Mẹ chồng bỏ mặc cháu nội khóc sủi bong bóng mũi vì khát sữa

Ngồi ngập đầu rửa đống bát đĩa ở sân mà em rét thâm môi, tay tê cứng và nước mắt em cứ giàn giụa theo tiếng con khóc khản cổ bên thềm hiên.

Nó khát sữa gọi mẹ, thèm được bế, còn mẹ chồng em vẫn vắt vẻo hai chân cuộn tròn trên ghế xem tivi, thi thoảng lại quay sang quát cháu im miệng, mặt không chút xúc cảm máu mủ. Thái độ của bà như vậy chỉ vì ghét con dâu mới nên lây sang ghét cháu các chế ạ.
Chẳng là ngày trước, bà muốn lão nhà em cưới một mối khác giàu có, gia đình quyền chức để sau này được nhờ nhưng lão nhà em không chịu. Thế nên lúc nào bà cũng đổ tại em quyến rũ, mua chuộc con trai bà. Thành thử về làm dâu bà mới hành em mới khốn khổ khốn nạn.
Ngày em với lão lấy nhau, ngay đêm hôm cưới bà đã gọi xuống dằn mặt:
“Chẳng qua vì con trai tôi nó mù quáng sống chết đòi cưới nên tôi mới chấp nhận hạng quê mùa như cô về làm dâu nhà này. Nếu không đời này cô đừng mơ có cửa. Sau này liệu đường mà ăn ở, không đừng trách tôi tống khứ về nhà đẻ”.
Hơi một tí bà lại dọa nạt, mang gia đình em nhiếc móc. Nhất là mỗi lần công việc của lão chồng em gặp khó khăn, trục trặc gì bà lại nhìn con dâu đay nghiến.
“Đấy, ngày xưa tao kiếm cho đứa tử tế hẳn hoi mà cưới để sau này nhờ cậy được thì không nghe, giờ thì mở mắt ra chưa. Lấy cái loại nhà quê ấy như đeo thêm đá chứ tích sự gì”.
Nhiều lúc uất lắm, em chỉ muốn đứng dậy bật vài câu cho hả lòng nhưng chồng em gàn. “Thôi, tính mẹ thế em chấp làm gì. Quan trọng vợ chồng mình sống với nhau”
Vì chồng, em cắn răng nhịn nhục. Tới lúc em mang bầu bé trai, chồng em mừng quá, động viên vợ. “Vợ ghi công lớn rồi, lần này có cháu kiểu gì mẹ cũng sẽ thay đổi thái độ với em”.
Thật lòng em cũng hi vọng như vậy biết nhường nào. Tiếc rằng mẹ chồng em lại thuộc diện ghét con dâu, ghét lây luôn sang cháu. Ngày em nhập viện đẻ, bà nhất định không vào chăm. Tới lúc ra viện bà cũng không bế ẵm. Thương con, em xin phép về ngoại ở cữ để nhờ bà ngoại trông nom thì bị quát.
“Chị muốn để thiên hạ chửi tôi ngược đãi dâu đẻ mới phải ôm con về ngoại hả? Đúng là loại nhà quê mất nết”.
Con em khóc dạ đề, bà cứ đi ra đi vào lườm nguýt: “Cái giống ở đâu mà khóc nhiều thế không biết. Điếc hết cả tai, chị mà không bảo nó im miệng là tôi tống hết ra ngoài đường”.
Có hôm con bé khóc quá, em đành vác nó lên tầng thượng ngồi để cho bà ngủ. Hai mẹ con bế nhau mồ hôi mồ kê vã vượi. Xót con, em chỉ biết ôm nó khóc. Con được 7 tháng em đưa đi gửi trẻ, dù rằng bà nghỉ hưu chủ yếu ngồi nhà xem ti vi hoặc đi chơi hàng xóm.
Me chong bo mac chau noi khoc sui bong bong mui vi khat sua
 Ảnh minh họa.
Có hôm con sốt, mang tới lớp gửi cô sợ không nhận bảo mẹ đưa về, công việc không nghỉ được em mới nhờ bà giữ hộ nửa ngày.
“Đẻ ra được thì tự chăm được. Tôi không rảnh mà trông cái thứ mất dậy này, khóc lóc suốt ngày, ai chịu được”.
Gạt nước mắt em lại bồng con sang nhờ mẹ đứa bạn thân trông cho. Nhìn bác ấy chăm con bé mà em rớm nước mắt, đúng là bà nội cũng chẳng bằng người dưng. Giờ con em cũng được gần 1 năm, tính tới giờ phút này số lần bà bế con chắc chắc cũng chỉ đếm được vẻn vẹn trên đầu ngón tay.
Ngày hôm qua, nhà em có giỗ. Ăn uống xong xuôi mọi người về hết em mới lừa con bé ngủ để ra ngoài rửa bát. Tiếng loảng xoảng xoong chậu làm con bé tỉnh giấc, bật khóc đòi mẹ.
“Ơi, mẹ đây, mẹ đây rồi”
Em vội vàng đứng lên định vào dỗ con tí thì mẹ chồng em trợn mắt chỉ tay.
“Con bé có tôi để mắt rồi, chị dọn cho nó xong đi. Giờ mà vào ôm bế nhau có đến nửa đêm cũng không xong việc”
Vậy là em đành ngồi yên bên chậu bát, con em khát sữa lại thèm bế khóc khan cả tiếng. Sau nó bò ra tận ngoài hiên.
“Mẹ ơi, mẹ bế cháu vào giúp con với, rét thế này nó bò dưới đất ốm mất”.
“Chị cứ làm việc của chị đi”.
Bà thản nhiên đáp lại, trong khi mắt vẫn dán vào ti vi trước mặt. Đến khi con em ngã lộn 3 bậc hiên xuống sân khóc thét.
“Ui khổ thân con tôi”.
Em cuống cuồng lao lại bế con dậy, nó đau quá khóc không thành tiếng, xây xát hết mặt mày. Lúc ấy bà mới đi ra.
“Cái giống đâu mà nghịch như quỷ sứ, có mắt thánh mới coi được con chị”.
Bà vừa nói vừa nguýt dài về phòng chứ chẳng thèm hỏi cháu 1 câu. Cũng may vừa lúc đó chồng em đi làm về, anh trông con để em ra dọn dẹp nốt.
Đấy, đời làm dâu của em cay đắng thế đấy các mom a. Chẳng biết mẹ con em còn phải sống cảnh này đến khi nào? Em thật sự nản lắm rồi, nếu không phải vì chồng, chắc em sẽ không chần chừ xách va li ra đi để những ngày về sau khỏi phải chịu cảnh tủi nhục nữa.
Theo Oxii

>> xem thêm

Bình luận(0)