Đời đẫm lệ của cô vợ biến chồng trăng hoa thành thái giám

Phiên tòa hôm ấy thu hút hàng ngàn người dân hiếu kỳ tham dự bởi hành vi phạm tội đặc biệt tế nhị, hy hữu của nữ bị cáo. Nhiều người lên án và gọi Mỵ là ác phụ "hoạn” chồng; nhưng cũng không ít người bày tỏ sự cảm thông sâu sắc với người này. 

Bi kịch có chồng trăng hoa
Mấy năm trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ như in hình ảnh ông già nông dân gày gò đau khổ đến nhờ Luật sư bào chữa cho con gái mình đang bị tạm giam. Con gái ông là can phạm Nguyễn Đỗ Thị Mỵ (tên nhân vật đã thay đổi) - một thiếu phụ trẻ thực hiện hành vi dùng kéo phăng teo “của quý” của chồng.
Nghiên cứu hồ sơ vụ án, tôi cảm thấy xót xa, thương cảm vì chính cuộc hôn nhân bi kịch của thôn nữ là căn nguyên khiến cô ta phạm tội.
Doi dam le cua co vo bien chong trang hoa thanh thai giam
Ảnh minh họa. 
Mỵ sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo ở một xã thuần nông vùng quê lúa Thái Bình. Mẹ mất sớm, cô ta lớn lên trong sự cưu mang đùm bọc của cha và các anh chị trong nhà. Tuy không xinh đẹp nổi trội nhưng được cái Mỵ khỏe khoắn, đảm đang và duyên dáng nên cũng có nhiều người để ý.
Mồ côi mẹ, thiếu thốn tình cảm nên khi có người tìm hiểu, yêu đương, Mỵ dễ động lòng. 18 tuổi Mỵ lấy chồng, cưới đầu năm cuối năm đã sinh con. Chồng Mỵ là anh N.T.T (người cùng xã, hơn cô ta 4 tuổi), làm nghề lái xe thuê đường dài cho người ta.
Từ ngày lấy chồng, Mỵ chỉ việc lo nội trợ và chăm sóc con nhỏ, còn anh T chạy xe tải chở hàng, đôi khi xa nhà hàng tuần, thậm chí có khi cả tháng mới về nhà.
Ở vùng quê nghèo, nhiều người phải ghen tỵ với hạnh phúc của Mỵ. Người ta khen cô tốt số, lấy được anh chồng tháo vát, tài ba; đẻ được con trai đầu lòng bụ bẫm, lanh lợi, giống cha như tạc.
Lấy nhau chưa lâu, vợ chồng Mỵ đã xây được nhà riêng khang trang và tự sắm được xe tải chở hàng thay vì phải lái xe thuê như trước. Người cha già của Mỵ cũng thấy ấm lòng và ngấm ngầm tự hào về hạnh phúc của con.
Nhìn bề ngoài, ai cũng bảo Mỵ là người đàn bà sung sướng hạnh phúc, nhưng ai hay rằng Mỵ cũng có nỗi khổ tâm riêng không biết nói cùng ai.
Nỗi khổ tâm của thiếu phụ khi phát hiện ra chồng mình ngoại tình
Người dân quê thường dùng câu “có ở trong chăn mới biết chăn có rận” để nói về tình cảnh như của Mỵ. Chồng Mỵ khỏe mạnh, tháo vát, kiếm được nhiều tiền, nhưng lại là người đàn ông trăng hoa, phong tình.
Những chuyến chạy xe xa nhà đã tạo điều kiện để anh T được dịp ăn chơi tàn tán. Đã không ít người đã đánh tiếng đến tai Mỵ về việc thấy anh T đi với cô nọ cô kia. Nhưng vốn hiền lành chất phác nên lúc đầu thiếu phụ trẻ còn cho rằng người ta đặt điều cho chồng mình chứ làm sao chồng cô dám “cả gan” làm chuyện ấy. Ban đầu, Mỵ vẫn bỏ ngoài tai vì hoàn toàn tin tưởng ở chồng.
