Sau 40 tuổi, tướng mạo sẽ thay bạn nói lên tất cả

Bạn sinh ra như thế nào không biết nhưng sau 40 tuổi, bạn sẽ phải chịu trách nhiệm về tướng mạo của mình.

Cách trị bệnh kỳ lạ của phương trượng
Rất lâu trước kia có một nghệ nhân tay nghề vô cùng điêu luyện, rất nhiều người tới nhà ông mua tượng điêu khắc. Nhưng ông lại khác với mọi người, rất thích tạc yêu ma quỷ quái. Một hôm, khi soi mình trong gương ông mới thảng thốt phát hiện ra khuôn mặt của mình trông rất xấu xí.
Ông tư lự hồi lâu, không phải là ngũ quan thay đổi, mà là toàn bộ khuôn mặt ông trông thật hung ác, xấu xí và cổ quái.
Sau này, ông đến một ngôi đền, cầu cứu phương trượng. Vị phương trượng nói: “Ta có thể chữa trị cho ông, nhưng ông phải giúp ta tạc 100 pho tượng Quán Âm trước”.
Thế là nghệ nhân bắt đầu không ngừng nghiên cứu dáng vẻ, đức tính và biểu cảm của Quán Âm. Đôi khi ông còn đạt đến cảnh giới vì người mà quên cả bản thân.
Nửa năm sau, khi hoàn thành những bức tượng điêu khắc Quán Âm với muôn vẻ thiện lương, từ bi, khoan dung đức độ, ông vội vàng tới chùa tìm phương trượng. Ông nói với phương trượng rằng: “Xin ngài hãy giúp tôi chữa căn bệnh này”.
Phương trượng không nói mà lấy ra một chiếc gương, mỉm cười: “Bệnh của ông đã khỏi rồi”. Lúc này ông mới phát hiện ra tướng mạo của mình vô cùng chính trực, trang nghiêm.
Một nhà tâm lý học từng nói: Nếu một người trường kỳ không mỉm cười thì cơ bắp bị co rút, thi thoảng mới mỉm cười sẽ khiến người khác sợ hãi mất dạng.
Sau 40 tuoi, tuong mao se thay ban noi len tat ca
Ảnh minh họa. 
Nếu một người vô cùng nhiệt tình, thường nở nụ cười trên môi thì đến già những nếp nhăn trên khuôn mặt cũng đều là đôi mắt lương thiện. Nếu một người trường kỳ không mỉm cười, khuôn mặt sẽ trở nên cứng nhắc, càng về già khuôn mặt càng đáng sợ, càng không có sự hiền hòa, thân thiện. Tướng một người mà tốt thì tâm người đó cũng tốt từ đó mà vận mệnh của họ cũng được cải biến. Cổ nhân có cách xem tướng người rất chuẩn xác, nếu muốn xem vận mệnh thế nào chỉ cần nhìn người tướng mạo người đó.
Với câu chuyện nghệ nhân kia cũng vậy đã cho chúng ta thấy rõ hơn về điều đó, quả thực là “tướng do tâm sinh”.
Audrey Hepburn là một tượng đài sắc đẹp trong lòng người hâm mộ suốt mấy thế hệ. Sam Levinson, nhà văn kiêm người dẫn chương trình người Mỹ đã viết tặng bà một bài thơ có tên “Bí quyết mỹ lệ đắm say qua khảo nghiệm của thời gian” như sau:
“Nếu muốn có một bờ môi mê mẩn lòng người, xin hãy thường nói những lời thiện lương.
Nếu muốn đôi mắt đáng yêu xin hãy nhìn vào sở trường của người khác.
Nếu muốn có một thân hình mảnh dẻ xin hãy chia sẻ thức ăn của mình với những người đói khát.
Nếu muốn có mái tóc thướt tha xinh đẹp xin hãy để những ngón tay của con trẻ luồn ra mái tóc bạn.
Nếu muốn có một sắc vóc mê đắm xin hãy nhớ rằng khi sải bước bạn sẽ không bao giờ đi một mình”.
Đối với con người và vạn vật lại càng cần có cơ hội sửa chữa, cảm hóa và cứu vớt, vĩnh viễn đừng bao giờ vứt bỏ bất cứ ai.
Xin hãy nhớ rằng nếu bạn cần một cánh tay trợ giúp, bạn sẽ luôn tìm được trên chính đôi vai của mình.
Đợi đến khi bạn lớn lên, bạn sẽ phát hiện ra mình có một đôi bàn tay: Một cánh tay để giúp mình và một cánh tay để giúp người khác
Điều này có thể coi là một bức tranh tả thực suốt cuộc đời Hepburn. Nhưng hẳn nhiều người không thể kiềm lòng muốn hỏi: “Hepburn có thực sự đẹp đến mức chẳng thể so bì như vậy không?”.
