Bài toán của Einstein vừa hé lộ những kiến ​​thức vật lý mới lạ

Một hình dạng toán học nổi tiếng vì giải được bài toán tồn tại suốt nhiều thập kỷ có thể khiến ánh sáng tạo ra những hoa văn xoắn đặc biệt.

Các nhà nghiên cứu tại Viện Khoa học Công nghiệp thuộc Đại học Tokyo cùng các cộng sự đã chế tạo những cấu trúc quang học ở kích thước nano dựa trên “chiếc mũ Smith” – hình dạng từng gây chú ý lớn trong giới toán học. Khi chiếu laser vào các cấu trúc này, họ quan sát được những kiểu nhiễu xạ khác thường, thể hiện rõ tính đối xứng gương (chirality) của cấu trúc.

“Bài toán Einstein” trong trường hợp này không liên quan đến Albert Einstein, mà là một bài toán hình học được đặt ra từ lâu: liệu có tồn tại một hình dạng duy nhất có thể lát kín toàn bộ một mặt phẳng mà không bao giờ tạo thành một mô hình lặp lại hay không.

einstein-problem-reveals-unexpected-physics.jpg
Chứng minh thực nghiệm hành vi quang học độc đáo từ một mô hình bất định kỳ được tìm kiếm từ lâu.

Trong cuộc sống, nhiều kiểu lát nền quen thuộc đều lặp lại theo một quy luật nhất định. Các ô vuông tạo thành bàn cờ, những hình lục giác tạo thành mạng tổ ong. Nhưng một cấu trúc lát nền “không tuần hoàn” có thể phủ kín mặt phẳng mà không bao giờ lặp lại chính xác.

Năm 2023, các nhà toán học tìm ra hình dạng đầu tiên đáp ứng yêu cầu này và đặt tên là “chiếc mũ Smith”. Đây được xem là lời giải cho một bài toán kéo dài nhiều thập kỷ. Điều thú vị là dù mô hình tạo ra từ những chiếc “mũ” trông có vẻ hỗn loạn, bản thân nó lại được xây dựng dựa trên cấu trúc mạng tổ ong.

Các nhà nghiên cứu đặt câu hỏi: nếu một hình dạng có cấu trúc hình học đặc biệt như vậy được chuyển thành một cấu trúc vật lý, liệu nó có tạo ra những hiện tượng quang học khác thường?

Để kiểm tra, nhóm nghiên cứu chế tạo các phiên bản kích thước nano của mô hình trên những màng silicon nitride bằng công nghệ quang khắc chùm electron. Sau đó, họ chiếu ánh sáng laser vào các cấu trúc này và quan sát cách ánh sáng bị nhiễu xạ.

Kết quả cho thấy ánh sáng tạo ra những hoa văn giống hình cánh quạt hoặc chong chóng- dấu hiệu trực tiếp cho thấy cấu trúc có tính chirality.

41467-2026-75023-fig1-html.jpg
Các hình ảnh của các metatile được tạo ra bởi một công cụ trực quan hóa dựa trên trình duyệt do nhóm của Smith cung cấp.

Chirality có thể hiểu đơn giản là tính “thuận tay” là đặc tính hình học khi một vật thể không thể chồng khít lên ảnh phản chiếu qua gương của chính nó.

Trong thí nghiệm, chính sự sắp xếp không có tính đối xứng gương của mô hình chiếc mũ đã khiến ánh sáng cũng thể hiện phản ứng có tính đối xứng gương.

Nhóm nghiên cứu còn phát hiện hiệu ứng này không cố định. Mẫu nhiễu xạ thay đổi tùy theo hướng chiếu và trạng thái phân cực của ánh sáng tới.

Đáng chú ý, khi các nhà khoa học tạo ra phiên bản đối xứng gương của cấu trúc, đặc tính quang học cũng đảo chiều. Điều này cho thấy phản ứng của ánh sáng có mối liên hệ trực tiếp với tính đối xứng của hình học.

41467-2026-75023-fig2-html.jpg
Nhiễu xạ bất đối xứng từ mạng tinh thể bán đơn phân.

