“Làm dâu” em chồng

Được một thời gian ngắn đi đâu chị cũng than vãn: “Số mình khốn khổ vì phải làm dâu... em chồng”.

Vừa mở cửa bước vào nhà, ập vào mắt chị là cảnh nhà cửa bừa bộn, bát đũa bẩn chất đầy chậu. Nhà có đứa em gái chồng sống cùng mà chẳng đỡ đần được gì, ngược lại càng khiến chị thêm việc. Anh gọi điện về hỏi tình hình con ốm, sẵn nỗi tức tối, chị gần như hét lên: “Anh nhanh về mà giải quyết vấn đề em gái của mình đi, em không chịu nổi nữa rồi. Nếu nó không ra ngoài thuê nhà sống thì em sẽ đi”. Nói rồi chị cúp máy cái rụp. Bữa tối, bếp lạnh tanh, chị nằm ôm con chẳng thiết tha ăn uống. Anh đi công tác về, chuyện này phải được giải quyết dứt điểm, không thể kéo dài cuộc sống này nữa.
Chị và anh cùng quê miền Trung ra Hà Nội học rồi ở lại thành phố lập nghiệp. Chị bằng lòng với công việc lương thấp một chút nhưng có nhiều thời gian chăm sóc cho gia đình để anh chú tâm làm kinh tế. Từ ngày cô em chồng đỗ đại học, anh chị nhận trọng trách đỡ đần bố mẹ nuôi em ăn học. Được một thời gian ngắn đi đâu chị cũng than vãn: “Số mình khốn khổ vì phải làm dâu... em chồng”.
 Ảnh minh họa.
Rồi chị kể, em chồng “con nhà lính tính nhà quan”. Ra thành phố học chưa được bao lâu đã học đòi đủ thứ, quần áo, điện thoại lúc nào cũng thời trang, sành điệu. Chuyện bếp núc, dọn dẹp nhà cửa đều một tay chị, em chồng không màng đến. Có góp ý, nó làm qua loa lấy lệ khiến chị dọn dẹp lại càng mệt hơn. Sáng, anh chị đi trước thì em chồng đi sau. Chiều về, chị dâu cơm nước xong xuôi em chồng vẫn bận sinh nhật bạn bè, mua sắm, cà phê… Mâm cơm để phần, em chồng bữa ăn bữa bỏ cũng chẳng thèm cất dọn. Mỗi lần chị nhắc nhở, em chồng vâng dạ rồi để đấy. Nếu lỡ gay gắt một chút, nó giận chẳng thèm đụng đũa tận mấy hôm.

Ngày chị sinh con, mẹ chị ra chăm con gái ở cữ mà như người giúp việc trong nhà. Từ sáng đến tối, bà hết lo cơm nước, giặt giũ cho mẹ con chị lại quay sang phục vụ con rể lẫn em chồng. Xót mẹ, chị nhắc anh bảo em gái đỡ đần anh chị. Khổ nỗi chồng chị nóng tính lại không biết ăn nói, anh cứ thế quát xơi xơi cô em khiến chuyện nhỏ thành to. Em chồng gọi điện về quê kể lể với bố mẹ rằng: anh chị ghét bỏ, nhất là chị dâu chi li tính toán này nọ... Mẹ chồng chẳng hiểu rõ đầu đuôi cứ thế gọi điện ra trách cứ hết con trai đến dằn hắt con dâu. Bà bảo, chị lấy chồng chẳng phải làm dâu ngày nào với bố mẹ chồng, có mỗi việc giúp đỡ một đứa em gái mà “làm loạn” nhà cửa hết lên. Rằng tiền nuôi em ăn học cũng do con trai bà lo chứ có lấy đồng nào của chị đâu mà keo kiệt tính toán. Rằng anh chị mà để nó ra ngoài thuê nhà trọ ở là chẳng còn mặt mũi gì trong cái nhà này đâu…
Cuộc sống với em chồng lâu nay quả khiến chị stress nhiều. Tình cảm vợ chồng đôi lúc lâm vào cảnh chiến tranh lạnh cũng vì nó. Trằn trọc không ngủ được, chị trở dậy xuống bếp lấy nước uống. Vừa mở cửa phòng, chị giật bắn mình khi nhìn thấy em chồng ngồi bệt ở đó. Thấy chị, nó òa khóc: “Em định vào nói chuyện với chị nhưng sợ không dám vào…”. Chị ngồi xuống, em chồng cứ thế ôm chặt chị dâu nức nở: “Em bị vợ anh ấy đánh ghen ở trường nên có nguy cơ bị đuổi học, em phải làm sao đây chị ơi…”.
Chị choáng váng, lâu nay chuyện yêu đương lăng nhăng của nó chị biết nhưng không mấy quan tâm vì nghĩ nó có bao giờ nghe chị răn dạy đâu. Cả đêm chị gần như thức trắng, vòng tay em chồng nằm bên cạnh ôm chặt chị một cách tin tưởng. Nó ngủ bên chị với cảm giác an toàn chẳng khác gì đứa con nhỏ nằm bên cạnh. Hóa ra, chị là người đầu tiên nó tin tưởng tìm đến khi khó khăn. Mắt chị cay xè, cảm giác hối hận trào dâng. Giá chị quan tâm đến nó, bỏ qua tính khí trẻ con của một cô gái đang lớn, coi nó như em ruột của mình, thẳng thắn, nghiêm khắc trước sai sót của nó và độ lượng yêu thương hướng dẫn nó trong cuộc sống thì đâu đến nỗi.
Sáng, chị đến trường tìm hiểu tình hình học tập của em chồng rồi hẹn gặp người đàn ông ấy. Mọi việc giải quyết xong xuôi, lòng chị nhẹ nhõm khi nhìn em chồng nhanh chóng thoát khỏi chuyện tình cảm sai lầm, lấy lại thăng bằng trong cuộc sống. Mấy đêm anh đi công tác, em chồng cắp gối sang ngủ cùng chị dâu và cháu kể đủ thứ chuyện. Nhìn hai cô cháu hôn hít nhau bên cạnh, chị thầm trách mình: “Sống cùng nhau bấy lâu mà mình chẳng nhận ra con bé sống tình cảm như vậy”.
Theo Phụ Nữ Thủ Đô

Bình luận(0)