Chính quyền Trump gây sức ép với Trung Quốc trên Biển Đông

(Kiến Thức) - Chính quyền Trump gây sức ép với Trung Quốc, thông qua hoạt động “tự do hàng hải” nhằm bác bỏ tuyên bố chủ quyền phi lý của Bắc Kinh ở Biển Đông.

Chính quyền Trump gây sức ép với Trung Quốc trên Biển Đông là nhận định của nhà phân tích Bill Gertz trong bài viết đăng trên Asia Times ngày 14/8/2017.
Ngày 10/8, tàu khu trục Mỹ USS John S. McCain đã tiến vào vùng biển 12 hải lý xung quanh Đá Vành Khăn, một chiến trường chính trị quan trọng sẽ trả lời câu hỏi: Liệu Biển Đông có phải là vùng biển quốc tế mở hay đã bị biến thành “ao nhà” của Trung Quốc?
Chinh quyen Trump gay suc ep voi Trung Quoc tren Bien Dong
 Tàu khu trục Mỹ USS John S. McCain. Ảnh: News.com.au
Hành trình “bảo đảm tự do hàng hải” của tàu khu trục USS John S. McCain trong Quần đảo Trường Sa là cuộc tuần tra Biển Đông thứ 3 được tiến hành trong 7 tháng đầu nhiệm kỳ của Tổng thống Mỹ Donald Trump. Đây là cuộc tuần tra bằng tàu chiến thứ hai của Mỹ gần Đá Vành Khăn kể từ tháng 5/2017. Điều này cho thấy Lầu Năm Góc coi đây là một trong những hòn đảo chiến lược mà Trung Quốc đã quân sự hóa, có thể đe dọa tàu chiến, máy bay quân sự Mỹ sẽ được triển khai ở Philippines.
Dưới thời Tổng thống tiền nhiệm Barack Obama, hoạt động tự do hàng hải ở Biển Đông của Hải quân Mỹ đã bị cắt giảm mạnh nhằm tránh chọc giận Trung Quốc. Kết quả là Trung Quốc tiếp tục tuyên bố chủ quyền tham lam phi lý đối với khoảng 90% diện tích Biển Đông và đã bồi đắp đảo trái phép với tổng diện tích trên 3.200 mẫu Anh ở Quần đảo Trường Sa và Quần đảo Hoàng Sa.
Sau đó, trong hai năm qua, Bắc Kinh đã bắt đầu quân sự hoá một số “đảo nhân tạo”, trong đó có Đá Vành Khăn, với các đường băng và cácn ụ tên lửa tầm ngắn…Lầu Năm Góc cảnh báo rằng Trung Quốc có thể triển khai các tên lửa hành trình chống hạm tầm xa trên các “đảo nhân tạo” bồi đắp trái phép này.
Trung Quốc hiện tập trung vào “tam giác đảo” ở Trường Sa vốn cung cấp vị trí chiến lược then chốt cho phép Bắc Kinh kiểm soát quân sự đối với vùng biển quốc tế có ý nghĩa chiến lược này. Đó là ba “đảo nhân tạo” Đá Vành Khăn, Đá Xu Bi và Đá Chữ Thập – nơi Trung Quốc đã xây dựng đường băng dài cho phép tất cả máy bay quân sự của Trung Quốc hạ và cất cánh cùng các cơ sở quân sự khác.
Thuyền trưởng Hải quân Mỹ về hưu Jim Fanell nhận định phương pháp tiếp cận mới chính quyền của Tổng thống Donald Trump đã bắt đầu đảo ngược 8 năm chính sách làm suy yếu uy tín và cam kết bảo vệ an ninh Châu Á-Thái Bình Dương của Hoa Kỳ. Ông Fanell nói: "Việc đội ngũ của ông Trump tăng cường hoạt động tự do hàng hải trên Biển Đông và tuyên bố gần đây về việc một tàu sân bay của Hải quân Mỹ ghé cảng Việt Nam là những dấu rõ ràng về sự quay trở lại của Hoa Kỳ. Sẽ không phải là một nhiệm vụ dễ dàng để sửa chữa 8 năm của những lời hùng biện sáo rỗng - đặc biệt khi Trung Quốc đã lấp đầy khoảng trống với các căn cứ hải quân, không quân mới ở Quần đảo Trường Sa và tăng cường hiện diện quân sự trong toàn bộ Biển Đông".
Giống như hai vụ trước đây, Lầu Năm Góc dưới thời Tổng thống Donald Trump vẫn từ chối bình luận về hoạt động hải quân mới nhất ở Biển Đông. Các quan chức quốc phòng Mỹ nói rằng im lặng là một phần của chính sách mới nhằm biến các chuyến tuần tra tự do hàng hải ở Biển Đông bằng tàu chiến của Mỹ trở thành thông lệ.
Nhà phân tích John Tkacik, cựu quan chức Bộ Ngoại giao Mỹ chuyên về các vấn đề Trung Quốc, cho biết ý tưởng giữ im lặng về các vụ tuần tra “tự do hàng hải” ở Biển Đông của Mỹ là một ý tưởng hay.
Ông John Tkacik cho biết chính quyền Donald Trump đang thảo luận về các lựa chọn về quân sự và ngoại giao, nhưng cũng cần phát triển lựa chọn "luật pháp" - sử dụng các cơ chế pháp lý quốc tế như phán quyết gần đây của Toà Trọng tài Liên hợp quốc bác bỏ yêu sách chủ quyền phi lý của Trung Quốc ở Biển Đông và ủng hộ Philippines.
Nhà phân tích Tkacik cho biết phán quyết của Toà Trọng tài ở La Haye (phán quyết PCA) cung cấp cho chính quyền Trump động lực mới để tuyên bố thường xuyên và rõ ràng rằng Biển Đông không phải là vùng biển thuộc chủ quyền của Trung Quốc.
Ngoài ra, các “đảo nhân tạo” mà Trung Quốc đã bồi đắp trái phép ở Biển Đông cần được tuyên bố là không có lãnh hải, theo Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982.
Nhà phân tích John Tkacik kết luận: "Tóm lại, trong khi quan điểm pháp lý hiện nay của Mỹ nói các ‘đảo nhân tạo’ mà Trung Quốc bồi đắp ở Biển Nam Đông là bất hợp pháp và không có lãnh hải, Washington lại khá rụt rè khi đưa ra nhận định về lập trường đó. Giờ đây, Bộ Ngoại giao Mỹ cần phải ra tuyên bố pháp lý phản đối các hành động (thâu tóm Biển Đông) của Trung Quốc”.

