Video: Nhiều người lay lắt, chọn gầm cầu là “nhà” trong những ngày giãn cách

Trong những ngày TP Hà Nội thực hiện giãn cách xã hội, nhiều người lao động mất việc, không thể về quê, những người này lay lắt qua ngày và chọn gầm cầu, bến xe buýt là “nhà” để ngủ.

Gần 20 ngày qua, do Hà Nội thực hiện giãn cách xã hội theo Chỉ thị 16 của Thủ tướng Chính phủ và Chỉ thị 17 của Chủ tịch UBND TP, nhiều người lao động làm việc xây dựng, phụ hồ không có việc làm nhưng không thể về quê, họ đã phải chọn gầm cầu, trạm xe buýt là "nhà" tại nhiều tuyến phố Hoàng Minh Giám, cầu vượt đi bộ gần Bệnh viện Bạch Mai, nhà chờ xe buýt trên đường Giải Phóng, trước cổng bến xe Mỹ Đình… trên địa bàn TP Hà Nội để ngủ qua đêm và sống "dựa" vào sự giúp đỡ của chính quyền địa phương và các mạnh thường quân trong những ngày giãn cách xã hội.
>>> Video nhiều công nhân sống lay lắt, chọn gầm cầu là “nhà” để ngủ.
Ông Nguyễn Văn Tùng (48 tuổi, quê Mường Ảng, Điện Biên) bắt đầu bữa ăn tối tại gầm cầu vượt Hoàng Minh Giám - Nguyễn Chánh (quận Cầu Giấy), gầm cầu này cũng là nơi ông ngủ qua đêm. Ông Tùng nói bữa ăn tối trên được các mạnh thường quân đi qua giúp đỡ.
Người đàn ông 43 tuổi cho biết cách đây 3 tháng từ Điện Biên xuống Bắc Ninh, Bắc Giang để làm phụ hồ. Tuy nhiên, các địa phương này thời điểm ông xuống đều có dịch nên công việc rất khó khăn, qua sự giới thiệu đến trung tuần tháng 7, ông xuống Hà Nội làm phụ hồ cho công trình xây dựng nhà dân ở khu vực đường Láng.
Video: Nhieu nguoi lay lat, chon gam cau la “nha” trong nhung ngay gian cach
 
"Vừa làm được 2 ngày thì Hà Nội giãn cách xã hội nên chúng tôi phải tạm nghỉ. Sau đó, chủ thầu hỗ trợ các công nhân tiền cơm và sinh hoạt nhưng được khoảng 10 ngày thì không thấy chủ đâu, tiền hỗ trợ cũng không có. Lúc đó, bí bách quá nên các anh em bỏ về quê hết còn tôi do chân đau, nhà xa, lại không có tiền nên đành phải bám trụ lại..."- ông Tùng cho hay.
Gần nửa tháng qua, ông Tùng sống lang thang tại một số gầm cầu ở quận Cầu Giấy, Hoàng Mai và được các mạnh thường quân, chính quyền địa phương giúp đỡ. "Giờ có cái ăn là may mắn lắm rồi, ai cho gì ăn đấy, tôi chỉ mong sao hết dịch để có thể tiếp tục công việc kiếm tiền về nuôi con ăn học..." - ông Tùng chia sẻ.
Sau bữa tối, ăn ông Tùng nằm ngủ tại gầm cầu vượt Hoàng Minh Giám - Nguyễn Chánh, bên cạnh có 2 túi bóng đựng quần áo và một ít bánh, kẹo mà các mạnh thường quân cho. "Cách đây khoảng 2 ngày, trong khi ngủ tại gầm cầu gần đường Giải Phóng đã bị trộm mất chiếc điện thoại đen trắng là thứ tài sản quý giá nhất trên người"- ông Tùng nói.
Đang nằm nghỉ tại cầu vượt đi bộ gần Bệnh viện Bạch Mai vẫn chưa thể chợp mắt, ông Nông Văn Giàng (quê Cao Bằng) buồn bã cho hay trước ngày Hà Nội thực hiện giãn cách xã hội 2 hôm, ông từ Cao Bằng xuống Bệnh viện Bạch Mai để khám bệnh. Tuy nhiên, trên đường từ bến xe đến bệnh viện bị mất ví nên mất hết tiền và giấy tờ nên không thể vào khám bệnh cũng như về quê. Gần 1 tháng qua, ông chọn cầu vượt này là "nhà" để chờ hết dịch rồi về với gia đình.
Khoảng 15 ngày qua, ông Lý Hoàng Hải (41 tuổi, quê Thanh Hoá) chọn gầm cầu, điểm dừng xe buýt làm chốn nghỉ chân, ngủ qua đêm. Trong khi đang nằm nghỉ tại nhà chờ xe buýt trên đường Giải Phóng (đối diện bến xe Giáp Bát), ông Hải được các thành viên trong đội bánh mỳ - sữa từ thiện Giê Ra Đô tặng bánh và sữa.
Anh Lò Văn Thành (33 tuổi, quê Văn Chấn, Yên Bái) cùng 2 người khác nằm nghỉ dưới gầm cầu vượt đường vành đai 3 đoạn trước cổng bến xe Mỹ Đình vẫn chưa thể chợp mắt do ngoài trời nhiều muỗi và nằm nhớ nhà, gia đình. Anh Thành cho biết vừa từ Yên Bái xuống Hà Nội để làm phụ hồ được 3 ngày thì Hà Nội giãn cách. Sau đó, chủ thầu không bao ăn, nghỉ trong người lại không có tiền nên anh đành phải đi lang thang.
Video: Nhieu nguoi lay lat, chon gam cau la “nha” trong nhung ngay gian cach-Hinh-2
Ông Nông Văn Giàng đang ngủ tại cầu vượt đi bộ gần Bệnh viện Bạch Mai. 
Hơn 20 ngày qua, anh Thành cùng những người khác sống nhờ sự giúp đỡ của các mạnh thường quân. "Trời sáng là phải đi chỗ khác tránh chứ không dám nằm ở đây vì lực lượng chức năng họ không cho. Đến tối mấy anh em mới ra đây ngủ, tuy họ có đuổi nhưng khi họ đi mình lại ra nằm vì không nghỉ ở đây tôi cũng không biết phải đi đâu…"- anh Thành buồn bã nói.
Người đàn ông 33 tuổi tâm sự mặc dù cuộc đời phải bon chen, kiếm sống từ nhỏ nhưng gần 20 năm qua, chưa bao giờ anh rơi vào hoàn cảnh khó khăn như những ngày vừa qua. "May được các mạnh thường quân và chính quyền lo cho cơm ăn, nước uống hàng ngày chứ không tôi cũng chẳng biết phải sống như thế nào. Nhiều lúc thấy mình còn khỏe mạnh nhưng phải xin từng suất cơm cũng thấy ngại nhưng rơi vào hoàn cảnh này tôi không còn cách nào khác..." - anh Thành bộc bạch.
Theo Ngô Nhung/Người Lao động

>> xem thêm

Bình luận(0)