Enceladus - Mặt trăng kỳ lạ đang phun cả đại dương vào không gian

Ẩn dưới lớp băng lạnh giá của Enceladus là một đại dương khổng lồ, liên tục phun những cột nước cao hàng trăm kilômét vào khoảng không vũ trụ.

Nếu phải chọn một nơi kỳ lạ nhất trong Hệ Mặt Trời, Enceladus chắc chắn sẽ nằm trong danh sách hàng đầu. Mặt trăng nhỏ bé của Sao Thổ chỉ rộng khoảng 500 km, nhưng lại sở hữu một hiện tượng mà trước đây các nhà thiên văn từng cho là không thể tồn tại: những cột hơi nước và băng liên tục phun từ lòng đất, vươn cao hàng trăm kilômét rồi bay thẳng vào không gian. Đây cũng là một trong những địa điểm được đánh giá có tiềm năng tìm thấy sự sống ngoài Trái Đất cao nhất hiện nay.

Ảnh: newscientist

Phát hiện gây chấn động này được tàu thăm dò Cassini ghi nhận vào năm 2005. Khi bay ngang cực nam Enceladus, Cassini phát hiện những tia vật chất bắn lên từ các khe nứt dài trên bề mặt băng. Các khe nứt này được đặt biệt danh là "Tiger Stripes" (Vằn Hổ) vì hình dạng giống những vết sọc chạy song song trên lớp vỏ băng trắng xóa.

Ảnh: science.nasa

Điều đặc biệt là các cột phun này không chỉ chứa hơi nước. Cassini còn phát hiện các hạt băng, muối khoáng, silica siêu mịn, methane, carbon dioxide, ammonia cùng nhiều hợp chất hữu cơ chứa carbon. Những thành phần ấy gợi ý rằng dưới lớp băng dày hàng chục kilômét là một đại dương nước mặn tiếp xúc trực tiếp với lõi đá của Enceladus. Sự tương tác giữa nước và đá có thể tạo ra các miệng phun thủy nhiệt tương tự dưới đáy đại dương Trái Đất – nơi ngày nay vẫn tồn tại những hệ sinh thái phong phú không cần ánh sáng Mặt Trời.

Một điều ít người biết là các cột nước này mạnh đến mức chúng liên tục bổ sung vật chất cho vành đai E của Sao Thổ. Hàng triệu hạt băng bị Enceladus "ném" vào không gian đã tạo nên chiếc vành mờ khổng lồ bao quanh hành tinh. Nói cách khác, Enceladus không chỉ là một vệ tinh của Sao Thổ mà còn là "nhà máy sản xuất băng" nuôi sống cả một vành đai hành tinh.

Ảnh: hi-tech.mail

Các nhà khoa học cũng nhận thấy cường độ phun của các cột nước thay đổi theo quỹ đạo của Enceladus. Khi vệ tinh tiến gần hoặc ra xa Sao Thổ, lực hấp dẫn khổng lồ của hành tinh này làm lớp vỏ băng co giãn như một quả bóng cao su. Quá trình đó khiến các khe nứt mở rộng hoặc khép lại, làm lưu lượng nước phun tăng hoặc giảm theo chu kỳ. Hiện tượng này giống như việc bóp nhẹ một chai nước có nắp hở, khiến nước phụt ra mạnh hơn ở từng thời điểm.

Điều hấp dẫn nhất là giới khoa học không cần phải khoan xuyên lớp băng để nghiên cứu đại dương ngầm. Chỉ cần cho tàu bay xuyên qua các cột nước, các thiết bị có thể trực tiếp thu thập mẫu vật từ bên trong đại dương. Chính vì vậy, nhiều sứ mệnh tương lai đang được đề xuất nhằm quay trở lại Enceladus để tìm kiếm các phân tử sinh học phức tạp hoặc thậm chí là dấu vết của vi sinh vật.

Trong cuộc tìm kiếm sự sống ngoài Trái Đất, Enceladus đã biến từ một mặt trăng băng giá ít được chú ý thành một trong những mục tiêu hấp dẫn nhất. Những cột nước phun vào không gian không chỉ là một kỳ quan địa chất hiếm có, mà còn giống như những "lá thư" từ đại dương bí mật dưới lớp băng, gửi đến các nhà khoa học đang miệt mài giải mã câu hỏi lớn nhất của nhân loại: liệu chúng ta có đơn độc trong vũ trụ?

Giống cừu kỳ lạ với bốn sừng cong đối xứng và gần như không có đuôi

Vùng đất vô hình chứa hàng nghìn tỷ thiên thể bao quanh Mặt Trời

Ở rìa xa nhất của Hệ Mặt Trời, các nhà thiên văn tin rằng tồn tại một "đám mây vô hình" khổng lồ chưa từng được quan sát trực tiếp.

Nếu được hỏi đâu là cấu trúc lớn nhất trong Hệ Mặt Trời, nhiều người sẽ nghĩ đến các hành tinh hay vành đai Kuiper. Tuy nhiên, câu trả lời có thể là Đám mây Oort – một vùng không gian giả định rộng lớn bao quanh toàn bộ Hệ Mặt Trời, trải dài từ khoảng 2.000 đến hơn 100.000 đơn vị thiên văn (AU), tức gần bằng hai năm ánh sáng. Điều thú vị là dù được nhắc đến trong hầu hết các giáo trình thiên văn học hiện đại, Đám mây Oort đến nay vẫn chưa từng được quan sát trực tiếp.

Ngôi sao tương tự mặt trời nuốt chửng hành tinh của nó

Các nhà thiên văn học đã tìm thấy bằng chứng cho thấy TOI-5882, một ngôi sao giống Mặt Trời cách Trái Đất khoảng 1.300 năm ánh sáng, có thể đã nuốt chửng một trong những hành tinh của chính nó.

Nhóm nghiên cứu, do nhà thiên văn học Brooke Kotten thuộc Đại học Michigan dẫn đầu, đã phát hiện ra một manh mối quan trọng trong thành phần hóa học của ngôi sao này. TOI-5882 chứa lượng lithium nhiều hơn nhiều so với mức mà các nhà nghiên cứu thường dự đoán sẽ tìm thấy trong một ngôi sao thuộc loại này.

mit-swallowed-planet-02-press.jpg
Ngôi sao nuốt chửng hành tinh quay quanh nó để lại dấu tích nồng độ lithium cao bất thường.

Hành tinh làm bằng kim cương có thật hay chỉ là khoa học viễn tưởng?

Trong vũ trụ bao la, các nhà thiên văn đã phát hiện những thế giới kỳ lạ đến mức ý tưởng về một hành tinh kim cương không còn hoàn toàn là chuyện viễn tưởng.

Khi nghe đến cụm từ "hành tinh toàn kim cương", nhiều người dễ hình dung một khối đá quý khổng lồ lấp lánh giữa không gian. Thực tế, các nhà khoa học không cho rằng có hành tinh nào được cấu tạo hoàn toàn từ kim cương nguyên chất. Tuy nhiên, nhiều nghiên cứu cho thấy có thể tồn tại những hành tinh mà phần lớn lớp bên trong chứa lượng kim cương khổng lồ, nhiều hơn bất kỳ nơi nào trên Trái Đất.

Đọc nhiều nhất

Tin mới