Cho đến một ngày, “bằng chứng” việc anh T ngoại tình hiện hình sờ sờ khiến không chỉ Mỵ mà cả gia đình đều biết chuyện. Nguyên do là anh T đi chơi gái mại dâm bị lây bệnh xã hội, nhưng tệ hại hơn, chồng cô không có ý thức đi chữa trị mà đem đổ bệnh cho vợ lúc này đang mang thai sắp đến ngày sinh.
Suốt đời Mỵ không bao giờ quên nỗi đau đớn, tủi nhục khi cô ta bụng chửa vượt mặt lại còn bị căn bệnh xã hội hành hạ. Lúc đầu, Mỵ không biết nguyên nhân vì sao nên xấu hổ dấm dúi đi khám một mình.
Đến khi nghe các bác sĩ phân tích, Mỵ mới hay căn bệnh đáng kinh tởm đó là do bị lây từ chồng, nó không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe của Mỵ mà còn có thể khiến đứa con bị những biến chứng tai hại, mang dị tật.
Mỵ đã khóc hết nước mắt trong nỗi đau ê chề tủi nhục vì bị chồng phản bội, và vì lo cho sức khỏe của con mình. Lúc này, anh T chỉ biết lựa lời ngọt nhạt để nỉ non xin lỗi vợ, anh ta đổ lỗi tại vợ mang bầu yếu ớt, phải kiêng khem kỹ quá, không chịu nổi anh mới phải đi “ăn vụng”.
Đâu ngờ mới “tranh thủ” đi lần đầu đã bị “dính chưởng” luôn! Lập tức thiếu phụ trẻ tin theo những lời đường mật đó của chồng. Được chồng chăm sóc, vỗ về, Mỵ dần vui vẻ trở lại, cô ta lại tin tưởng chồng thật lòng mới trót lỡ dại lần đầu và bằng lòng tha thứ.
May mắn là sau đó đứa con ra đời không bị ảnh hưởng gì. Hạnh phúc dần trở lại trong tổ ấm nhỏ của hai người nhưng dư âm những ngày khủng khiếp đó thật không dễ nguôi ngoai.
Bi kịch từ sự nhẫn nhịn
Khi đứa con đầu lòng mới được một tuổi thì Mỵ lại có mang đứa con thứ hai, cũng là một bé trai. Đầu tắt mặt tối chăm sóc hai đứa con trứng gà trứng vịt, thiếu phụ trẻ ít “để mắt” đến chồng hơn. Nhưng trong thâm tâm, cô ta luôn tin tưởng rằng, sau vụ “chết hụt” năm nào, chồng mình đã chí thú làm ăn, một lòng một dạ với vợ con và không bao giờ bén mảng tới gái lạ nữa.
Đùng một cái, Mỵ lại nghe thiên hạ đồn thổi chồng mình cặp bồ với gái hát karaoke trên thị trấn, thậm chí anh T còn thuê nhà trọ chung sống với ả kia như vợ chồng.
Rồi theo sự chỉ dẫn của người quen, Mỵ đã “mật phục” và đau đớn bẽ bàng khi phải tận mắt chứng kiến chồng mình đang đầu gối tay ấp với người đàn bà khác. Nhiều người tưởng rằng sẽ xảy ra một trận đánh ghen kinh thiên động địa nhưng với bản chất hiền lành, nhẫn nhịn của một cô gái quê, Mỵ không dám lồng lộn đánh ghen tình địch mà chỉ lẳng lặng khóc rồi ra về.
Sau đó, bằng tất cả tình yêu và lòng vị tha vốn có, Mỵ nhẹ nhàng phân tích điều hơn lẽ thiệt, thậm chí khóc lóc van xin, khuyên ngăn chồng hãy đoạn tuyệt với người đàn bà kia, quay về với gia đình. Vậy mà, thật cay đắng, người chồng không thèm nghe.