Hepburn tự mình cũng cảm thấy khuôn mặt cô hơi vuông chữ điền, mũi cô hơi nhọn, chỉ hơi ngẩng đầu lên thì chiếc mũi trông rất thô, nên cô thường hơi cúi đầu khi chụp ảnh. Mái tóc trên đầu cô hơi mỏng, cần một kiểu tóc khiến nó trông dày thêm. Lông mày của cô hơi thô, so với nửa thân trên, chân cô do múa ba lê nhiều năm nên không thon thả chút nào. Cô quá gầy, ngực phẳng…
Khi Hepburn còn trẻ, họ khen cô đẹp vì sự độc lập và kiên cường của cô. Đó là một thiếu nữ xinh đẹp bước ra từ sự tàn bạo của chiến tranh thế giới lần thứ 2. Còn khi tuổi vãn niên cô vẫn đẹp là vì sự thiện lương và bác ái của mình.
Trải nghiệm chịu đói chịu rét những năm khói đạn trong chiến thế thứ 2 thuở còn thơ ấu khiến Hepburn vào những năm cuối đời đã không hề do dự mà mang theo sự nhiệt thành cống hiến cho sự nghiệp công ích. Bà là đại sứ thân thiện của Quỹ Nhi đồng Liên hợp quốc. Bà đã đi khắp những nơi nghèo đói trên mảnh đất châu Phi khô cằn…
Vào giờ phút hấp hối, Sean con trai lớn của bà đã hỏi bà có dặn dò gì không. Câu trả lời của bà là: “Không, mẹ không nuối tiếc điều gì cả… Mẹ chỉ không hiểu tại sao lại có quá nhiều trẻ nhỏ phải chịu đựng đau khổ như vậy”.
Có lẽ chính vì điều này đã khiến Hepburn trở thành người phụ nữ xinh đẹp cả cuộc đời.
Từ bé đến giờ chúng ta luôn được dạy và đã thấm sâu quan niệm: “Không nên đánh giá con người bằng vẻ bề ngoài”, “Một tâm hồn thánh thiện có thể ẩn chứa bên trong một khuôn mặt xấu xí”.
Gần đây tôi mới đọc được một số bài về mối liên hệ giữa "Khuôn mặt" và "Tính cách" đáng để suy nghĩ và chiêm nghiệm.
Một lần, Tổng thống Mỹ, Abraham Lincoln phỏng vấn một ứng viên nam ngoài 40 tuổi đến làm nhân viên cho chính phủ. Mặc dù người đàn ông này rất có tài năng nhưng vị Tổng thống vẫn không tuyển dụng.
Người phụ tá thấy vậy liền hỏi Tổng thống Lincoln nguyên nhân vì sao ông không nhận ứng viên tài năng này.
- Tôi không thích tướng mạo của anh ấy, Tổng thống Lincoln nói.- Chẳng lẽ một người khi sinh ra không được ưa nhìn thì là lỗi của họ sao? Người phụ tá không hiểu nên hỏi lại.- Mỗi người sau 40 tuổi đều phải chịu trách nhiệm cho khuôn mặt của mình! Tổng thống Lincoln trả lời.
Con người đến tuổi trung niên (sau 40 tuổi), thì tướng mạo sẽ lộ rõ ra tính cách và phẩm chất của người đó: Người có tấm lòng khoan dung, độ lượng thì phần lớn sẽ có khuôn mặt phúc hậu. Người có tính tình hiền dịu thì tướng mạo sẽ đẹp một cách nhu hòa thánh thiện. Người có tính cách thô bạo lỗ mãng thì tướng mạo sẽ luôn là hung dữ. Người có lòng dạ nhỏ mọn thì phần lớn sẽ có tướng mạo xấu xí, hai hàng lông mày nhíu chặt. Người tướng mạo lộ ra vẻ đặc biệt trẻ trung và xinh đẹp thì người này nhất định là đơn thuần lương thiện.
Các nhà tâm lý học còn cho rằng khuôn mặt của mỗi người có thể chứa những bí mật sâu thẳm nhất: Khuôn mặt của một người liên quan mật thiết với nội tâm bên trong của người đó; Khuôn mặt không chỉ là một sản phẩm của sinh học, chúng ta không thể thay đổi gen hay hormones, nhưng bằng việc chú trọng vào nhân cách, sống yêu thương, khoan dung, độ lượng, nhân từ, trung thực, hào phóng, tự trọng, thì tất cả những điều tốt đẹp đó sẽ tác động đến cơ mặt và nó sẽ bắt đầu thay đổi và phản chiếu lên khuôn mặt.
Vì quan niệm này khác xa với những gì đã được giáo dục và hình thành từ bé, nhưng có nhiều điểm đáng suy nghĩ vì vậy tôi quyết định “bắt đầu quan sát, chiêm nghiệm” một thời gian thật dài nữa để có thể đưa ra một kết luận gần sát với chân lý hơn.
Theo Min/Khỏe & Đẹp

>> xem thêm

Bình luận(0)