Nhìn thấy món đồ vợ để quên trong phòng, chồng sợ mất mật bỏ ngay thói trăng hoa

Nhìn thấy thứ đó trong ngăn kéo mồ hôi tôi vã ra như mưa. Chân tay bủn rủn không tin nổi vào mắt mình nữa. Hôm đó tôi vừa lái xe đến chỗ hẹn vừa run rẩy, tôi sợ khi phải đối diện với vợ tối nay.

Tôi kết hôn đến nay đã được gần chục năm. Hai vợ chồng là mối tình đầu của nhau, chúng tôi đã có với nhau 1 trai 1 gái xinh xắn, ngoan ngoãn và học hành rất giỏi.
Cuộc sống gia đình khá êm ấm, bạn bè thậm chí còn ngưỡng mộ hạnh phúc của gia đình tôi. Nhưng rồi đến năm thứ 8 tôi đâm ra hư tính, kể từ ngày chuyển sang nơi công tác cao hơn, mọi thứ ổn định hơn cũng là lúc tôi được tiếp xúc với nhiều người, đủ mọi thể loại tầng lớp.
Dĩ nhiên không thiếu các cô gái trẻ đẹp, ban đầu lập trường của tôi vững vàng lắm. Em nào tán tỉnh tôi cũng vững chãi như kiềng ba chân vì tôi đã có gia đình hơn nữa tôi cũng rất yêu vợ.
Nhưng rồi sau này guồng quay cuộc sống đã khiến tôi thay đổi. Tôi đã bắt đầu đi ủ hương bên ngoài, nói đúng hơn là ngoại tình. Tính đến thời điểm hiện tại tôi đã qua lại với 2 người phụ nữ ngoài vợ. Và mối tình vụng trộm với họ đều kéo dài gần nửa năm. Sau khi chia tay cô đầu tiên 1 thời gian dài sau tôi lại phải lòng 1 cô sinh viên khác. Họ đều ngoan hiền dịu và yêu tôi chân thành, có lẽ vì vậy mà tôi cũng đã dành rất nhiều tình cảm cho họ.
Về nhà có những lúc tôi trốn vào phòng sách chỉ để chát chít nhắn tin cho người tình. Tôi ngập tràn hạnh phúc trong cơn mưa tình yêu mà các em ấy mang lại. Còn vợ tôi, lâu rồi hình như tôi không để ý tới cô ấy. Tôi không cãi vã, chỉ nhu hòa với vợ, nhưng chuyện chăn gối cũng thưa dần. Tôi nhận ra lâu rồi mình không để ý vợ gầy hay béo, xinh hay xấu.
Dạo này thấy vợ ít tâm sự hơn, cô ấy đi về lặng lẽ như 1 cái bóng. Tôi cũng bận nên không hỏi han nhiều. Thỉnh thoảng cô ấy lại nhắn tin hỏi: “Anh còn yêu em không?”. Nhưng tôi hay lờ đi, hoặc trả lời qua loa cho qua chuyện. Tôi thầm nghĩ yêu nhau 5 năm, cưới nhau ngót nghét chục năm rồi còn bày vẽ hỏi mấy chuyện yêu đương sướt mướt làm gì.
Nhin thay mon do vo de quen trong phong, chong so mat mat bo ngay thoi trang hoa
(Ảnh minh họa) 
Nhưng rồi hôm đó khi có việc về nhà lấy hồ sơ để đi gặp khách hàng tôi đã vô tình nhìn thấy thứ vợ để trong ngăn kéo trang điểm ở phòng ngủ. Bình thường cô ấy vẫn cẩn thận khóa lại nhưng hôm nay vội nên trang điểm xong cô ấy chạy tới cơ quan luôn. Tôi tò mò mở ra xem thì suýt ngã quỵ xuống sàn. Đó là 1 cuốn sổ nhỏ, dở ra tôi giật mình khi thấy hình của mình và cô bồ đang tình tứ đi ăn, thậm chí bước ra từ nhà nghỉ.
- Vợ tôi đã biết hết chuyện rồi ư? Từ khi nào cô ấy cho người theo dõi tôi vậy? Tại sao dù đã biết hết nhưng vợ vẫn luôn im lặng và bình thản như thế.
Tôi hốt hoảng khi thấy 1 vài bức ảnh của mình với người cũ năm ngoái. Mồ hôi tôi vã ra, chưa bao giờ tôi sợ hãi như thế. Người ta nói phụ nữ nhạy cảm vốn không sai.
Hôm đó tôi vừa lái xe đến chỗ hẹn vừa run rẩy, tôi sợ khi phải đối diện với vợ tối nay. Tôi tự hỏi sao cô ấy chịu đựng giỏi thế. Nếu là người khác chắc họ đã làm ầm ĩ lên rồi, thậm chí đánh ghen cho bồ banh xác ấy chứ. Lẽ nào vợ bị bệnh nan y hay có sự tình gì?
Hôm đó tôi sợ vỡ mật chả nuốt nổi thứ gì, tôi nhắn tin hỏi thăm cô ấy thì thấy vợ trả lời bình thường chỉ có điều không tình cảm như trước đây. Có lẽ cô ấy đã bị tôi làm cho đau, làm cho bị tổn thương quá nhiều nên tâm hồn đã nguội lạnh.
Tôi chia tay cô bồ ngay ngày hôm đó. Tôi chừa tận già cái tội ngoại tình. Tối đó thấy vợ tắm xong rồi qua phòng ôm con đi ngủ để tôi 1 mình 1 phòng. Bật điều hòa 20 độ mà tôi vẫn thấy nóng có lẽ vì nỗi sợ khiến tôi trở nên bấn loạn. Tôi nên làm gì đây, thú nhận với vợ tất cả hay im lặng lặng lẽ làm người chồng ngoan để chuộc lỗi. Xin hãy cho tôi lời khuyên vì thực sự bây giờ tôi rất bế tắc.
Theo blogtamsu

>> xem thêm

Bình luận(0)