10 nữ xạ thủ người Nga nguy hiểm nhất Thế chiến II

(Kiến Thức) - Trang tin Wonders List đã công bố danh sách 10 nữ xạ thủ người Nga nguy hiểm nhất Thế chiến II trong lịch sử quân đội.

10 nu xa thu nguoi Nga nguy hiem nhat The chien II

1. Lyudmila Pavlichenko: Cô là nữ xạ thủ người Nga nguy hiểm nhất trong Thế chiến II có biệt danh là "Quý cô tử thần". Chỉ trong chưa đến 1 năm chiến đấu, cô đã giết chết 309 quân địch, bao gồm 36 lính bắn tỉa. Sau khi bị thương nặng, Pavlichenko đã lui về huấn luyện các đơn vị lính bắn tỉa của Hồng Quân Liên Xô cho đến khi chiến tranh kết thúc.

Vạch trần tham vọng “độc chiếm Biển Đông” của Trung Quốc

(Kiến Thức) - Hoạt động “hút cát đắp đảo” trái phép của Trung Quốc cho thấy tham vọng “độc chiếm Biển Đông” của  Bắc Kinh và gây quan ngại sâu sắc trên toàn thế giới.

Đó là nhận định của cựu chuẩn tướng quân đội Jean-Vincent Brisset và hiện là giám đốc nghiên cứu của Viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược Pháp.

Vach tran tham vong “doc chiem Bien Dong” cua Trung Quoc
Cựu chuẩn tướng quân đội Jean-Vincent Brisset và hiện là giám đốc nghiên cứu của Viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược Pháp. 
Về việc Trung Quốc biến các bãi đá chìm thành đảo nhân tạo ở Quần đảo Trường Sa của Việt Nam, nhà phân tích Jean-Vincent Brisset nói:

“Luật Biển không thừa nhận những gì được xây dựng trên những thực thể không được coi là hòn đảo. Vì vậy, ...việc xây dựng trên những hòn đảo này cũng không làm tăng thêm cơ sở cho các đòi hỏi về chủ quyền, theo quy định quốc tế. Tuy nhiên, trên thực tế, việc xây cất thêm đó cho phép họ (Trung Quốc) tăng khả năng quân sự, tăng quyền lợi kinh tế (trong các vùng biển xung quanh)”.

“Tôi nghĩ rằng... sở hữu một thực thể không phải là một hòn đảo theo định nghĩa của Luật Biển (UNCLOS) - tức là không có cư dân, và không có tài nguyên riêng (đủ cho cư dân trên đảo đó sống được) - thì không có giá trị đòi chủ quyền vùng lãnh hải bao quanh. Vì vậy, việc tạo ra chủ quyền lãnh hải xung quanh các ‘hòn đảo’ này, bất kể diện tích là to hay nhỏ, là không đúng với những gì được quốc tế chấp nhận”.

