Giải bí ẩn lọ mỡ người ở Hà Giang

Lọ mỡ người đã phản ánh cụ thể nhất về tội ác của phỉ, sự mất mát của dân tộc bị nạn giặc dã.

Kỳ 3: Giải mã lọ mỡ người
Như đã nói ở kỳ trước, người tận mắt bọn phỉ giết hại hai cán bộ lương thực tỉnh Hà Giang, rồi rán mỡ dọa nhân dân, là cụ Giàng Pà Sính, ở xã Lũng Phìn (Đồng Văn, Hà Giang).
Cụ Giàng Pà Sính đã già, nhưng cụ nhớ rõ như in, kể đi kể lại vẫn đúng từng chi tiết. Cụ nhớ từng chi tiết bởi hình ảnh ấy ám ảnh cụ đến tận bây giờ.
Cụ Sính khẳng định tên Giàng Mí Thùng (không phải Giàng Mí Thưng như ghi chép ở Bảo tàng Hà Giang - PV) chỉ huy mấy tên tay chân sát hại 2 cán bộ, chứ không phải hắn tự tay sát hại hai cán bộ lương thực.
Ngoài ra, theo cụ Sính, hai cán bộ là người Thổ, tức người Tày. Tiếc rằng, cán bộ đó quê ở đâu, tên là gì, thì cụ không rõ, vì khi đó hai cụ là Việt Minh, hoạt động bí mật, không tiết lộ danh tính.
Cụ Giàng Pà Sính trao đổi với phóng viên về chuyện phỉ giết người, rán mỡ .
Cụ Giàng Pà Sính trao đổi với phóng viên về chuyện phỉ giết người, rán mỡ
Rời Lũng Phìn, tôi trở lại Hà Giang, tìm gặp những cán bộ lớn tuổi, đã về hưu, và may mắn gặp được Đại tá Nguyễn Kim Chung, nguyên Chỉ huy phó chính trị, nguyên Phó Bí thư đảng ủy quân sự tỉnh Hà Giang, đã nghỉ hưu từ năm 2002. Đại tá Chung bắt đầu câu chuyện từ sự hình thành của phỉ ở Hà Giang.
Theo ông Chung, phỉ thực ra là giặc cỏ, là dân lầm đường, nổi loạn. Khi Pháp sang, chúng tìm cách chiếm đóng vùng biên, nhằm cắt đứt liên lạc của ta với các nước xã hội chủ nghĩa.
Toàn bộ đường biên giới Đông – Tây chúng đã bịt được, riêng địa bàn Hà Giang thì Pháp chịu thua. Thực dân Pháp đã nuôi dưỡng đám giặc cỏ này, gọi là phỉ, để sử dụng vào mục đích riêng của chúng, nhằm chống phá cách mạng.
Pháp muốn khống chế Vương Chí Sình (vua Mèo), nhưng không thành công, vì Đồng Văn là mặt trận chính của liên khu 10. Bác Hồ đã nhanh trí nhận Vương Chí Sình làm em nuôi, nên Pháp không khuất phục được.
Cả tuyến Tây Bắc, Pháp đã khống chế thành công, riêng Hà Giang chúng tấn công lên đều thất bại. Pháp đã xây dựng hàng loạt tổ chức phỉ khét tiếng ở vùng đất này. Cuộc tiễu phỉ của bộ đội ta cũng vô cùng vất vả, khốc liệt.
Lọ mỡ người trưng bày ở Bảo tàng tỉnh Hà Giang.
 Lọ mỡ người trưng bày ở Bảo tàng tỉnh Hà Giang.
Trong hoàn cảnh đó, năm 1959, một số cá nhân có vai trò, uy tín trong cộng đồng lợi dụng địa vị hợp pháp, đã nổi loạn thành phỉ. Khi đó, các băng đảng phỉ được đà nổi lên rất mạnh, chúng như bọn điên khùng, không còn tính người.
Quân đội ta đã sử dụng lực lượng quân sự đánh mạnh lên, nhằm tiêu diệt chúng. Tuy nhiên, khi đánh dữ thì lại ảnh hưởng đến tính mạng nhân dân, nên bộ tội ta lại rút, dùng phương pháp thuyết phục dần dần.
Theo Đại tá Chung, trong trận tiễu phỉ đầu tiên của Trung đoàn 246 đánh vào Phố Cáo (Đồng Văn), khi đột nhập vào hang ổ của phỉ là một nhà dân ở sườn dốc, ta đã bắt được mấy tên phỉ.
Tại nơi chúng ở, ta thu được một ống bương rất lớn đựng mỡ. Chúng khai đó chính là lọ mỡ người. Khi bộ đội ta hỏi vì sao chỉ còn nửa ống, thì chúng kể rằng đã ăn mất một nửa.
