Những 'con mắt' ngoài Trái Đất đã thay đổi hiểu biết của nhân loại về vũ trụ

Từ những vùng tối xa xôi của vũ trụ đến các thiên hà ra đời cách đây hàng tỷ năm, kính thiên văn không gian đã mở rộng giới hạn hiểu biết của nhân loại.

Trước khi kính thiên văn không gian xuất hiện, con người quan sát vũ trụ chủ yếu qua những kính thiên văn đặt trên mặt đất. Dù ngày càng mạnh mẽ, các thiết bị này luôn bị giới hạn bởi bầu khí quyển Trái Đất – lớp màn khí vừa bảo vệ sự sống vừa làm méo mó ánh sáng từ các thiên thể xa xôi. Sự ra đời của kính thiên văn không gian đã mở ra một kỷ nguyên mới, đưa đôi mắt của nhân loại vượt ra ngoài lớp màn này để nhìn sâu hơn vào vũ trụ.

Ảnh: getnavi

Bước ngoặt lớn nhất đến từ Kính viễn vọng không gian Hubble, được phóng lên quỹ đạo Trái Đất năm 1990. Với vị trí ngoài khí quyển, Hubble có thể thu nhận hình ảnh sắc nét hơn rất nhiều so với các kính thiên văn cùng thời trên mặt đất. Những bức ảnh về tinh vân, thiên hà xa xôi và các vùng hình thành sao không chỉ gây ấn tượng về mặt thẩm mỹ mà còn giúp các nhà khoa học khám phá những quá trình vật lý quan trọng trong vũ trụ.

Ảnh: scienceblogs

Một trong những đóng góp lớn nhất của Hubble là giúp con người xác định chính xác hơn tốc độ giãn nở của vũ trụ. Những quan sát của kính thiên văn này đã góp phần củng cố hiểu biết hiện đại về năng lượng tối – một dạng năng lượng bí ẩn được cho là đang khiến sự giãn nở của vũ trụ tăng tốc.

Không chỉ Hubble, nhiều kính thiên văn không gian khác cũng đã thay đổi cách nhìn của chúng ta về vũ trụ. Kính thiên văn không gian Chandra giúp quan sát những hiện tượng năng lượng cao như lỗ đen, vụ nổ siêu tân tinh và các cụm thiên hà. Trong khi đó, Kính thiên văn không gian Kepler đã phát hiện hàng nghìn ngoại hành tinh, chứng minh rằng các hành tinh quanh những ngôi sao khác phổ biến hơn nhiều so với suy nghĩ trước đây.

Ảnh: phys

Một chương mới bắt đầu với Kính viễn vọng không gian James Webb. Khác với Hubble chủ yếu quan sát ánh sáng khả kiến, James Webb được thiết kế để nhìn vào vùng hồng ngoại, cho phép xuyên qua những đám mây bụi vũ trụ và nghiên cứu các thiên hà đầu tiên hình thành sau Vụ Nổ Lớn. Những dữ liệu ban đầu từ Webb đã khiến các nhà khoa học phải xem xét lại nhiều mô hình về sự tiến hóa của thiên hà trong vũ trụ sơ khai.

Ngoài việc khám phá các thiên hà xa xôi, kính thiên văn không gian còn giúp tìm hiểu chính hệ Mặt Trời của chúng ta. Chúng đã quan sát khí quyển các hành tinh, nghiên cứu sao chổi, tiểu hành tinh và tìm kiếm dấu hiệu hóa học có thể liên quan đến sự sống trên các thế giới khác.

Điều kỳ diệu nhất mà kính thiên văn không gian mang lại không chỉ là những bức ảnh đẹp, mà là khả năng nhìn ngược thời gian. Khi quan sát những thiên hà cách Trái Đất hàng tỷ năm ánh sáng, chúng ta đang nhìn thấy ánh sáng đã rời đi từ rất lâu trong quá khứ. Mỗi hình ảnh từ những cỗ máy này giống như một trang sách trong cuốn lịch sử khổng lồ của vũ trụ.

Từ Hubble đến James Webb, kính thiên văn không gian đã biến con người từ những người quan sát bầu trời trở thành những nhà thám hiểm thực sự của vũ trụ. Những phát hiện trong tương lai có thể còn tiếp tục thay đổi hoàn toàn cách chúng ta hiểu về nguồn gốc, cấu trúc và vị trí của Trái Đất trong không gian bao la.

Loài hoa khổng lồ có hình dáng như vương miện từng xuất hiện từ hàng trăm triệu năm trước

Trăng Hươu và hiện tượng thiên văn thú vị cuối tháng 7

Dù không phải hiếm gặp, Buck Moon (Trăng Hươu) vẫn là hiện tượng thiên văn thú vị được nhiều người chờ đón.

Trăng Hươu là tên gọi của trăng tròn xuất hiện vào tháng Bảy. Năm nay, theo các tổ chức thiên văn, Trăng Hươu có thể sẽ đạt cực đại vào lúc 21h36 ngày 29/7 (theo giờ Việt Nam).

Tên gọi Buck Moon xuất phát từ nhiều cộng đồng bản địa Bắc Mỹ, sau đó được phổ biến rộng rãi thông qua các niên giám thiên văn. Vào khoảng tháng 7 hàng năm, hươu đực (buck) bước vào giai đoạn mọc cặp sừng mới. Do hiện tượng này diễn ra khá ổn định theo chu kỳ tự nhiên, kỳ trăng tròn xuất hiện trong tháng 7 được dùng làm dấu mốc thời gian và dần mang tên Trăng Hươu.

Vùng đất vô hình chứa hàng nghìn tỷ thiên thể bao quanh Mặt Trời

Ở rìa xa nhất của Hệ Mặt Trời, các nhà thiên văn tin rằng tồn tại một "đám mây vô hình" khổng lồ chưa từng được quan sát trực tiếp.

Nếu được hỏi đâu là cấu trúc lớn nhất trong Hệ Mặt Trời, nhiều người sẽ nghĩ đến các hành tinh hay vành đai Kuiper. Tuy nhiên, câu trả lời có thể là Đám mây Oort – một vùng không gian giả định rộng lớn bao quanh toàn bộ Hệ Mặt Trời, trải dài từ khoảng 2.000 đến hơn 100.000 đơn vị thiên văn (AU), tức gần bằng hai năm ánh sáng. Điều thú vị là dù được nhắc đến trong hầu hết các giáo trình thiên văn học hiện đại, Đám mây Oort đến nay vẫn chưa từng được quan sát trực tiếp.

Ngôi sao tương tự mặt trời nuốt chửng hành tinh của nó

Các nhà thiên văn học đã tìm thấy bằng chứng cho thấy TOI-5882, một ngôi sao giống Mặt Trời cách Trái Đất khoảng 1.300 năm ánh sáng, có thể đã nuốt chửng một trong những hành tinh của chính nó.

Nhóm nghiên cứu, do nhà thiên văn học Brooke Kotten thuộc Đại học Michigan dẫn đầu, đã phát hiện ra một manh mối quan trọng trong thành phần hóa học của ngôi sao này. TOI-5882 chứa lượng lithium nhiều hơn nhiều so với mức mà các nhà nghiên cứu thường dự đoán sẽ tìm thấy trong một ngôi sao thuộc loại này.

mit-swallowed-planet-02-press.jpg
Ngôi sao nuốt chửng hành tinh quay quanh nó để lại dấu tích nồng độ lithium cao bất thường.

Đọc nhiều nhất

Tin mới