Sự thật ít biết về ngoại hình của tể tướng Lưu Dung

Các nhà sử học chứng minh Lưu Dung sở hữu chiều cao gần 2 mét, biệt danh 'Lưu gù' chỉ phản ánh tuổi già và hình dáng còng lưng khi lớn tuổi.

Lưu Dung tự là Sùng Như, hiệu Thạch Am, quê ở thôn Bàng Qua Trang, trấn Chú Câu (nay là thị xã Cao Mật), huyện Như Thành, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc .

Sinh thời, ông là đại thần tận tụy suốt hai đời vua Càn Long và Gia Khánh, từng làm tới chức Đại học sĩ Thể Nhân Các, Thái tử Thái bảo.

Không chỉ được người đời ca tụng là vị quan nổi tiếng thanh bạch, liêm khiết, Lưu Dung còn lưu danh hậu thế nhờ tài năng nghệ thuật hiếm có của mình.

Tương truyền rằng, thư pháp của ông đường nét rắn rỏi, nét bút có hồn, vừa đẹp mắt lại vừa độc đáo. Bên cạnh vai trò là một chính trị gia nổi tiếng, Lưu Dung còn được vinh danh trong hàng ngũ “Tứ đại thư pháp gia” nức tiếng Thanh triều .

Tên tuổi của vị tể tướng này từng trở thành cảm hứng cho nhiều tác phẩm văn học và điện ảnh.

Năm 1996, bộ phim “Tể tướng Lưu gù” dưới sự thể hiện của Lý Bảo Điền, Trương Quốc Lập và Vương Cương đã gây được tiếng vang lớn, đồng thời cũng đưa biệt danh “Lưu gù” của vị quan họ Lưu này trở nên nổi tiếng.

Tể tướng Lưu Gù. Ảnh minh họa. Ảnh: ChatGPT
Tể tướng Lưu Gù. Ảnh minh họa. Ảnh: ChatGPT

Vậy nhưng, sự thật phía sau tấm lưng gù của Lưu Dung lại là điều ít ai biết tới. Nhà sử học Khương Vĩ Đường trong tác phẩm “Biệt hiệu Lưu gù” từng đưa ra lời khẳng định: Kỳ thực Lưu Dung không phải là người gù bẩm sinh!

Khảo cứu những tư liệu lịch sử liên quan đến thi cử của Thanh triều, Khương Vĩ Đình đưa ra luận cứ: Thời nhà Thanh có tiêu chuẩn tuyển chọn quan lại dựa trên “Thân, ngôn, thư, pháp.”

Theo đó, người muốn tiến quan không phải cứ thi đỗ là được, mà còn phải trải qua một cuộc sát hạch được đề ra theo bốn tiêu chí này.

Chỉ những người có ngoại hình đạt chuẩn (yếu tố “thân”), lời lẽ biết phân biệt phải trái (yếu tố “ngôn”), chữ viết đẹp, rắn rỏi (yếu tố “thư”), lời văn phải đúng quy cách, vượt trội, ưu tú (yếu tố “phán”) thì mới có cơ hội bước vào đường quan lộ.

Căn cứ vào các tiêu chuẩn trên, ta có thể thấy yếu tố “thân” được đưa lên hàng đầu. Người muốn làm quan phải có mặt mũi dễ nhìn, dáng vẻ khí khái. Lưu Dung năm xưa từng thuận lợi tiến vào chốn quan trường, ắt không thể là một người gù bẩm sinh.

Chứng minh từ các nhà sử học đã phác họa nên một tể tướng Lưu Dung với ngoại hình khác xa so với hậu thế tưởng tượng.
Chứng minh từ các nhà sử học đã phác họa nên một tể tướng Lưu Dung với ngoại hình khác xa so với hậu thế tưởng tượng.

Một số học giả khác còn khẳng định: Việc Lưu Dung vượt qua được kỳ “đại khiêu” cũng đủ để chứng minh ông là người có dáng vóc bình thường.

Sau kỳ thi Hội, bộ Lại sẽ đích thân tổ chức thêm một phần thi có tên là “đại khiêu”. Phần thi này lấy tướng mạo làm đầu, nếu như thân thể có nửa điểm bất thường, hay như việc hai vai không bằng nhau, thí sinh sẽ dễ dàng bị đánh trượt.

Do vậy, có thể khẳng định dù Lưu Dung có tướng mạo không thuộc hàng xuất chúng, nhưng cũng không đến mức thân thể bị tật gù lưng như nhiều người đồn đại.

Cũng phải nói thêm rằng, biệt hiệu “Lưu gù” của ông không phải tự nhiên mà có. Sử sách ghi lại: Gia Khánh Hoàng đế là người khởi xướng cho biệt danh “Lưu gù” của Lưu Dung.

