Ngày ra mắt, choáng váng phát hiện gia thế "khủng" của bạn gái "giả nghèo giả khổ"

Tôi đã từng nghĩ, em chính là tình yêu đích thực của đời mình, khi tìm được em, gặp được em và yêu em, tôi cảm giác như hai người đã có tiền duyên.

Tôi yêu em không toan tính cũng không vụ lợi, lúc nào cũng cảm thấy hạnh phúc khi được ở bên cạnh cô gái vừa cá tính lại vừa biết quan tâm, chăm sóc người khác.
Thương em, mỗi lần nghe em kể về gia đình mình, nào là bố mẹ vất vả làm nông nghiệp, chân lấm tay bùn, chắt chiu từng đồng cho em ăn học, tôi lại càng xót xa trong lòng. Nhà tôi không giàu nhưng cũng gọi là khá giả nhất khu vực ấy, tôi quyết tâm nhiều lần sẽ kiếm thật nhiều tiền, giúp đỡ em và lo lắng cho em có cuộc sống sung túc trong tương lai.
Ngay ra mat, choang vang phat hien gia the
 
Nhớ lần em về nhà tôi ra mắt, biết gia cảnh nhà em, mẹ tôi đã nói này nói nọ, không cho phép tôi và em tiếp tục yêu nhau. Mẹ nghĩ con trai mẹ là công tử nhà giàu, là người học hành đàng hoàng lại đẹp trai cũng phải yêu một cô tiểu thư danh giá. Thậm chí bà còn buông lời xúc phạm em, nói em không xứng với tôi nhưng em chỉ cười và khẳng định: “Cháu xin lỗi bác, cháu đã yêu anh ấy và đã quyết định chọn anh ấy làm chồng, không gì có thể ngăn cản được chúng cháu, cháu thực sự xin lỗi bác và mong bác chấp nhận”.
Tôi cảm phục tính tình thẳng thắn và sự quyết đoán của em nên nhiều lần ra sức thuyết phục mẹ. Biết mẹ chấp nhận chúng tôi qua lại yêu đương nhưng vẫn không thực sự hài lòng, tôi cũng mặc kệ. Vì tôi cũng đã quyết định chọn em.
Tôi biết nhiều lần mẹ gọi cho em và ép em bỏ tôi vì lý do này lý do nọ nhưng em đều không đồng ý làm bà tức tối lắm. Rồi bà lại trách cứ con trai không có hiếu chọn con dâu không môn đăng hộ đối. Thời đại nào rồi mà còn môn đăng với hộ đối.
Lần ấy, mẹ tôi quyết tâm cùng tôi về thăm gia đình em và đó cũng là lần đầu tiên tôi được em nhắc tới chuyện đưa về nhà sau khi đã chính thức tính chuyện cưới xin, chỉ về xin phép bố mẹ.
Ngay ra mat, choang vang phat hien gia the
 
Suốt dọc đường, mẹ tôi vẫn không ngừng ca thán, nói em lấy được tôi là có phúc ba đời, nào là phải biết bổn phận của mình, sau này chăm sóc con trai bà chu đáo này kia… Em không nói gì.
Cho đến khi đặt chân xuống con phố rộng rãi thênh thang ấy, con đường không phải là “nhà quê” như em nói với tôi, tôi đã có chút ngờ ngợ. Hỏi em thì em bảo, nhà em mới chuyển lên khu vực thành phố này sống cho yên bình.
Rồi tôi lại được phen choáng váng khi đứng trước ăn biệt thự nguy nga lộng lẫy, nhìn thấy bố em, mẹ em và những người thân trong gia đình em. Tất cả như quý tộc giàu có, không thể nào tin nổi. Trước mặt tôi là căn biệt thự xa hoa, tráng lệ như trong phim vậy. “Nhà em đây à, bố mẹ em đâu?” tôi ngượng ngùng hỏi.
Em nhìn tôi cười và trả lời: “Vâng, đây là nhà em, bố mẹ em đó anh, cháu mời bác vào nhà ạ”.
Vừa bước vào cổng bố mẹ em đã đon đả chào đón. Tự nhiên sao tôi thấy mẹ tôi, gia đình tôi bé nhỏ trước gia đình em như vậy. Chúng tôi thực sự không dám tin. Món quà mang đến tự nhiên lọt thỏm trong căn nhà rộng lớn, không thể đủ độ sang trọng. Mẹ tôi bắt đầu ngượng ngùng nhìn em.
Em thú nhận những gì em kể với tôi chỉ là câu chuyện của những năm tháng chiến tranh, bố em thường hay kể với em về sự nghèo khó vươn lên của gia đình và bây giờ thì nhà em hiện tại chính là một dinh thự to lớn, giàu có, bố mẹ em còn có cả công ty riêng. Em không muốn khoe khoang, cũng không muốn phô trương sự giàu có. Em muốn tìm một tình yêu thực sự và em tin tôi chính là sự lựa chọn đúng đắn.
Chỉ có mẹ tôi là xấu hổ, chỉ có mẹ tôi là ê chề trước những lời lẽ xúc phạm và cay độc bà đã dành cho em. Nhưng em không mảy may suy nghĩ, cũng không coi thường mẹ tôi… Em chỉ cười, nụ cười hạnh phúc thực sự chứ không phải là giả tạo.
Ngay ra mat, choang vang phat hien gia the
 
Từ hôm đó tôi có chút nể em dù trong lòng có hơi buồn khi em mang vật chất ra thử tình yêu của tôi. Dù sao em cũng chưa từng có lỗi với tôi và cũng luôn tôn trọng gia đình tôi. Chỉ là, tôi cảm thấy xấu hổ thay cho mẹ mình, gia đình mình khi cứ khăng khăng từ chối vì sợ em nghèo. Còn bây giờ so với tiểu thư như em thì tôi chẳng phải là công tử hay con trai cưng gì cả, vậy mà…
Mẹ tôi cũng thay đổi thái độ ngay lập tức từ hôm đó. Bà tỏ vẻ ái ngại và có phần xuống nước khi nói chuyện với em. Nếu thực sự em đã làm vậy thì từ hôm nay, tôi cũng sẽ dùng tình yêu chân thành để báp đáp với em, dùng tiền mình kiếm được lo cho em chứ không dựa vào gia đình em giàu có hay không. Tôi sẽ làm như vậy.
Theo Bảo Châu/Vietnamnet

>> xem thêm

Bình luận(0)