Dân chúng khi đó cung cấp thông tin cho bộ đội ta rằng, bọn chúng đã dùng con dao dài, cong, như kiểu dao phát để thái thịt, ăn gan cán bộ ta. Tuy nhiên, đấy chỉ là lời kể của dân, không có căn cứ chứng minh.
Phố Cáo (Đồng Văn), nơi bộ đội thu được lọ mỡ người từ bọn phỉ.
Phố Cáo (Đồng Văn), nơi bộ đội thu được lọ mỡ người từ bọn phỉ.
Theo lời Đại tá Chung, sau khi tiễu phỉ thành công, ta đã thu lại ống bương chứa mỡ người đem về Hà Giang. Thủ tướng Phạm Văn Đồng trong chuyến lên Hà Giang đã xem lọ mỡ người này.
Khi đó, rộ lên thông tin mỡ người chứa trong ống bương là của cán bộ hải quan bị phỉ sát hại. Lực lượng quân đội đã cho rà soát. Cả Hà Giang lúc đó mới có 6 cán bộ hải quan. Hỏi các cán bộ hải quan thì họ đều lắc đầu, không công nhận có cán bộ hải quan bị phỉ sát hại, ăn thịt, rán mỡ.
Sau đó, quân đội ta đã điều tra tiếp, thì nhận được thông tin đó là 2 cán bộ thương nghiệp, nằm vùng tại Lũng Phìn.
Điều tra xong, lọ mỡ người được chuyển vào bảo tàng, để tố cáo tội ác của bọn phỉ, để nhân dân được biết và nhớ về một thời kỳ đau thương.
Xét xử vụ phỉ nổi loạn tại Đồng Văn năm 1959.
Xét xử vụ phỉ nổi loạn tại Đồng Văn năm 1959. 
Đại tá Chung cho biết: “Đến bây giờ, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Hà Giang cũng vẫn chưa thể xác định được lọ mỡ người ấy là của ai. Việc này, bên bảo tàng nên làm rõ. Ở Bảo tàng Hà Giang có nhiều chứng tích tố cáo tội ác của bọn phỉ, nhưng lọ mỡ người thực sự là một chứng tích quan trọng, gây ấn tượng mạnh”.
Hình ảnh lọ mỡ người trưng bày ở Bảo tàng Hà Giang quả thực gây ra nhiều ý kiến. Lọ mỡ đó thực sự không có gì đáng để ý, nếu bên dưới không có dòng chú thích thông tin cho người xem biết đó là mỡ người.
Ông Âu Văn Hợp, Giám đốc Bảo tàng Hà Giang cho biết, ngày xưa, lọ mỡ người là “di vật” chủ đạo, gây ấn tượng nhất của Bảo tàng Hà Tuyên. Lọ mỡ người đã phản ánh cụ thể nhất về tội ác của phỉ, sự mất mát của dân tộc bị nạn giặc dã.
Về sau này, có một số người bày tỏ ý kiến không nên trưng bày, vì nó dã man quá, dù sao nó cũng là một thời kỳ lịch sử đau thương và đã qua, không nên nhắc lại làm gì.
Ông Âu Văn Hợp cũng đã tham khảo ý kiến của nhiều người, nhiều tầng lớp, và phần đa ý kiến đều nói lịch sử thế nào thì cứ để như vậy, đó là sự tôn trọng lịch sử, tôn trọng sự thật. Ông Hợp vẫn cho trưng bày lọ mỡ người và vẫn tiếp tục tiếp thu ý kiến đóng góp của khách tham quan.
Câu chuyện về lọ mỡ người còn nhiều bí ẩn, cần các nhà nghiên cứu, các nhà lịch sử vào cuộc, làm sáng tỏ thêm.
Khi phóng viên cung cấp một số thông tin thu thập về lọ mỡ người cho Bảo tàng Hà Giang, ông Âu Văn Hợp, Giám đốc Bảo tàng Hà Giang cho biết: “Ông chủ tịch xã Giàng Pà Sính ở xã Lũng Phìn kể chuyện chứng kiến cảnh bọn phỉ giết 2 cán bộ thương nghiệp, theo quan điểm của tôi, thì tôi chưa tin chắc chắn lắm. Vì khi đó phỉ nổi loạn, chém nhau kinh lắm, làm sao dám ở đó xem nó giết người ra sao. Bảo tàng cũng nhận được một số ý kiến, một số câu chuyện kể của những người cao tuổi, tuy nhiên, chúng tôi phải xác minh chắc chắn, mới có thể coi đó là thông tin chính thống”.

