Trúng số độc đắc, lên đời đại gia rồi về kiếp mạt vận

Không ít cảnh đời nghèo khổ bỗng một ngày trúng số độc đắc, trở thành đại gia rồi do ăn chơi trác táng lại mạt vận, có kẻ phải tha hương, chết thảm.

Không ít cảnh đời đang nghèo khổ bỗng một ngày trúng số độc đắc, trở thành đại gia, tỷ phủ, nhưng rồi “của thiên trả địa”, vì có tiền ăn chơi, sinh tật, không biết sử dụng đồng tiền hợp lý nên mất sạch, lại quay về kiếp mạt vận, thậm chí nợ nần, phải trốn chạy, sống tha hương cầu thực, chết thảm.
Trúng 42 vé số độc đắc, thành tỷ phú rồi vỡ nợ, đi biệt tích
Người dân ở thị trấn Bến Lức (tỉnh Long An) đến nay vẫn còn kể câu chuyện về một anh lơ xe nghèo bổng nhiên trúng một lúc tới 42 tờ vé số độc đắc, trở thành đại gia giàu nhất huyện, đó là anh Thạch Cảnh Tâm (SN 1964 ở Long Xuyên, Long An). 
Tâm sinh ra trong một gia đình nghèo khó đông anh em. Tâm làm lơ xe khi 15 tuổi, ngược xuôi theo tuyến từ Miền Tây về Sài Gòn. Trong một lần đi qua Long An, anh phải lòng cô gái tên Nguyễn Thị Út (SN 1964) bán hàng nước ở ngã tư Bình Nhựt (Bến Lức, Long An). Một thời gian sau, hai người cưới nhau. Hai vợ chồng trẻ thuê ngôi nhà tạm bợ ở ấp 1/3, xã An Nhựt Tân, huyện Tân Trụ để tá túc qua ngày. Không muốn xa vợ, Tâm bỏ nghề lơ xe để đi làm cửu vạn dưới bến sông, còn chị Út vẫn ôm lấy mặt đường bán nước, cuộc sống chưa bao giờ thoát cảnh cơ cực. 
 Ngôi nhà năm xưa vợ con Tâm “cà phê” tá túc.
Một ngày, có một ông lão bị dị tật ở tay bán vé số đưa Tâm tập vé số mời mua giúp: “Hôm nay tôi lấy 100 vé, sắp đến giờ quay số mà vẫn còn 42 vé. Hôm qua đã ế, hôm nay ế tiếp thì hai vợ chồng già chúng tôi chỉ còn nước húp cháo”. Đồng cảm với hoàn cảnh của ông lão, Tâm đã mua nốt số vé còn lại. Không ngờ cả 42 tờ vé số ấy đều trúng giải độc đắc. Đấy là vào năm 1991, tổng số tiền thưởng mà Tâm trúng là 2,2 tỷ đồng. Chuyện người nông dân nghèo Thạch Cảnh Tâm bỗng biến thành đại gia giống như cổ tích giữa đời thường. Với số tiền 2,2 tỷ đồng vào thời điểm ấy, nhiều người khẳng định Tâm là người giàu nhất huyện Tân Trụ. Chuyện Tâm đi lĩnh giải cũng ly kỳ. Khi biết mình trúng độc đắc, anh mất ăn mất ngủ vì loay hoay mãi cũng không nghĩ ra cách để mang số tiền quá lớn về nhà, và cất giữ nó như thế nào cho kín đáo, an toàn. Lúc đi lĩnh giải, Tâm đã thuê 3 người tin tưởng nhất cùng mình lên ngân hàng đếm tiền thưởng. Số tiền nhiều tới nỗi, sau gần 2 ngày, 4 người mới đếm xong.
Có tiền, Tâm mở một quán cà phê rộng tới 5000 m2, ngay phía Nam cầu Bến Lức (thị trấn Bến Lức, tỉnh Long An), và chỉ tuyển nữ nhân viên chân dài. Một thời gian sau, anh ta tuyên bố thành lập công ty vận tải khi mua 10 chiếc xà lan để chở khách, 3 chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng và 2 chiếc máy xúc cube. Tâm quản lý công ty của mình bằng kinh nghiệm học được từ ngày còn là anh lơ xe nên việc kinh doanh liên tục bị thua lỗ. Ngoài ra, Tâm còn sinh thói trăng hoa, bỏ mặc vợ con.
