Vừa nhìn thấy vòng 1 của em, tôi đã nôn ra hết tất cả đồ ăn

Bàn tay đang rất muốn được hư hỏng đưa lên người em và… Nhưng rồi chiếc áo trên tay tôi rơi tõm xuống nền nhà.

Đang ngửa mặt lên trời hận đời bất công vì tại sao lại để một người con trai không điểm 10 thì 8, 9 như tôi vẫn phải chịu cảnh cô đơn, không ai nhòm ngó thì…
- Thôi chết, tôi xin lỗi, tôi vô ý quá!
Nhìn chiếc áo sơ mi trắng lem luốc vết café, tôi tím mặt, đứng phắt đậy định cho kẻ vừa làm chiếc áo của mình tổn thương một bài học thì…
- Em có bị bỏng ở đâu không? – Tôi đổi ngay chủ đề khi chạm phải khuôn mặt ấy
Thậm chí, còn phải đơ ra tới hàng chục giây, tôi mới lấy lại được sự bình ổn trong tâm thần để hỏi em câu tiếp theo. Trong đầu tôi khi ấy chỉ có duy nhất một suy nghĩ rằng tại sao trên đời này lại tồn tại một vẻ đẹp trong sáng, thánh thiện đến như thế. Nó cứ khiến người ta phải đắm chìm vào ấy mãi không thể thoát ra được. Không những đẹp mà vóc dáng hoàn hảo của em còn khiến ối cô hot girl đình đám phải chạy theo. Nhìn em tôi còn tưởng em là một diễn viên truyền hình, nhưng không, em chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, kèm thêm chưa có người yêu. Lúc ấy tôi chỉ muốn hét lên vì sung sướng, cơ hội của tôi chính là đây chứ đâu. Bằng cái miệng khéo léo của mình, tôi đã có được số điện thoại của em để lên kế hoạch ứng chiến.
Càng ngày, tôi càng thấy quý mến em khủng khiếp. Em đúng là một con người đa tính cách. Khi thì dịu dàng, duyên dáng, lúc thì nhí nhảnh, hoạt bát, và khi cần thì vô cùng nghiêm túc. Ở em, dường như mọi thứ đều vô cùng hoàn hảo. Nhiều lúc tôi còn phải thắc mắc, có khi nào đàn ông con trai trên thế gian này đều bị mù hết rồi nên mới bỏ qua em như thế. Rồi tôi lại tự cười bản thân mình, bởi nếu họ không bỏ qua thì làm sao tôi có cơ hội với em được.
Vua nhin thay vong 1 cua em, toi da non ra het tat ca do an
Nhưng rồi chiếc áo trên tay tôi rơi tõm xuống nền nhà, mặt tôi từ đỏ ửng chuyển sang tái nhợt. (Ảnh minh họa) 
Sau 3 tháng tìm hiểu, tôi dồn hết can đảm để tỏ tình với em. Em không nói không rằng, chỉ mỉm cười rồi hẹn tôi tối hôm đó tới nhà em. Lòng tôi khấp khởi mừng, không biết em có bất ngờ gì cho tôi đây. Bởi từ khi quen nhau đến bây giờ thì đây là lần đầu tiên em mời tôi đến nhà chơi. Mất cả buổi tối để chuẩn bị, nhìn ngoại hình bảnh bao của mình, tôi yên tâm đến nhà em.
Nhìn đồng hồ thì hình như hơi sớm so với giờ hẹn. Mà bụng thì cứ sôi lên ùng ục vì đói. Tôi là một tên háu ăn mà. Nhỡ đến nhà em mà bụng kêu lên thì xấu hổ lắm, mà kể cả em có nấu ăn thì cũng không thể ăn uống thô tục được. Tôi quyết định ghé luôn vào quán phở gần đó làm bát phở 25 ngàn. Nhìn anh chàng bảnh chọe, đi ô tô bước vào quán phở bình dân mà ai cũng phải ngạc nhiên, chỉ trỏ. Có gì đâu nhỉ, tôi thích sự giản dị, bình dân, có thế thôi.
Rẽ vào hàng hoa, tôi chọn một bó hồng đỏ rực rỡ được gói khá cầu kỳ. Tôi tin, gu thẩm mỹ tinh tế của mình sẽ làm em thích. Ấn chuông cửa nhà em, tâm trạng tôi hồi hộp khó tả. Em mặc đồ ở nhà mà nhìn vẫn xinh đẹp thế cơ chứ.
- Anh đợi em chút nhé! Em vào thay đồ rồi mình đi. – Giọng em nhẹ nhàng là thế mà tim tôi cứ đập loạn cả lên
Ngồi bên ngoài, tôi hồi hộp chờ em.
- Anh ơi, vào em nhờ chút được không ạ! – Giọng em vang lên từ hướng phòng ngủ
Tôi rón rén bước vào mà người cứ run lẩy bẩy. Tôi không dám nói ra những tưởng tượng của mình lúc này đâu. Nhưng thật không may cho tôi, nó lại quá giống với những gì tôi nghĩ. Em đang để trần phần thân trên. Mặt tôi đỏ bừng, tai như muốn bốc cháy.
- Em… Cần anh giúp gì vậy… – Giọng tôi run run
- Mặc giúp em chiếc áo đó được không? Nó hơi khó mặc. – Em từ tốn khiến tôi cứ thây gai gai người
Cầm chiếc áo trên tay, tôi áp sát vào người em. Bàn tay đang rất muốn được hư hỏng đưa lên người em và… Nhưng rồi chiếc áo trên tay tôi rơi tõm xuống nền nhà, mặt tôi từ đỏ ửng chuyển sang tái nhợt, tôi ôm miệng, lao nhanh vào nhà vệ sinh và cho ra sạch sẽ bát phở 25 ngàn mà tôi vừa nhét vào bụng. Cái thứ mà tôi vừa chạm vào, đáng lẽ phải là thứ cảm xúc nhất thì nó lại khiến tôi hốt hoảng, không, nó khiến tôi thấy ghê sợ thì đúng hơn.
Thấy tôi bước ra, em cười nhạt:
- Anh yếu hơn em tưởng đấy! Sao vậy! Anh thấy ghê sợ nó lắm phải không?
Tôi nghẹn họng, không nói được bất cứ câu nào. Nhìn em chết trân.
- Có hai khối u và em buộc phải cắt bỏ nó. Phẫu thuật nhiều lần nên nó bị biến dạng. Cũng chính vì khuôn ngực kinh khủng này mà không ai dám yêu em.
Tôi nhìn rõ thấy những giọt nước mắt của em lăn dài nhưng tôi lại không đủ can đảm để đến lau nó. Tôi xin phép em ra về, ánh mắt em lúc tiễn tôi khiến tôi bị ám ảnh suốt cả đêm hôm đó. Hình tượng em trong tôi không hề bị sụp đổ, nhưng sự hụt hẫng lại tràn đầy. Tôi đã yêu em, nhưng còn khuôn ngực biến dạng kia, tôi có thể mở lòng đón nhận nó được hay không thì vẫn còn là câu hỏi chưa có lời giải được.
Mời quý độc giả xem video hài hước về ngoại tình (nguồn Youtube):
Theo Một Thế Giới

Bình luận(0)