Ra mắt mẹ bạn trai hỏi một câu khiến tôi rời đi trong nước mắt

Đến bây giờ tôi mới có cơ hội được bạn trai đưa về nhà ra mắt với bố mẹ của anh ấy. Hai chúng tôi yêu nhau được hơn 1 năm nay. Tuy chẳng phải là quá lâu nhưng quan điểm của tôi yêu đậm sâu mới quan trọng.

Trong quãng thời gian quen nhau đến nay, tôi chưa biết nhiều về gia cảnh của anh. Một phần vì anh thường hay lảng tránh mỗi khi hỏi đến nên tôi cũng không xoáy sâu vào vấn đề đó. Phần còn lại là cả hai chúng tôi muốn tập trung vào cá nhân, nội tâm đối phương. Tôi tin một khi đã hiểu nhau và có sự đồng cảm, tất cả rào cản khác đều chẳng quan trọng.

Nói qua một chút về gia cảnh tôi thì tôi là một đứa con gái tỉnh lẻ như biết bao người khác cố gắng trụ vững ở thành phố này. Gia đình chẳng khá giả mấy, tất cả đều phải tự lực cố gắng. Bản thân tôi cũng hiểu rõ mình là ai và đang cần làm gì để sống sót ở nơi đô thị đầy nhọc nhằn, thách thức.

Một ngày nọ, anh ngỏ lời muốn rủ tôi về nhà anh ra mắt bố mẹ. Ban đầu tôi cũng có một chút hoang mang và thấy bất an, lo sợ xen lẫn cảm giác phấn khích. Ra là người đàn ông này đã sẵn sàng để tiến thêm một bước rồi đây. Tuy nhiên, tôi vẫn e dè và tỏ vẻ ngại ngùng. Anh lập tức ôm tôi và thủ thỉ:

Ra mat me ban trai hoi mot cau khien toi roi di trong nuoc mat

Ảnh minh hoạ.

Nhà của anh rất khá giả nếu không muốn nói là giàu. Từ cổng bước vào, cảm giác "mùi của tiền" cứ quanh quẩn đâu đây. Cây cỏ, cách bài trí nội thất từ ngoài vào trong đều tinh tế, khác xa với tưởng tượng của tôi ban đầu. Mặc dù có hơi "ngộp thở" chút nhưng tôi vẫn lấy hết dũng khí và cố để cư xử bình thường.

Khi vừa bước chân vào nhà anh, tôi thấy hai bác đã ngồi sẵn ở ghế. Bác trai xem ti vi còn bác gái ngồi gọt hoa quả. Tôi cũng lễ phép chào hỏi, còn anh người yêu thì hồ hởi giới thiệu tôi "Thưa bố mẹ, đây là Huyền, bạn gái của con. Nay con đưa Huyền về nhà ra mắt với bố mẹ đây ạ. Mong bố mẹ sẽ vui vẻ chào đón em ấy." Nói đoạn, tôi đưa giỏ hoa quả cho bác gái như một món quà ngày đầu gặp gỡ.

Tôi cứ ngỡ ban đầu hai bác sẽ hỏi về tuổi, quê quán, hoàn cảnh... ấy vậy mà lời nói trước nhất của bác gái khiến tôi phải đứng hình vài giây:

"Chào cháu, ngồi xuống đi. Huyền nhỉ, bác đố cháu biết hai lọ lục bình bên kia ở nhà bác có giá bao nhiêu đấy?"

Bác gái hất cằm chỉ về hướng ti vi, ánh nhìn có vẻ như đang không vui. Mặc dù vậy, tôi vẫn ghi nhớ lời dặn của mấy đứa bạn, rằng luôn phải nho nhã lịch thiệp hết sức có thể. Tôi bẽn lẽn đáp "Dạ hai lọ lục bình kia trông đúng là đẹp thật, màu sắc hoa văn hài hoà. Nhưng thú thật với bác là cháu chưa từng nhìn thấy chúng, nên cũng chẳng biết giá tiền ra sao ạ."

Ra mat me ban trai hoi mot cau khien toi roi di trong nuoc mat-Hinh-2

Ảnh minh hoạ.

Khi quay sang người yêu, tôi thấy nét mặt anh thoáng chút hoảng hốt. Chưa kịp định thần lại, bác gái đã nói thêm một vài câu như đâm thẳng vào trái tim tôi "Cháu không biết giá tiền của lọ lục bình ấy, thì một là cháu quá vô vị để hiểu biết về những thú chơi kia. Hoặc do con trai bác chưa kể cho cháu nghe về gia cảnh của nó rồi, đúng không?

Bác nghĩ một người con dâu bước chân được vào nhà này thì cũng cần môn đăng hộ đối. Hãy trả lời đúng được câu hỏi kia đi rồi ta nói chuyện tiếp nhé cháu!"

Lòng tôi như vỡ vụn, không ngờ lại bị phũ ngay tại buổi gặp đầu tiên như thế. Với lòng tự trọng của một đứa con gái như tôi, tôi ứa nước mắt chạy ngay ra cửa, không quên nói đáp lại "Cháu có thể không biết giá của lục bình, nhưng cháu biết giá trị của bản thân mình. Chào hai bác."

Tôi chạy đi vội vàng các bạn ạ. Thậm chí khi anh người yêu đuổi theo, tôi còn khước từ và nói mình tự về được. Giờ tôi phải giải quyết chuyện này ra sao đây? Môn đăng hộ đối là điều tôi không thể làm được, nhưng tôi rất yêu anh, chẳng nhẽ phải từ bỏ mối tình này?

 
Theo Gia đình & Xã hội

>> xem thêm

Bình luận(0)