Số tiền không phải đổ mồ hôi mà có tiêu tan trong phút chốc. Không những trắng tay, Tâm còn ôm thêm khoản nợ 17 tỷ đồng. Những người tình bên cạnh cũng bỏ đi. Đến lúc mạt vận, Tâm lại tìm về với người vợ và đứa con thơ dại. Vì nợ nần chồng chất không có khả năng trả, sợ bị đòi, bị giết, vợ chồng Tâm đã phải gửi con về cho ông bà nội nuôi rồi bỏ nhà trốn biệt tích. Giờ cũng không ai biết số phận của Tâm “cà phê” thế nào. Nhiều giả thiết được đặt ra, Tâm có thể đã bị giết hoặc đã trốn thoát và đang sống tha hương cầu thực ở một nơi nào đó.
Trúng số hàng tỷ đồng, nướng vào sới bạc… trở về kiếp long đong
Từ thân phận nghèo hèn, quanh năm buôn thúng bán bưng bên bến phà Cần Giuộc, bỗng một ngày Huỳnh Thu Lương (41 tuổi, thị trấn Long An) trở thành tỷ phú nhờ trúng liền hai tấm vé số giải độc đắc.
Trúng số 3 tỷ nhưng vì mê trò đỏ đen mà phút chốc lại trắng tay. 
Trước ngày “lộc trời rơi xuống”, Lương hành nghề buôn bán bánh tét bên bến phà Cần Giuộc. Dù sống một mình, không chồng con nhưng thu nhập bấp bênh khiến cô luôn phải đối diện cảnh khốn khó, ăn đong từng bữa. Sau nhiều đêm đắn đo suy nghĩ, vì có chút kinh nghiệm nấu hủ tiếu nên cô nghĩ nên mở quán ăn là có thể kiếm được tiền nhanh và nhiều.
Lương vay mượn bạn bè, người quen và mua nhà, mở một quán nhỏ nằm ngay cạnh bến phà, bán cho khách qua lại. Quán nằm ở vị trí đắc địa, lại bán giá bình dân, nên lúc nào cũng đông khách đến ăn. Nhờ thế, việc làm ăn của Lương phất lên nhanh chóng, chẳng bao lâu đã tích được số vốn kha khá.
Nhưng từ khi có tiền thì thói quen và suy nghĩ cũ của Lương cũng thay đổi. Cô ít chăm chỉ hơn, quán chỉ mở bán qua loa vào buổi sáng, sau đó thì đóng cửa. Thời gian còn lại Lương đàn đúm tụ tập với bạn bè rồi lập sòng ăn thua trên chiếu bạc. Chỉ không lâu sau, cô trở thành một “tín đồ” trung thành của giới bài bạc trong vùng, quán ăn cũng bị Lương cho giải tán. Khi cờ bạc thua lỗ, Lương cũng bán luôn nhà rồi chuyển đi thuê trọ, để có tiền chơi tiếp.
Trong lúc trắng tay thì bổng một ngày, vào giữa năm 2012, Lương mua 2 tờ vé số của bà lão bán dạo và cả 2 tờ đều trúng giải độc đắc. Dãy số trên hai tấm vé trùng hoàn toàn với hàng số giải đặc biệt là 068956. Mỗi tờ có mức giải thưởng lên đến 1,5 tỷ đồng. Cả đêm hôm ấy, vì quá sung sướng Lương chỉ nằm ngắm 2 tờ vé số cho tới tận sáng chờ đi lãnh tiền. Đến khi cầm trong tay số tiền gần 3 tỷ đồng, trở thành tỷ phú thứ thiệt của thị trấn nghèo khiến cô không khỏi hãnh diện về mình.
Từ kẻ phá sản, Lương nghĩ ngay đến việc mua căn nhà làm chốn dung thân, thoát khỏi cảnh cơ hàn. Số tiền còn lại cô nghĩ đủ cho mình sống đến cuối đời. Thế nhưng, cuộc đời không như bài toán, bởi bao dự định về tương lai tốt đẹp phút chốc tan thành mây khói, khi cô lại vướng vào đam mê đỏ đen.
Lần quay trở lại sấp ngửa với vận may, sẵn nhiều tiền, cô chẳng cần toan tính nhiều, cứ thế chơi “tẹt ga” hết ngày này qua ngày khác. Nhưng thắng đâu chẳng thấy, sau mỗi trận sát phạt, Lương lại sạch túi, có hôm mất trắng 20 – 30 triệu đồng, cũng có hôm mất tới cả trăm triệu đồng. Càng thua, tâm lý nảy sinh muốn gỡ gạc khiến cô tiếp tục vùi mình thâu đêm bên manh chiếu. Số tiền dần vơi cạn, ngay cả ngôi nhà mới mua của mình Lương cũng phải gán cho người khác để trừ nợ.
