Tôi có một anh bạn thân và chồng tôi không thích điều đó!

Chúng tôi hoàn toàn là một tình bạn thuần khiết. Nhưng chồng tôi thì không bao giờ chịu tin vào điều đó. Tôi phải làm sao? Bỏ đi người bạn thân này hay… bỏ chồng

Tôi có một cậu bạn thân thiết từ bé. Chúng tôi ở cùng xóm với nhau. Lớn lên, tôi chuyển nhà đi nhưng chúng tôi vẫn học chung lớp. Lên đại học dù học khác trường nhưng vẫn chung khu nhà trọ vì nó là điểm giữa của 2 trường đại học. Rồi định mệnh thế nào vào công ty cũng chung 1 toà nhà. Tôi cưới chồng trước. Anh bạn của tôi cưới vợ sau tôi khá lâu.

Chúng tôi thân nhau đến mức chỉ cần người kia liếc mắt người này đã hiểu. Có những cuộc thi ăn ý, chúng tôi đều giành chiến thắng. Ai cũng tưởng như chúng tôi là một đôi nhưng nói thật lòng, chưa bao giờ chúng tôi có ý nghĩ sẽ thành một cặp đôi. Giữa chúng tôi chỉ luôn là một tình bạn thuần khiết.

Chồng tôi thì không nghĩ vậy. Anh luôn tức giận mỗi khi tôi nói quá nhiều về cậu bạn thân của mình. Chồng tôi không cấm được tôi vì chẳng có lý do để cấm. Nhưng anh vẫn cứ luôn hậm hực. Có lẽ vì tôi đã lỡ kể cho anh nghe về 1 bí mật thời ấu thơ giữa tôi với cậu bạn thân của mình.

Đó là năm tôi mới học lớp 5. Chúng tôi nhà chung xóm. Bố mẹ cả 2 đi làm suốt nên 2 đứa trẻ thường sang nhà nhau chơi. Có một lần, chúng tôi tình cờ thấy 1 cuốn băng video của bố mẹ cậu ấy để quên. Chúng tôi đã tò mò bật lên và đó là một cuốn băng phim cấp 3. Khi đó, chúng tôi bắt chước và hôn nhau.

Chúng tôi coi đó như một "trò chơi" vậy. Khoảng chừng 3 tháng sau, tôi chuyển nhà vì bố mẹ tôi ly hôn. Tôi theo bố và chuyển về khu nhà của cơ quan bố, cách nhà cũ mấy con đường. Chúng tôi khá là lưu luyến khi phải chia tay nhau. Nhưng rồi định mệnh lại một lần nữa đưa chúng tôi đến với nhau khi lên cấp 2, cậu ấy lại được chuyển vào lớp tôi. Khi đó, chúng tôi vô cùng thân thiết với nhau. Có hứa hẹn mai này lớn lên sẽ cưới nhau. Nhưng chúng tôi vẫn giữ chừng mực, chưa bao giờ vượt qua giới hạn vì đã đủ lớn để hiểu rằng đó là chuyện không được phép.
Toi co mot anh ban than va chong toi khong thich dieu do!
Ảnh minh họa. 
Tôi có kể lại cho chồng nghe chuyện này hồi mới yêu nhau. Tôi chỉ coi đó là sự tò mò giới tính của con nít chứ không nặng nề lắm. Cậu ấy cũng vậy. Suốt nhiều năm sau đó, lên cấp 3, lên đại học và cả khi đi làm, chúng tôi chưa bao giờ có thêm một va chạm giới tính nào nữa. Chúng tôi không giấu nhau điều gì. Thậm chí trở thành quân sư quạt mo cho nhau.

Cậu ấy chỉ tôi cách làm sao để đàn ông yêu mình. Tôi dạy cậu ta làm sao để phụ nữ yêu mình. Chỉ là nói với nhau chứ không có chuyện “thị phạm”. Có đôi khi chúng tôi khá bỗ bã với nhau về chuyện tình dục nhưng những bàn luận đó chúng tôi chỉ nói với nhau, chỉ chúng tôi biết. Chúng tôi chưa bao giờ đụng chạm vào nhau. Hồi còn sinh viên, độc thân, đôi khi đèo nhau trên đường tôi và cậu ta có ôm nhau cho đỡ lạnh chứ không hề vượt xa hơn.

Sau này, khi tôi với cậu ấy có bạn trai, bạn gái, chúng tôi không bao giờ có những cử chỉ, hành động gì thân mật cả. Lúc nào cũng có khoảng cách rõ ràng. Tất nhiên, trong suy nghĩ thì chúng tôi không thể tạo ra khoảng cách được vì chúng tôi quá thân và quá hiểu nhau. Chúng tôi có thể tâm sự với nhau cả 40 tiếng liên tục (những lần tôi thất tình hoặc cậu ấy thất tình) mà không thấy mệt.

Chúng tôi đi du lịch cùng nhau có khi cả tuần nhưng tuyệt đối không bao giờ có hành động nào, dù chỉ là nằm ôm nhau ngủ đi chăng nữa. Thân đến độ cậu ta đang tắm hay tôi đang tắm vẫn có thể chạy vào đưa đồ cho nhau như 2 thằng đàn ông hay 2 người bạn gái. Không có xúc cảm giới tính gì với nhau cả. Nên chuyện hồi lớp 5, thi thoảng đem ra trêu nhau chứ không bao giờ ngại ngùng. 

Về chồng tôi, anh ấy là một người đàn ông tuyệt vời. Chính cậu bạn thân của tôi cũng nức nở khen chồng tôi sau lần đầu gặp. Nhưng về sau, cậu ấy và chồng tôi hay tránh mặt nhau vì cậu ấy biết chồng tôi không thích cậu và ngược lại, chồng tôi khá bất lịch sự khi thể hiện sự hằn học, hậm hực với cậu ta. Duy nhất chuyện đó là tôi rất không bằng lòng. Còn lại về mọi thứ thì chồng tôi ổn.

Nhưng cũng vì chuyện này mà vợ chồng tôi cãi nhau. Có lần anh hỏi: “Nếu anh cũng có 1 cô bạn thân như thế thì em sẽ làm gì?” Tôi nói tôi sẽ tôn trọng và tin tưởng. Dù nói thật, tôi chỉ tin một nửa thôi. Vì tôi khác, chồng tôi khác. Tôi là tình bạn từ tấm bé và không có xúc cảm giới tính. Còn chồng thì chưa chắc.

Nếu chồng cũng như tôi thì tôi sẽ tin. Tôi đã để nước sông không phạm nước giếng được 3 năm nay rồi nhưng gần đây không biết chồng nghe đâu về cứ nằng nặc bắt tôi phải cắt đứt quan hệ với cậu bạn thân. Thậm chí vừa rồi chồng còn doạ sẽ ly hôn nếu như tôi còn qua lại với cậu bạn thân.

Theo các anh chị, tôi phải thuyết phục thế nào chồng mình? Tôi có nên hy sinh bạn thân vì chồng không? Nếu phải hy sinh, tôi sẽ cảm thấy vô cùng hụt hẫng. Nhưng chẳng lẽ sẽ ly dị chồng? Mong mọi người cho tôi ý kiến.
Theo Người Đưa tin

>> xem thêm

Bình luận(0)