Những thanh kiếm huyền bí nhất lịch sử

(Kiến Thức) - Thanh gươm trong đá, thanh kiếm bị nguyền rủa Muramasas… là những vũ khí huyền bí xuất hiện trong truyền thuyết và các tài liệu lịch sử.

Thanh gươm trong đá. Trong khi truyền thuyết Arthur được cho là một sản phẩm của văn hóa dân gian và huyền thoại thì xuất hiện một số câu chuyện cho rằng, thanh gươm trong đá là có thật. Theo đó, người ta nhận định nó là thanh kiếm của hiệp sĩ Tuscan có tên Saint Galgano. Galgano sống ở thế kỷ XII. Hiệp sĩ này tin rằng có thể chặt tảng đá bằng thanh gươm sắc bén của mình một cách dễ dàng tựa như cắt bơ nên đã làm điều kỳ lạ ấy. Tuy nhiên, ông đã không thể rút thanh kiếm ra khỏi tảng đá.
Thanh gươm trong đá. Trong khi truyền thuyết Arthur được cho là một sản phẩm của văn hóa dân gian và huyền thoại thì xuất hiện một số câu chuyện cho rằng, thanh gươm trong đá là có thật. Theo đó, người ta nhận định nó là thanh kiếm của hiệp sĩ Tuscan có tên Saint Galgano. Galgano sống ở thế kỷ XII. Hiệp sĩ này tin rằng có thể chặt tảng đá bằng thanh gươm sắc bén của mình một cách dễ dàng tựa như cắt bơ nên đã làm điều kỳ lạ ấy. Tuy nhiên, ông đã không thể rút thanh kiếm ra khỏi tảng đá.  

5 điều khó lý giải về Tổng thống Kennedy

(Kiến Thức) - 50 năm sau ngày cố Tổng thống Kennedy bị ám sát, câu chuyện về ngày định mệnh ấy vẫn chưa hoàn toàn sáng tỏ. Mỹ sẽ bật mí về sự kiện này vào năm 2017.

1. Các cuộc tranh luận trên truyền hình giữa Kennedy với Nixon giúp Kennedy giành chiến thắng. Bốn cuộc tranh luận trên truyền hình là sáng tạo tuyệt vời trong cuộc đua vào Nhà Trắng năm 1960. Sự xuất hiện của Thượng nghị sĩ Kennedy trong cuộc tranh luận trên truyền hình lần thứ nhất vào ngày 26/9 đã để lại ấn tượng sâu sắc cho các cử tri. Trong khi đó, Phó Tổng thống Richard Nixon lại nổi trội hơn hẳn đối thủ trong cuộc tranh luận trên truyền hình lần thứ 3, đặc biệt là vòng cuối cùng về chính sách đối ngoại. Đây là một thế mạnh của ứng cử viên Nixon.
1. Các cuộc tranh luận trên truyền hình giữa Kennedy với Nixon giúp Kennedy giành chiến thắng. Bốn cuộc tranh luận trên truyền hình là sáng tạo tuyệt vời trong cuộc đua vào Nhà Trắng năm 1960. Sự xuất hiện của Thượng nghị sĩ Kennedy trong cuộc tranh luận trên truyền hình lần thứ nhất vào ngày 26/9 đã để lại ấn tượng sâu sắc cho các cử tri. Trong khi đó, Phó Tổng thống Richard Nixon lại nổi trội hơn hẳn đối thủ trong cuộc tranh luận trên truyền hình lần thứ 3, đặc biệt là vòng cuối cùng về chính sách đối ngoại. Đây là một thế mạnh của ứng cử viên Nixon. 

Trong khi các cuộc thăm dò bỏ phiếu năm 1960 ít phổ biến hơn so với hiện nay thì Gallup vẫn có đủ dữ liệu cho thấy hai ứng cử viên Kennedy và Nixon bám đuổi nhau sát sao. Từ trung tuần tháng 8/1960, số lượng cử tri ủng hộ các ứng cử viên có sự biến động theo thời điểm trrước và sau khi diễn ra các cuộc tranh luận.
Trong khi các cuộc thăm dò bỏ phiếu năm 1960 ít phổ biến hơn so với hiện nay thì Gallup vẫn có đủ dữ liệu cho thấy hai ứng cử viên Kennedy và Nixon bám đuổi nhau sát sao. Từ trung tuần tháng 8/1960, số lượng cử tri ủng hộ các ứng cử viên có sự biến động theo thời điểm trrước và sau khi diễn ra các cuộc tranh luận. 