Khi không còn gì để cầm cố hay vay được ai nữa, đại gia ngày nào lại phải quay lại với cuộc sống cùng cực. Chuyện của Lương làm người dân nơi đây ai cũng ngỡ ngàng. Số tiền nhiều như thế mà chỉ trong vòng mấy tháng trời đã sạch trơn, Lương phải quay về cảnh nghèo mạt xưa, lại luống tuổi mà không có chồng con gì, khiến ai cũng ái ngại.
Trúng 7 tỷ vé số, mạt vận, chết oan nghiệt sau 3 năm
Ông Nguyễn Lộc (SN 1956, KP 1, phường Phú Lợi. TP Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương) vốn sinh ra ở Phan Thiết (Bình Thuận). Vì cuộc sống đói nghèo, năm 1980, ông bỏ vợ con một mình xuôi vào Đồng Xoài (tỉnh Bình Phước) kiếm kế sinh nhai. Sau một thời gian lăn lộn đủ thứ cách kiếm sống, ông Lộc quyết định gắn bó cuộc đời với nghề sửa chữa đồng hồ.
 Căn nhà ông Lộc trước kia từng ở. 
Nơi ông Lộc chọn ngồi đặt bàn sửa đồng hồ là trước thềm một ngân hàng thuộc thị xã Đồng Xoài, trong ngân hàng có cô gái tên Đặng Thị Cát (SN 1962, P. Phước Lợi, TP Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương) đang làm kế toán. Sau những buổi làm việc rảnh rỗi, Cát thường ra ngồi tán cuyện với anh thợ sửa đồng hồ. Chẳng hiểu sao, cô thiếu nữ lại xiêu lòng trước anh thợ sửa đồng hồ từng qua một đời vợ. Vài năm sau, hai người đưa nhau về Phan Thiết chung sống như vợ chồng, cùng sinh hạ một người con.
Năm 1985, ông Lộc lại đưa gia đình vào Bình Dương sống. Nghèo khó, vợ chồng ông chẳng thể kiếm được mảnh đất dung thân. Họ chỉ dựng được túp lều ở tạm khi một người quen của bà Cát thương tình cho hai vợ chồng mượn mảnh đất nhỏ. Ông Lộc tiếp tục công việc của một người thợ sửa đồng hồ bên vỉa hè TP Thủ Dầu Một, tằn tiện tích cóp từng đồng tiền lẻ nuôi gia đình. Rồi thêm đứa con ra đời, cuộc sống gia đình vốn đã khó khăn nay càng thêm ngột ngạt. Không muốn vợ phải khổ, ông Lộc chẳng ngại đi làm từ lúc mờ sáng tới tối mịt nơi gốc me vỉa hè ở ngã ba Chợ Đình. Ông Lộc ngồi mày mò sửa từng chiếc đồng hồ hỏng. Còn bà Cát, từ ngày theo ông làm vợ, bà đã quyết bỏ ngang cả tương lai “đếm tiền, ngồi phòng lạnh” ở một cơ quan danh giá mà khối người thèm muốn. Gán cuộc đời với người thợ sửa đồng hồ, ngày ngày bà Cát phải đi bóc hạt điều thuê với đồng lương ba cọc ba đồng.
Cuộc sống ngày càng chật vật, ông Lộc càng mong sự đổi đời bằng vận may từ những tờ vé số. Vậy nên, ngày nào ông cũng mua một vài tấm lận túi. Một buổi chiều năm 2000, ông Lộc đang cặm cụi làm việc thì một bà cụ tay cầm nguyên lốc vé số lọ mọ đến chào. Thương tình, ông Lộc mua giùm bà cụ 6 tờ vé số sau khi vét cạn túi được 30.000 đồng. Ông cũng chẳng hề nghĩ, đó là những tờ số định mệnh, sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình. Cả 6 tờ vé số ông mua đều trúng giải độc đắc.
Ở thời điểm ông Lộc trúng độc đắc, mỗi tờ vé số có giá 5.000 đồng, giải đặc biệt giá 125 triệu đồng. Như vậy, ông Lộc đã trúng 750 triệu đồng. Như linh cảm vận may đang mỉm cười, hai tháng sau đó ông liên tục mua vé số. Chỉ trong 60 ngày ngắn ngủi, ông vụt trở thành “ông hoàng” của đất Thủ Dầu Một nhờ 55 tờ vé số độc đắc trị giá gần 7 tỷ đồng. Cũng từ đây, cuộc đời ông thợ sửa đồng hồ bước sang một trang khác.