Theo ông Brisset, về mặt quân sự, các "hòn đảo" chỉ có thể được coi là một cứ điểm nhỏ không mấy quan trọng. Lợi ích của nó chủ yếu là về kinh tế, đặc biệt cho ngư dân. Nhưng nếu diện tích vượt quá một ngưỡng nhất định - máy bay chiến đấu có thể hạ cánh được, có thể triển khai trên đó vũ khí hạng nặng, có cảng biển lớn đến mức tàu chiến có thể ghé vào lấy đồ tiếp tế... - thì lại là chuyện khác. Nguy cơ lúc đó sẽ là từ sở hữu về kinh tế, rồi sẽ mở rộng dần sang sở hữu lãnh thổ và chủ quyền. Và hành động đó tạo căng thẳng với các nước trong khu vực.

Liên quan đến phản ứng của các nước nhỏ ven Biển Đông như Philippines, chuyên gia người Pháp Brisset nói:

“Philippines đã chọn cách quốc tế hóa, kiện ra Tòa án quốc tế. Tôi nghĩ rằng đây là một cách tiếp cận khá thú vị. Bởi vì nếu chúng ta phân tích một cách đơn giản, thì Philippines có quyền hợp pháp để làm việc đó. Bây giờ, vấn đề là đã có quyền hợp pháp rồi, nhưng ngoài ra còn phải có thực lực nữa. Đó là vấn đề khó... Việt Nam, trên bình diện pháp luật và trên bình diện chiếm hữu thực tế một số đảo Trường Sa, có những lập luận vững chắc hơn, hơn cả lập luận của Philippines về chủ quyền do người Pháp chuyển giao lại. Bởi vì trong các tài liệu chính thức được công nhận, thì quốc gia có chủ quyền các hòn đảo này vào thời điểm năm 1933, là Pháp”.

Trung Quốc không tham gia vụ kiện, bởi vì hiện nay chỉ có một đối thủ duy nhất tại tòa án quốc tế. Nếu có 3, 4 nước cùng kiện, Trung Quốc sẽ ngày càng phải đối mặt với thực tế. Chúng ta không quên rằng 40% của vận tải biển của toàn thế giới đi qua khu vực này”.

Về sự hiện hiện gần đây của Mỹ ở Biển Đông, ông Brisset nhận xét: “Sự hiện diện của Mỹ... không trái với luật pháp quốc tế trong tất cả các vùng biển của thế giới. Người Mỹ muốn đảm bảo tự do hàng hải ở Biển Đông. Người Mỹ quan niệm sự tự do hàng hải cũng giống như quyền tự do hàng không ở một số khu vực mà Bắc Kinh đơn phương tuyên bố cách đây không lâu tại Biển Hoa Đông. Trung Quốc coi đó là một sự khiêu khích. Nhưng Mỹ đã vận dụng đúng luật pháp quốc tế. Trung Quốc có thể tấn công một tàu Philippines, nhưng không bao giờ dám tấn công một tàu của Mỹ”.

Ông Bisset khẳng định: “Trung Quốc đang gián tiếp cản trở nỗ lực đạt Quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC) bằng cách, có thể nói trắng ra, là bỏ tiền ra mua một số quốc gia. Điều này đặc biệt rõ khi ghế chủ tịch luân phiên của ASEAN được trao cho Campuchia”.

Theo ông Brisset, có ba cơ sở để đấu tranh với Trung Quốc. Về mặt quân sự, là dựa vào hợp tác vùng hay hợp tác với Mỹ. Thứ hai là cơ sở pháp lý, mà tới nay mới chỉ có duy nhất Philippines chọn. Và cuối cùng là truyền thông, nhưng đáng tiếc là các nước hữu quan chưa khai thác triệt để sự lựa chọn này.

Video Hải quân Trung Quốc tập trận bắn đạn thật ở Biển Đông (Nguồn CCTV 13):

Chùm ảnh số phận hẩm hiu của hàng rào biên giới Ukraine-Nga

(Kiến Thức) - Dự án hàng rào biên giới Ukraine-Nga bắt đầu được khởi công từ 3 năm trước và tiêu tốn hàng trăm triệu USD nhưng đến nay vẫn chưa xong.

Chum anh so phan ham hiu cua hang rao bien gioi Ukraine-Nga

Hầu hết khoản tiền 100 triệu USD để xây hàng rào biên giới Ukraine-Nga lấy từ nguồn tài trợ của Liên minh châu Âu. Ảnh: ER.

Đọc nhiều nhất

Tin mới

Binh sĩ Đức rời khỏi Greenland

Binh sĩ Đức rời khỏi Greenland

Phát ngôn viên Lực lượng Vũ trang Đức, Trung tá Peter Milevchuk, cho biết 15 binh sĩ nước này rời khỏi Greenland sau khi hoàn thành nhiệm vụ.