Nói cách khác, hình dạng của vật liệu không chỉ quyết định cách ánh sáng bị bẻ hướng mà còn có thể kiểm soát “chiều” của hiệu ứng quang học.

Nghiên cứu cho thấy cấu trúc không tuần hoàn có thể tạo ra những hiệu ứng quang học mà các mô hình tuần hoàn thông thường khó tạo được.

Về lâu dài, những cấu trúc như vậy có thể được ứng dụng trong các công nghệ điều khiển ánh sáng và phân cực, cũng như những thiết bị quang học tiên tiến.

Lần đầu tiên quan sát được lực hấp dẫn của Einstein trong thế giới lượng tử

Nhóm nghiên cứu quốc tế, trong đó có GS Sir Roger Penrose, người đoạt giải Nobel Vật lý, đã trực tiếp quan sát được hiệu ứng hấp dẫn được dự đoán từ lâu trong một vật thể lượng tử rơi tự do.

Phát hiện này cho thấy một nguyên lý trung tâm của lý thuyết hấp dẫn của Einstein vẫn phù hợp với hành vi lượng tử trong các điều kiện được thử nghiệm. Nghiên cứu do Đại học Ben-Gurion của Negev, Đại học Ulm và Đại học Oxford dẫn đầu.

albert-einstein-quantum-cosmology.jpg
Hiệu ứng hấp dẫn trong một vật thể lượng tử rơi tự do lần đầu tiên được quan sát.

Giáo sư Emmanuel Candès: Nhà toán học phát triển lý thuyết cảm biến nén

Giáo sư Emmanuel Candès là một trong 2 nhà toán học giành giải Shaw 2026. Một trong những thành tựu lớn nhất của ông là phát triển lý thuyết cảm biến nén.

Vào ngày 27/5, Hội đồng Giải thưởng Shaw - một trong những giải thưởng khoa học danh giá nhất thế giới - công bố trao giải hạng mục Khoa học toán học năm 2026 cho Giáo sư Emmanuel Candès và Giáo sư Camillo De Lellis. Hai giáo sư nhận giải thưởng Shaw 2026 cùng 1,2 triệu USD, nhờ những công trình đột phá, làm thay đổi ngành xử lý tín hiệu và động lực học chất lưu.

Giáo sư Emmanuel hiện công tác tại Đại học Stanford, Mỹ. Theo nội dung được đăng tải trên web của Giải thưởng Shaw, một trong những đóng góp lớn nhất của nhà toán học này là cùng các cộng sự phát triển lý thuyết cảm biến nén, tạo ra tác động cực kỳ to lớn trong các lĩnh vực xử lý tín hiệu, hình ảnh y tế và thống kê. Điểm quan trọng của phát kiến này là có thể giảm đáng kể mật độ lấy mẫu (lấy mẫu dưới mức tối thiểu) trong khi hệ thống vẫn có thể tái tạo chính xác tín hiệu ban đầu.

Điều gì xảy ra khi kết hợp kính hiển vi điện tử với máy tính lượng tử?

Nhóm nghiên cứu tại Đại học Kỹ thuật Vienna (TU Wien), phối hợp với Đại học Vienna, Đại học Johannes Kepler Linz và Đại học Innsbruck, đang tìm cách kết hợp kính hiển vi điện tử với máy tính lượng tử sử dụng các ion bị giữ trong bẫy.

Philipp Haslinger, nhà nghiên cứu tại Viện Vật lý Nguyên tử và Hạ nguyên tử của TU Wien cho biết, kính hiển vi hiện đại đã có thể tạo ảnh ở cấp độ nguyên tử nhưng thường cần rất nhiều electron. Đây là vấn đề đặc biệt với những mẫu sinh học không chịu được liều electron cao.

artistic-visualization-of-quantum-electron-microscope.jpg
Kính hiển vi điện tử có khả năng thực hiện các phép toán điện toán lượng tử bằng cách sử dụng bẫy ion tích hợp. Nguồn: TU Wien

Đọc nhiều nhất

Tin mới