Sức mạnh đồng tiền đã làm thay đổi quan niệm sống của ông thợ sửa đồng hồ. Ông đổi tính, chẳng còn thiết tha quá khứ nghèo khó, vợ con cũng như người thừa. Ông Lộc đã nhanh chóng “bắt nhịp” cuộc sống vương giả. Tiền ông mang cho gái rồi ném vào những canh bạc đỏ đen ngày nối ngày. “Trước khi trúng số, tôi chưa bao giờ thấy ông ấy đánh bạc. Sau này có tiền, ông Lộc hết đánh bạc ở Sài Gòn lại sang tận Campuchia vào casino. Mỗi lần hết tiền, ông lại lò dò về rồi đi bật tăm cho đến lần sau quay về lấy tiếp”, anh Nam (bạn ông Lộc) kể lại.
Không chỉ đắm mình trong cờ bạc, ông Lộc còn ngày ngày tìm tới các quán bar hay vũ trường làm bạn với dân chơi thứ thiệt và gái. Trong một lần ra oai với bạn mới quen, “cay mũi” vì lời thách bao trọn quán bar một đêm, ông Lộc chẳng tiếc vung tay 300 triệu đồng, “mua” hẳn hàng tá chân dài và rượu hạng sang phục vụ. Giới ăn chơi đất Thủ đến giờ vẫn còn truyền tai nhau một “chiến tích” khét tiếng khác của Lộc “đại gia”. Chuyện là, trong một dêm ăn chơi nơi đất Sài Gòn hoa lệ, ông dã phải lòng cô gái miền Tây trẻ đẹp. Chỉ sau một hồi nghe người đẹp tỉ tê, ông đã cho cô gái không phải một vài đồng bạc lẻ mà nguyên cả “nạm” vàng.
Người ngoài hào phóng là thế nhưng với vợ con, ông Lộc một “cắc” cũng chẳng muốn buông ra. Mẹ vợ ông Lộc, cụ Lê Thị Ba, giờ đang ở trong ngôi nhà năm xưa của vợ chồng ông Lộc kể: “Hồi còn nghèo, vợ chồng nó có vay tín dụng 1 triệu đồng của ngân hàng ở phường Phú Hòa, nhưng khi trúng số, vợ xin tiền để trả nó cũng chẳng nói gì. Vợ nó phải ỉ ôi năm nỉ bao nhiêu lần nó mới chịu chi”. Cụ Ba còn nhớ, hồi nhận tiền trúng số về, người con rể liền cất hẳn vào tủ, chẳng hề đoái hoài tới vợ con đang đứng mừng khấp khởi trước cửa. Sợ vợ con “khoắng”, ông Lộc liền kêu thợ đến thay ổ khóa. Sang ngày sau, ông đem ra tiệm vàng để… nhờ giữ hộ. Cứ mỗi lần đi chơi, ông lại “tạt” qua đó lấy tiền và vàng rồi mất hút mấy ngày mới về.
Để cho ra dáng đại gia, ông Lộc cũng học đòi tậu ngay một chiếc xe hơi, rồi thuê hẳn một tài xế riêng chở ông “ngao du” đây đó. Theo lời kể của ông Nam, có lần đi qua bên kia biên giới chơi, không biết ông Lộc kiếm ở đâu được một khẩu súng AK giắt kè kè bên mình. Đến khi bị công an bắt vì tội tàng trữ vũ khí trái phép. Ông Lộc chạy vạy khắp nơi mới thoát được cảnh tù tội.
Thế nhưng, cuộc đời mấy ai đoán được chữ ngờ, “của thiên trả địa” hẳn là quy luật không tha cho những ai không biết quý trọng đồng tiền. Sau đúng ba năm chỉ ăn và tiêu tiền hoang phí, khối “lộc trời” tan biến, ông Lộc mạt vận quay lại với cuộc sống bần hàn xưa, trở lại thân phận người thợ sửa đồng hồ bên gốc me ngay trước nhà mình. Quen chơi chẳng muốn làm, chán nản ông Lộc suốt ngày tìm đến rượu. Quá thất vọng vì ông, bà Cát và các con đã dắt díu nhau đi nơi khác sinh sống. Cũng từ đó, ông lang thang khắp nơi, lên tới tận Đồng Xoài (Bình Phước). Năm 2008, trong một lần say rượu ông đã bị xe tông chết giữa đường, cuộc đời của ông thợ đồng hồ kết thúc trong thê thảm.
Minh Hiếu (Tổng hợp)

Bình luận(0)