Con dâu đáp trả đanh thép khiến mẹ chồng đứng hình

Mẹ nói thế mà nghe được hay sao? Mẹ nên tích đức cho con cho cháu chứ đừng để sau này cháu nó sinh ra nó không muốn gọi một tiếng bà nội. Như thế thì con chỉ sợ lúc già tội cho mẹ thôi ạ.

Tôi và Tuấn yêu nhau được 3 năm nhưng vẫn chưa kết hôn vì mẹ Tuấn không đồng ý. Mẹ Tuấn chê tôi là dân tỉnh lẻ không xứng với trai thành phố như Tuấn. Nhiều khi tôi buồn và cũng có ý định chia tay Tuấn:
- Anh à hay là mình chia tay đi, em thấy mệt mỏi lắm rồi. Trước sau gì mẹ anh cũng không đồng ý cho mình kết hôn?
- Em cứ bình tĩnh, dù sao mình cũng đã ở bên nhau 3 năm rồi, anh sẽ làm tư tưởng cho mẹ. Em ráng đợi thêm thời gian nữa nhé? Anh yêu em!
Trải qua sóng gió chúng tôi vẫn tiếp tục tình yêu và tìm mọi cách để mẹ Tuấn đồng ý cho kết hôn. Thế rồi tôi mang bầu nhưng rồi mẹ anh vẫn nhất quyết không đồng ý. Cuối cùng Tuấn phải nhờ đến sự giúp đỡ của cơ quan đoàn thể cùng các cô dì, cậu mở, các bác động viên, làm tư tưởng thì mẹ Tuấn mới gật đầu.
(Ảnh minh họa) 
Cứ tưởng sau khi kết hôn xong cùng sự chân thành, đảm đang, tháo vát của tôi thì mẹ chồng sẽ có cái nhìn khác về tôi và đối xử với tôi tốt hơn. Thế nhưng điều đó hoàn toàn không hề xảy ra mà từ lúc bước chân vào nhà Tuấn cuộc sống của tôi càng ngột ngạt, không khác gì địa ngục cả.
Trước mặt Tuấn bà tỏ ra quan tâm, yêu chiều, nhẹ nhàng với con dâu lắm nhưng khi không có Tuấn bà thường xuyên đay nghiến, bắt tôi làm đủ việc trong gia đình cho dù tôi đang mang bầu. Có lần mẹ anh còn nói với tôi:
- Chỉ vì nể mặt mọi người nên tôi mới miễn cưỡng tổ chức hôn lễ cho hai đứa chứ tôi thực lòng vẫn không thể chấp nhận cô làm dâu con trong nhà. Nên nếu cô có bị tôi đối xử như thế nào thì cũng không thể trách tôi được. Ai bảo cô đã dân tỉnh lẻ, nhà nghèo mà lại còn đòi lấy trai thành phố.
Tôi tủi hờn và khổ tâm lắm nhưng vì không muốn chồng phải lo nghĩ nên tôi đành chịu đựng. Chỉ mong sao cho gia đình êm ấm, chồng không phải đứng trước sự khó xử giữa mẹ và vợ.
Mặc dù tôi đã cố gắng làm tốt những việc mẹ chồng giao phó: từ nấu cơm, đi chợ, lau dọn nhà cửa, để mẹ chồng mắng chửi mà tôi cũng không dám cãi lại nửa lời. Nhưng dường như thế vẫn chưa đủ bà muốn hành xác tôi nên mỗi lần ra ngoài là bà lại “nói mỉa” con dâu với mọi người. Nào là “loại dâu con lười như hủi”, “nó thấy nhà tôi giàu nên tìm cách dụ thằng Tuấn nhà tôi”...
Tôi buồn và suy nghĩ nhiều lắm nên dù mang bầu nhưng cô chẳng béo lên chút nào. Ngược lại còn gầy tong teo khiến bạn bè, đồng nghiệp ai nhìn cũng thương, ái ngại. Nhưng khi được chồng hay mọi người hỏi chuyện tôi đều nói rằng vì bị nghén không ăn uống được mấy nên mới như vậy chứ gia đình không hề xảy ra việc gì hết.
Cứ nghĩ chịu đựng mẹ chồng, làm mọi việc để bà hài lòng thì tôi sẽ có được cuộc sống yên ổn, cứ thực hiện phương châm “bơ đi mà sống” như nhiều chị em từng khuyên nhưng có lẽ điều đó không thành hiện thực với tôi. Vào một buổi chiều tôi bận công việc ở công ty nên không về cơm nước cho mẹ chồng nên đã gọi điện báo trước, chồng tôi hôm đó cũng đi công tác nên không có nhà. Thế nhưng khi vừa bước chân vào nhà vào lúc tối mẹ chồng đã nhảy bổ vào mặt tôi mà moi móc:
- Cô giỏi thật, thấy chồng đi công tác nên hí húi với thằng nào giờ mới về. Để cho tôi già rồi mà phải tự phục vụ cơm nước. Sao cô không đi luôn đi cho khuất mắt tôi.
Uất ức nhưng tôi vẫn nhẫn nhịn để nói nhẹ nhàng với mẹ chồng:
- Con xin lỗi do công ty bận công việc đột xuất. Con cũng đã gọi điện báo trước với mẹ rồi mà!
Chỉ nói vậy mà mẹ chồng tôi đã gào ầm lên: “Úi giời ơi, làng nước ơi con dâu tôi nó hư hỗn, nó còn đấu khẩu với tôi, dạy khôn tôi đây này. Sao tôi khổ thế này cơ chứ. Rước đứa con gái lăng loàn không chồng mà chửa về nhà để giờ nó đè đầu cưỡi cổ tôi đây này. Ới hàng xóm ơi!”
Tôi có thể chịu đựng mọi thứ nhưng bà lại nói tôi không chồng mà chửa thì thực sự quá đáng nên tôi đã nói lại bà:
- Mẹ nói thế mà nghe được hay sao? Mẹ nên tích đức cho con cho cháu chứ đừng để sau này cháu nó sinh ra nó không muốn gọi một tiếng bà nội. Như thế thì con chỉ sợ lúc già tội cho mẹ thôi ạ!
- Cô...Cô dám...
- Thôi con xin phép lên phòng. Nếu mẹ thích rên la gì thì cứ việc chứ con cũng thật sự mệt mỏi quá rồi!
Chắc bà cũng sốc trước phản ứng dữ dội của tôi – đứa con dâu trước giờ cam chịu để bà hành hạ nên bà há hốc mồm mà không nói được câu gì. Tôi cũng đã quyết định nếu không thể sống chung với mẹ chồng hòa thuận thì có lẽ khi chồng công tác về tôi sẽ xin ra ở riêng để tránh mâu thuẫn, xích mích mẹ chồng ngày càng căng thẳng hơn.
Theo Phượng Chi/NLĐ

>> xem thêm

Bình luận(0)