Điều kỳ diệu của tình yêu

Chị đã tuyệt vọng khi nghĩ về khả năng sinh nở của mình. Nhưng hạnh phúc bỗng ùa về khi chị biết mình mang thai lần đầu ở tuổi 35.

Nhiều ngày nay, căn nhà nhỏ của chị Phạm Thị Êm (Ân Thi, Hưng Yên) luôn rộn ràng tiếng cười nói bởi những người biết tin chị mang thai đến chia vui cùng chị.
19 tuổi chị lấy chồng, một chàng trai cao ráo, khỏe mạnh, hiền lành, nhà lại ở ngay làng trên. Anh chị sống hòa hợp, hạnh phúc, biết bảo ban nhau làm ăn, kính trên nhường dưới nên được gia đình, xóm làng quý mến. Thế nhưng 2 năm sau ngày cưới, anh chị vẫn chưa có “tin vui” khiến chị buồn tủi, lo lắng. Gia đình nội ngoại cũng giục giã nhiều lần.
Áp lực về chuyện con cái dần khiến chị mất ăn mất ngủ. Da chị tái sạm, mắt thâm quầng, người gầy đi trông thấy. Biết được nỗi khổ của vợ, chồng chị thường xuyên động viên. Thế nhưng, gặp ai người ta cũng hỏi: “Đã có gì chưa?”, “Sao lâu thế” khiến tim chị lại nhói buồn. Nhà chị cách trường mẫu giáo thôn có một bức tường, mỗi lần nghe bọn trẻ cười đùa lòng chị lại rực lên niềm khát khao cháy bỏng.
Dieu ky dieu cua tinh yeu
Ảnh minh họa. 
Nghe chỗ nào có thuốc hay, thầy giỏi là vợ chồng chị khăn gói đến tận nơi cắt thuốc. Nhưng hết thuốc Bắc rồi thuốc Nam, suốt 2 năm ròng chạy chữa, biết bao tiền của tiêu tan mà con cái chẳng thấy đâu. Năm 2004, anh chị bắt đầu theo khám ở Bệnh viện Phụ sản Trung ương. Quãng đường từ nhà đến viện xa xôi, lại chưa từng ra thành phố nên anh chị gặp biết bao khó khăn nhưng dù khổ đến mấy anh chị cũng hy vọng. Sau vài tháng theo khám và làm tất cả những xét nghiệm cần thiết, bác sĩ kết luận anh chị vô sinh không rõ nguyên nhân. Các bác sĩ chỉ định anh chị canh trứng rồi làm IUI (phương pháp bơm tinh trùng vào buồng tử cung) nhưng đều thất bại. Lúc này anh chị cũng không còn khả năng kinh tế để theo khám nữa nên quyết định dừng lại.
Sau bữa tiệc nhỏ kỉ niệm 5 năm ngày cưới, chị khuyên anh nên lấy vợ hai. Chị tưởng sau bao áp lực gia đình, xã hội nặng nề, anh sẽ gật đầu nhưng anh ôm chị vào lòng mà thủ thỉ: “Chỉ có em bỏ anh chứ anh không bao giờ bỏ em đâu!”.
Vào bữa tiệc nhỏ kỉ niệm 10 năm ngày cưới, anh chị quyết định nhận con nuôi. Ban đầu gia đình chồng chị không đồng ý nhưng khi thấy anh chị đón về một bé gái bụ bẫm, kháu khỉnh thì ai cũng thích. Từ khi có bé, áp lực con cái không còn, chị thấy cuộc đời mình như sang một trang mới. Bé được 4 tuổi, anh chị gửi bé đi lớp, thấy các bạn có em, bé cũng nằng nặc đòi mẹ sinh em. Một lần nữa anh chị quyết tâm chạy chữa.
Trở lại Bệnh viện Phụ sản Trung ương lần thứ hai, anh chị lại được các bác sĩ thăm khám và chỉ định làm các xét nghiệm cần thiết nhưng kết luận vẫn là vô sinh không rõ nguyên nhân, rồi kích trứng đến 6 chu kì nhưng không thành công. Quá chán nản và tuyệt vọng, anh chị quyết định chờ cơ hội sẽ xin thêm con để con gái có chị có em. Năm 2012, anh chị bàn nhau để anh đi xuất khẩu lao động vài năm nhằm vực dậy kinh tế gia đình. Đó cũng là thời gian họ kỉ niệm tròn 15 năm ngày cưới.
Từ hôm anh đi xa, ở nhà bao việc nặng nhọc chị đều phải gánh vác. Mỗi ngày đi làm chị đều cảm thấy mệt mỏi hơn trước, tim đập mạnh hơn, chân tay rã rời, ăn chẳng ngon miệng. Ngỡ rằng mình bị bệnh nên chị đến bệnh viện khám. Sau khi làm các thủ tục cần thiết, bác sĩ thông báo chị đang mang thai ở tuần thứ 9. Tại chị như ù đi, nghi hoặc luôn cả lời bác sĩ. Chị vội vã về tiệm thuốc gần nhà mua liền lúc 5 que thử thai các loại về thử, que nào cũng hiện lên hai vạch đỏ chót. Tay chị run run bấm số của anh, ở đầu dây bên kia anh hét toáng lên vì sung sướng.
Trong làng ngoài xã đều mừng cho chị và thấy ở đó, có điều kì diệu mà tạo hóa dành tặng cho những con người hết mực yêu nhau.
Theo Phụ Nữ Việt Nam

>> xem thêm

Bình luận(0)