Khi Gia Khánh lên ngôi, vị quan họ Lưu này tuổi đã ngoài 80, lưng khó tránh khỏi bị còng. Do đó, hai chữ “Lưu gù” chỉ thích hợp hình dung về một Lưu Dung lớn tuổi, chứ không thể coi là từ ngữ chính xác để xây dựng hình tượng khái quát về vị quan này.

Trên thực tế, Lưu Dung là một người cao lớn với chiều cao gần chạm ngưỡng...2 mét!
Trên thực tế, Lưu Dung là một người cao lớn với chiều cao gần chạm ngưỡng...2 mét!

Một số nguồn tư liệu khác còn khẳng định: Lưu Dung sinh thời vốn không phải là người thấp lùn, thậm chí còn sở hữu vóc dáng cao lớn, nhưng vì ham đọc sách đến nỗi lưng còng, nên mọi người mới gọi vui là “Lưu gù”.

Nữ sĩ Lưu Cẩm – con cháu của gia tộc họ Lưu từng cho biết: vào năm 1958, mộ của Lưu Dung và cha là Lưu Thống Huân vô tình bị khai quật.

Người dân địa phương khi ấy tận mắt nhìn thấy di cốt của ông đều khẳng định: “Xương chân đặc biệt dài, dựa vào khung xương có thể áng chừng chiều cao của Lưu Dung lên tới…1m90!”.

Nếu Gia Cát Lượng dùng đúng 5 người này, vận mệnh Thục Hán đã khác

Năm nhân tài bị bỏ quên trong thời Tam Quốc có thể đã giúp Thục Hán tránh khỏi diệt vong nếu được khai thác đúng cách.

Vào giai đoạn cuối thời Tam Quốc, Thục Hán rơi vào khủng hoảng nhân tài, đặc biệt sau khi Gia Cát Lượng qua đời. Năm 234, Gia Cát Lượng mất tại Ngũ Trượng Nguyên, quyền lực của Thục Hán khi đó được duy trì bởi vài nhân vật như Tưởng Uyển, Phí Y, Khương Duy… Nhưng chỉ 29 năm sau, vào năm 263, nhà Thục đã hoàn toàn bị diệt bởi nước Ngụy. Thực ra, ở thời kỳ đầu, Thục Hán từng có không ít người tài, song phần lớn đều không được trọng dụng. Theo Sohu và Sina, dưới đây là năm nhân vật bị Gia Cát Lượng "bỏ quên", mà nếu chỉ cần một người trong số họ được giao trọng trách, lịch sử Thục Hán có lẽ đã rẽ sang hướng khác.

Theo Sohu và Sina, có năm nhân tài bị Gia Cát Lượng "bỏ quên", mà nếu chỉ cần một người trong số họ được giao trọng trách, lịch sử Thục Hán có lẽ đã rẽ sang hướng khác. (Ảnh: Sohu)
Theo Sohu và Sina, có năm nhân tài bị Gia Cát Lượng "bỏ quên", mà nếu chỉ cần một người trong số họ được giao trọng trách, lịch sử Thục Hán có lẽ đã rẽ sang hướng khác. (Ảnh: Sohu)

Ai là người khiến Tư Mã Ý hành quân cấp tốc?

Tư Mã Ý nổi bật với những trận chiến quyết định và chiến lược xuất sắc, mở đường cho sự thống nhất Trung Hoa trong thời kỳ Tam quốc.

Tư Mã Ý tự Trọng Đạt, là một trong 8 người con của Tư Mã Phòng, từ nhỏ đã lòng ôm trí lớn, trí tuệ hơn người. Thái thú Nam Dương là Dương Tuấn Tố khi gặp Tư Mã Ý lúc 20 tuổi đã nhận định rằng ông không phải là một người tầm thường.

Tư Mã Ý là người vô cùng thận trọng và có mắt nhìn xa.
Tư Mã Ý là người vô cùng thận trọng và có mắt nhìn xa.

Những thuộc hạ đáng sợ nhất của Quan Vũ là ai?

Dưới đây là những người hỗ trợ đắc lực và đáng sợ nhất của Quan Vũ gồm Chu Thương, Quan Bình và Liêu Hóa trong lịch sử Tam quốc.

Quan Vũ là một trong những danh tướng nổi tiếng nhất thời Tam Quốc, được xếp vào hàng võ tướng bậc nhất. Ông theo Lưu Bị chinh chiến Nam Bắc, lập nên vô số chiến công hiển hách. Năng lực quân sự của Quan Vũ vô cùng xuất chúng, đến mức Lưu Bị và Gia Cát Lượng có thể yên tâm giao phó cả Kinh Châu cho ông trấn giữ.

Quan Vũ là một trong những danh tướng nổi tiếng nhất thời Tam Quốc. (Ảnh: Sohu)
Quan Vũ là một trong những danh tướng nổi tiếng nhất thời Tam Quốc. (Ảnh: Sohu)

Đọc nhiều nhất

Tin mới