Dù biết mình không có tội lỗi gì nhưng vì quá thương con, hoang mang lo sợ hạnh phúc gia đình tuột khỏi tay nên Mỵ vẫn phải hạ mình van xin anh T hãy thương cô vợ vụng dại, “không biết giữ chồng”. “Nếu em đã trót sai điều gì, thì xin anh hãy chỉ bảo cho em để em biết mà rút kinh nghiệm, để các con đừng phải sống cảnh bơ vơ, được bên cha thì xa bên mẹ…”- Mỵ van xin anh T bằng tất cả sự lụy tình của người đàn bà một lòng một dạ yêu chồng.
Thế mà người chồng đã bất chấp đạo lý, tình nghĩa để mê muội lao đến cuộc tình bất chính.
Hận tình, thiếu phụ ra tay tàn độc
Mâu thuẫn vợ chồng Mỵ từ đó càng trầm trọng, họ cãi vã liên miên, chuyện gối chăn tuyệt nhiên là không có. Thế là, bề ngoài ai cũng tưởng hạnh phúc nhưng thực chất Mỵ đã bị chồng bỏ lửng ở cái lứa tuổi đang xoan, lứa tuổi mà với những người vợ hạnh phúc khác hương lửa đang nồng.
Chua xót hơn, Mỵ còn bị chồng đánh đập không thương tiếc, bất cứ khi nào anh T thấy “ngứa mắt” là thượng cẳng chân hạ cẳng tay khiến cô ta suy kiệt cả về thể chất lẫn tinh thần.
Trong tình trạng trầm uất vì bị chồng bạo hành, Mỵ đã nung nấu ý định điên rồ là sẽ ra tay cắt của quý của chồng để anh ta tiệt đường chơi bời tàn tán.
Cơ hội để Mỵ ra tay vào một đêm sau khi “no xôi chán chè” nơi cô bồ trẻ, anh T về nhà ngủ. Khi người chồng đang say sưa bên cạnh hai con trai thì Mỵ nhẹ nhàng ngồi dậy, cầm dao đã thủ sẵn cắt phăng tận gốc cái của nợ mà chồng cô dùng nó để đi hú hí với người đàn bà khác.
Chỉ đến khi thấy chồng mình quằn quại la hét vì đau đớn, hai đứa con đang ngủ cũng choàng tỉnh, kinh hoàng nhìn bố rồi khóc váng trời, Mỵ mới như chợt bừng tỉnh nhận ra mình đã phạm phải sai lầm không gì cứu vãn được.
Anh T được gia đình đưa đi cấp cứu, qua cơn nguy kịch, được khắc phục lại hiện trạng ban đầu nhưng vẫn tổn hại 34% sức khỏe. Mỵ phải trả giá cho hành vi trên bằng bản án 5 năm tù.
Luật sư nhớ những giọt nước mắt xối xả cùng lời tâm sự chua xót của nữ bị cáo trong phiên tòa hôm ấy: "Luật sư ơi cháu ân hận lắm. Cháu ân hận vì để các con mình phải sống xa vòng tay mẹ, ân hận vì để cha già phải khốn khổ vì mình. Lẽ ra cháu không nên trả thù, vì suy cho cùng con người bội bạc đó không xứng đáng để cháu phải đánh đổi cả tự do, phải trả cái giá quá đắt..."
Sau đó, nhờ cải tạo tốt, Mỵ cũng đã được tha tù trước hạn. Nhưng đến giờ nhớ lại, luật sư vẫn cảm thấy thương xót, ái ngại cho tình cảnh của nữ bị cáo và người cha già lọ mọ trong hành trình đi mời luật sư, đi nộp án phí thay cho con gái, rồi cạn nước mắt đếm từng ngày mong chờ ngày con được trở về.
Và luật sư muốn kể lại câu chuyện của Mỵ như một lời cảnh tỉnh tới những ai còn có ý định trả thù tình. Hãy bình tĩnh cân nhắc, suy xét lại hành vi của mình, đừng hành động bột phát để rồi ân hận thì đã muộn…
(Theo Luật sư Hoàng Ngọc Hiển, Đoàn Luật sư Hà Nội)
Theo Lê Nguyễn / Câu chuyện Pháp luật

>> xem thêm

Bình luận(0)