Hãy biết yêu thương mẹ khi còn có thể

Nó tuyệt vọng, bơ vơ vì không còn ai bên cạnh. Nó muốn chạy về ôm mẹ mà òa khóc: "Con sai rồi, con xin lỗi mẹ, con không nghe lời mẹ, bây giờ con khổ quá!" nhưng nó chẳng dám.

Ngày đó, nó còn non dại lắm, chẳng biết suy nghĩ thấu đáo nên đã làm mẹ buồn thậm chí còn giận mẹ vì đã ngăn cản hạnh phúc của nó. Đến bây giờ, nó đã được đi theo con đường nó chọn mà sao nhiều lúc nghĩ về mẹ nó vẫn thấy cay cay nơi sống mũi.
Nó - một người con bất hiếu, đã cãi lại lời của mẹ để chạy theo thứ tình yêu mù quáng rồi cả đời dang dở. Học xong cấp 3, nó thi đỗ vào một trường đại học có tiếng ở Hà Nội, rồi cũng thuê trọ như bao sinh viên ngoại tỉnh khác. Thế nhưng cuộc sống thực chất sinh viên ấy chỉ kéo dài đúng 2 năm. Sang năm thứ 3, nó chuyển sang ở trọ cùng vợ chồng người chị họ (anh chị ấy mua được nhà riêng, còn thừa nhiều phòng nên gọi nó đến ở cùng cho đỡ tiền thuê trọ). Và mọi chuyện bắt đầu từ đó.
Với cái đứa chẳng biết yêu là gì, được gặp một người đàn ông từng trải tình trường như người anh rể kia, nó nhanh chóng bị sa vào cái lưới tình tội lỗi đó. Anh ấy hơn nó những 18 tuổi. Sau một thời gian ở cùng, nó nhận thấy anh ta quan tâm tới nó một cách không bình thường. Dần dần, nó đã có tình cảm với anh. Rồi cứ thế, nó và anh thầm lặng yêu nhau mà chị họ không hề hay biết. Đến dịp chị ấy đi miền Nam công tác 2 tháng, nó cũng giả bộ sẽ đến ở nhờ nhà bạn để tránh tiếng cho anh rể. Thế nhưng sự thật là nó và anh ấy đã sống như vợ chồng mà chẳng hề thấy xấu hổ.
Trước kia, nó đã từng được bên mẹ hạnh phúc như thế (Ảnh minh họa) 
Nó ra trường cũng đúng lúc vợ chồng người chị họ kia ra tòa. Khi đó, nó đã say anh quá mất rồi nên chẳng thấy buồn cho một cuộc hôn nhân bất hạnh của chị, chẳng thấy thương các cháu phải sống cảnh ly tán mà nó lại thấy vui. Nó vui vì sắp được ở bên anh đường đường chính chính.
Và hiển nhiên, mọi chuyện chẳng hề suôn sẻ chút nào cho cuộc đời của nó. Ra trường gần 1 năm, nó đem chuyện tình cảm của nó ra tâm sự với mẹ và mẹ là người đầu tiên kịch liệt phản đối chuyện của nó. Mẹ không chấp nhận thứ tình cảm chà đạp lên hạnh phúc của người khác. Mẹ không chấp nhận, đứa con gái duy nhất của mẹ được học hành, thành đạt lại phải lấy một người hơn nó những gần 20 tuổi. Hơn hết, mẹ chẳng hề muốn cô con gái cưng của mẹ phải mang tiếng tranh vợ cướp chồng...
Thế nhưng nó đã không nghe lời mẹ cho dù mẹ đã phải ốm lên ốm xuống, suy sụp tinh thần vì nó. Nó vẫn thi gan với mẹ, quyết chọn làm đứa con bất hiếu với mẹ. Một ngày, mẹ bắt nó phải chọn: "Nếu còn cố tình theo nó, mẹ sẽ từ con!". Một sự lựa chọn khó khăn cho nó nhưng không còn cách nào khác. Nó đã chọn anh ta vì đứa con trong bụng nó lúc đó sau này cần phải có bố.
Theo không anh ta được gần 3 năm thì nó quyết định buông bỏ cuộc hôn nhân không hạnh phúc đó. Nó không thể chịu nổi một người chồng suốt ngày cờ bạc, gái gú, về nhà đánh chửi vợ con. Nó tuyệt vọng, bơ vơ vì không còn ai bên cạnh. Nó muốn chạy về ôm mẹ mà khóc: "Con sai rồi, con xin lỗi mẹ, con không nghe lời mẹ, bây giờ con khổ quá!" nhưng nó chẳng dám.
Đến một ngày, nó nhận được điện thoại của một người anh họ, báo mẹ nó gặp tai nạn rất nặng, có lẽ không thể qua khỏi. Nó hộc tốc chạy đến viện để gặp mẹ lần cuối. Thấy mẹ, trái tim nó như vỡ vụn vì thương mẹ nhiều quá mà chẳng biết làm sao. Nó thấy có lỗi với mẹ nhiều lắm vì chưa báo hiếu cho mẹ được ngày nào mà còn làm mẹ buồn, mẹ giận đến tận giây phút cuối cùng. Bây giờ, nó muốn nói xin lỗi mẹ cũng chẳng được nữa rồi... Thế nên, những ai còn mẹ thì hãy biết yêu thương mẹ khi còn có thể!
Theo Vân Hạnh/Em Đẹp

>> xem thêm

Bình luận(0)