Trong những ngày cuối cuộc vận động chạy đua giành chức Tổng thống Mỹ, Tổng thống Dwight Eisenhower đã tham gia cuộc vận động của ứng cử viên Nixon. Tuy nhiên, kết quả cuộc bầu cử cho thấy thượng nghị sĩ Kennedy giành chiến thắng với tỷ lệ chênh lệch cực nhỏ 49,72%, số phiếu ủng hộ của cử tri dành cho ứng cử viên Nixon là 49,55%.
Trong những ngày cuối cuộc vận động chạy đua giành chức Tổng thống Mỹ, Tổng thống Dwight Eisenhower đã tham gia cuộc vận động của ứng cử viên Nixon. Tuy nhiên, kết quả cuộc bầu cử cho thấy thượng nghị sĩ Kennedy giành chiến thắng với tỷ lệ chênh lệch cực nhỏ 49,72%, số phiếu ủng hộ của cử tri dành cho ứng cử viên Nixon là 49,55%. 
2. J.F. Kennedy là Tổng thống đấu tranh vì tự do nổi tiếng thế giới. Cho đến ngày nay, Tổng thống Kennedy được mọi người biết đến là một trong những ông chủ Nhà Trắng đấu tranh đòi quyền tự do cá nhân. Ông được đánh giá là nhà lãnh đạo thận trọng, bảo thủ trong vấn đề chi tiêu và thâm hụt ngân sách...
2. J.F. Kennedy là Tổng thống đấu tranh vì tự do nổi tiếng thế giới. Cho đến ngày nay, Tổng thống Kennedy được mọi người biết đến là một trong những ông chủ Nhà Trắng đấu tranh đòi quyền tự do cá nhân. Ông được đánh giá là nhà lãnh đạo thận trọng, bảo thủ trong vấn đề chi tiêu và thâm hụt ngân sách... 

Kennedy là thành viên Đảng Dân Chủ trong thời kỳ Chiến tranh lạnh. Sau cuộc khủng hoảng tên lửa ở Cuba, Kennedy đã được Tổng thống Reagan và các thành viên đảng Cộng hòa có tư tưởng diều hâu cho lời khuyên nên tận dụng mọi cơ hội để củng cố cuộc chiến chống lại chủ nghĩa cộng sản. Khi đó, Kennedy đã rất do dự và thiếu quyết tâm để đưa ra quyết định. Tuy nhiên, ông đã đạt được điểm nhấn trong sự nghiệp chính trị khi giành thắng lợi về vấn đề quyền bình đẳng vào tháng 6/1963.
Kennedy là thành viên Đảng Dân Chủ trong thời kỳ Chiến tranh lạnh. Sau cuộc khủng hoảng tên lửa ở Cuba, Kennedy đã được Tổng thống Reagan và các thành viên đảng Cộng hòa có tư tưởng diều hâu cho lời khuyên nên tận dụng mọi cơ hội để củng cố cuộc chiến chống lại chủ nghĩa cộng sản. Khi đó, Kennedy đã rất do dự và thiếu quyết tâm để đưa ra quyết định. Tuy nhiên, ông đã đạt được điểm nhấn trong sự nghiệp chính trị khi giành thắng lợi về vấn đề quyền bình đẳng vào tháng 6/1963. 

3. Kennedy góp phần giúp người Mỹ đặt chân lên mặt trăng. Tổng thống Kennedy đã thực sự muốn gửi phi hành gia lên sao Hỏa nhưng kế hoạch đã bị loại bỏ vì tính phi thực tế. "Tại sao chúng ta không thực hiện kế hoạch đưa một người lên mặt trăng?", người phụ trách NASA James Webb phát biểu hồi tháng 9/1963.
3. Kennedy góp phần giúp người Mỹ đặt chân lên mặt trăng. Tổng thống Kennedy đã thực sự muốn gửi phi hành gia lên sao Hỏa nhưng kế hoạch đã bị loại bỏ vì tính phi thực tế. "Tại sao chúng ta không thực hiện kế hoạch đưa một người lên mặt trăng?", người phụ trách NASA James Webb phát biểu hồi tháng 9/1963.

Chuyện “kinh thiên động địa” về phỉ ở Hà Giang

Đó là chứng tích của một tội ác kinh hoàng, man rợ, tưởng như chỉ có ở thời nguyên thủy.

Kỳ 1: Ám ảnh lọ mỡ ở Bảo tàng Hà Giang

Đọc nhiều nhất

Tin mới