Tâm sự đẫm nước mắt của một cử nhân xuất sắc bị bố mẹ ruồng bỏ

Trong ngày tốt nghiệp cao đẳng, anh chàng sinh viên mong bố mẹ mình sẽ đến. Thế nhưng chặng đường đi học của anh đã hoàn toàn khép lại mà vắng bóng bố mẹ trong những sự kiện quan trọng nhất.

"Đây là câu chuyện của tôi - JERIC R. RIVAS - cử nhân ngành Tội phạm học, trường Cao đẳng La Concepcion.
Tôi cảm thấy vui buồn lẫn lộn khi kết thúc hành trình đi học. Buồn vì tôi nhớ về những điều đã xảy ra, từ tận thời tiểu học. Khi đó, tôi xuất sắc xếp hạng 6 nhưng không có một người thân nào đến dự. Cuối cùng, tôi còn chẳng dám leo lên bục, nên chẳng được nhận lấy chiếc huy chương của mình.
Lần kế tiếp là vào ngày tốt nghiệp và trao thưởng cấp II. Tôi đã rất hi vọng được leo lên bục và bố mẹ sẽ đeo cho chiếc huy chương. Thế rồi, tôi đã phải 'mượn' phụ huynh của một bạn khác cho việc vinh danh ấy.
Tam su dam nuoc mat cua mot cu nhan xuat sac bi bo me ruong bo
 
Một ngày khác nữa, lễ tốt nghiệp cấp 3, tất cả bố mẹ của các bạn chung lớp đều đến dự. Nhưng tôi nhìn cạnh bên mình - từ đằng trước, đằng sau, bên trái, bên phải - nhìn khắp nơi để tìm bóng dáng của bố mẹ... Thời gian chẳng đợi ai, lần lượt, từng học sinh được gọi tên để nhận bằng tốt nghiệp. Khi nghe thấy tên mình, tôi nhấc từng đầu gối đứng dậy, bước đi trong nước mắt. Tôi cảm thấy khi đó mình rất xấu xí. Ai cũng có bố mẹ để cùng hân hoan vui mừng, còn tôi chẳng có ai cả.
Rồi một lần khác, tôi bị mắng vì không học nghề ở tỉnh. Thật sự là không ai muốn nhận tôi vào và tôi cũng cảm thấy rất chán, vì thế đã một mình lên thành phố. Khi đó, tôi đã giận đến nỗi lập lời hứa rằng, từ ngày hôm đó sẽ chẳng chờ đợi ở họ bất kì hi vọng nào nữa.
Tôi đăng kí học cao đẳng mà không chuẩn bị đủ tiền. Để có thể tốt nghiệp, tôi chấp nhận bất cứ việc làm thêm nào, từ công nhân xí nghiệp đến làm gia sư, trợ giảng, bảo vệ, nhân viên phục vụ,... Việc nào cũng được, miễn là có tiền để đóng học phí. Cuối cùng thì mọi nỗ lực đã được đền đáp. Vào lúc 8h sáng ngày 14/4/2019, tôi bước vào lễ tốt nghiệp cao đẳng. Lúc đầu rất hào hứng, nhưng tôi lại nhìn xung quanh - vẫn là trước, sau, trái, phải - khắp nơi là hàng loạt khuôn mặt rạng rỡ của bạn bè trong vòng tay gia đình.
Tôi đã khóc, không thể ngừng lại. Tôi cảm thấy từng giọt nước mắt rơi xuống, tự nói với bản thân: 'Tại sao mọi người luôn có bố mẹ chúc mừng mà tôi - một lần nữa - chẳng có ai bên cạnh để cùng lên sân khấu, chấp nhận tấm bằng của mình, mỉm cười với mình, tự hào về mình?'. Tôi nghĩ mình hiểu được, vì sao các bạn khác không ngồi đây và khóc cùng tôi. Vì chẳng có một tân cử nhân nào như thế này cả!
Dù vậy, một giáo sư đã bước đến và đưa tôi lên nhận bằng. Khi bước đi, tôi vẫn không thể ngừng khóc, vô thức quay mặt về phía một trong các giảng viên đứng trên sân khấu để che đi những giọt nước mắt và nỗi xấu hổ. Khi đó, tôi nhớ là có vài bạn chung lớp đã bước qua và nói rằng họ tự hào về tôi... Cảm ơn nhé! [Gửi lời cảm ơn các thầy cô đã giúp đỡ trong việc học và trong cuộc sống].
Cảm ơn người ông đã động viên cháu trở thành người đầu tiên trong gia đình học lên cao hơn. Mong ước ấy đã thành hiện thực. Gửi đến bố mẹ - những người vẫn chưa chấp nhận tôi trong cuộc đời họ: Nếu bố mẹ đang đọc những dòng này, đây là con của hiện tại và mong rằng bố mẹ sẽ tự hào".
Đó là tất cả nội dung bài viết của anh chàng cử nhân loại xuất sắc người Philippines, Jeric Rivas. Ngay sau khi đăng tải, bài viết nhận được hơn 43k lượt like và 13k lượt chia sẻ cùng những hình ảnh Jeric gục ngã sau khán đài, hoàn toàn cô độc và tuyệt vọng.
Theo lời tâm sự, Jeric từ quê nhà thuộc đảo Sibuyan lên thành phố San Jose del Monte học cao đẳng. Thế nhưng trong cả đời đi học, Jeric từng 4 lần ra trường loại xuất sắc - cấp I, II, III và cao đẳng, nhưng bố mẹ anh chưa đến dự một lần nào! Jeric từng hi vọng bố mẹ mình sẽ đến dự vào lần cuối cùng này nhưng câu trả lời của họ vẫn là "Không"! Dường như, đến cuối cùng, Jeric đã chọn cách giãi bày trên facebook để trút bỏ nỗi buồn phiền của mình.
Trong cuộc sống, việc xảy ra mâu thuẫn với bố mẹ là chuyện không thể tránh khỏi nhưng dù có chuyện gì đi chăng nữa thì vào những giây phút quan trọng chúng ta vẫn muốn có gia đình và người thân ở bên. Hãy tưởng tượng mà xem, khi nhìn thấy những người bạn xung quanh có bố mẹ ôm ấp, chúc mừng, chụp ảnh, tự hào về người con của mình thì Jeric, anh chàng luôn nỗ lực chứng minh với cha mẹ, khiến họ tự hào lại không hề được ai chúc mừng, chú ý hay động viên. Chạnh lòng biết bao nhiêu!
Theo Hương Anh/Người Đưa Tin

>> xem thêm

Bình luận(0)