Công an tỉnh Thanh Hóa đã triệu tập 3 người liên quan vụ xe cứu thương thu 9,5 triệu đồng cho quãng đường khoảng 16km. Cơ quan điều tra đang tiếp tục làm rõ nguồn gốc thuốc, cách thức thu tiền và vai trò của từng người.
Thu 9,5 triệu đồng, trong đó có tiền thuốc
Theo Công an tỉnh Thanh Hóa, 3 người liên quan gồm Nguyễn Công Khánh (SN 1997, trú tại phường Hạc Thành), chủ xe cứu thương; Võ Đại Trường Lâm (SN 1991, trú tại phường Hạc Thành), tài xế điều khiển xe; và Lê Trọng Hải Anh (SN 1996, trú tại phường Tĩnh Gia), sinh viên Trường Cao đẳng Y Thanh Hóa.
Thông tin điều tra ban đầu cho biết, ngày 14/8/2026, Nguyễn Công Khánh nhận hợp đồng vận chuyển một bệnh nhân đang điều trị tại Khoa Hồi sức cấp cứu, Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thanh Hóa về phường Sầm Sơn.
Sau đó, Khánh giao xe cho Võ Đại Trường Lâm điều khiển. Để hỗ trợ chuyến đi, Lâm liên hệ và rủ Lê Trọng Hải Anh cùng tham gia. Tại bệnh viện, Lâm thông báo với gia đình bệnh nhân các khoản chi phí gồm tiền xe, tiền thuê máy thở và các thiết bị hỗ trợ y tế.
Đáng chú ý, theo cơ quan điều tra, Hải Anh trực tiếp tư vấn cho gia đình sử dụng thuốc vận mạch với giá 600.000 đồng/chai. Tin tưởng, gia đình bệnh nhân đồng ý mua 7 lọ.
Qua xác minh, cơ quan công an xác định loại thuốc vận mạch được sử dụng là Adrenaline, được mua trôi nổi trên thị trường với giá gốc khoảng 4.000 đồng/lọ. Tổng số tiền gia đình bệnh nhân phải thanh toán cho nhóm này là 9,5 triệu đồng. Sau khi thu tiền, Lâm chuyển một phần cho chủ xe là Khánh, số tiền còn lại được Lâm và Hải Anh chia nhau.
Hiện Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Thanh Hóa đang tiếp tục củng cố tài liệu, chứng cứ và mở rộng điều tra nhằm làm rõ hành vi, vai trò cụ thể của từng người để xử lý theo quy định pháp luật.
Chưa thể chỉ dựa vào chênh lệch giá để kết luận tội phạm
Tiến sĩ, luật sư Đặng Văn Cường, Trưởng Văn phòng Luật sư Chính Pháp (Đoàn Luật sư TP Hà Nội), cho rằng đây là vụ việc đáng lưu ý không chỉ dưới góc độ pháp lý mà còn đặt ra vấn đề về đạo đức xã hội.
Theo luật sư Cường, nếu những thông tin ban đầu được cơ quan chức năng xác minh là đúng, việc mua thuốc với giá thấp rồi bán cho người nhà bệnh nhân với mức giá cao hơn nhiều lần, trong bối cảnh người bệnh đang cấp cứu và gia đình thiếu thông tin chuyên môn, là hành vi đáng bị lên án.
Tuy nhiên, luật sư lưu ý, việc thu tiền với mức giá cao chưa thể ngay lập tức được xem là hành vi phạm tội. Cơ quan tiến hành tố tụng cần làm rõ hành vi cụ thể, yếu tố lỗi, mục đích, hậu quả và các dấu hiệu cấu thành tội phạm.
Một trong những vấn đề cần xác minh là hoạt động vận chuyển người bệnh của những người liên quan có hợp pháp hay không; phương tiện, người điều khiển và những người tham gia có đáp ứng đầy đủ điều kiện theo quy định hay không.
Cơ quan chức năng cũng cần làm rõ nguồn gốc số thuốc được bán cho gia đình bệnh nhân, bao gồm nơi mua, hóa đơn, chứng từ, chủng loại, thành phần, hàm lượng và chất lượng của thuốc.
Theo phân tích của luật sư Đặng Văn Cường, nếu kết quả xác minh cho thấy số thuốc được bán là thuốc giả và người thực hiện biết rõ đó là thuốc giả nhưng vẫn sản xuất hoặc buôn bán, cơ quan chức năng có thể xem xét trách nhiệm hình sự về hành vi sản xuất, buôn bán hàng giả là thuốc chữa bệnh, thuốc phòng bệnh theo quy định của Bộ luật Hình sự.
Tuy nhiên, một hướng pháp lý khác cũng cần được làm rõ là việc gia đình bệnh nhân giao tiền diễn ra như thế nào.
Nếu có căn cứ cho thấy người bán đã sử dụng thủ đoạn gian dối trước hoặc trong thời điểm giao dịch, đưa ra thông tin không đúng về loại thuốc, công dụng, giá trị hoặc đặc điểm của thuốc khiến người nhà bệnh nhân hiểu sai và vì tin vào những thông tin đó mà giao tiền, cơ quan chức năng có thể xem xét dấu hiệu của tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản theo Điều 174 Bộ luật Hình sự.
Điểm quan trọng là phải chứng minh được thủ đoạn gian dối xảy ra trước hoặc đồng thời với thời điểm giao tài sản và chính thủ đoạn đó là nguyên nhân khiến người bị hại giao tiền.
Trong trường hợp điều tra xác định những người liên quan không dùng thủ đoạn gian dối nhưng có hành vi đe dọa, uy hiếp tinh thần hoặc gây sức ép buộc người bệnh, người nhà phải giao tiền, cơ quan chức năng có thể xem xét dấu hiệu của tội cưỡng đoạt tài sản theo Điều 170 Bộ luật Hình sự.
Nếu nhiều người cùng bàn bạc, thống nhất việc mua thuốc, nâng giá, thu tiền và phân chia số tiền thu được, cơ quan chức năng cũng cần làm rõ vai trò, mức độ tham gia và ý thức của từng người để xem xét trách nhiệm theo quy định về đồng phạm khi có đủ căn cứ.
Luật sư Đặng Văn Cường nhấn mạnh, chênh lệch lớn giữa giá mua và giá bán tự thân chưa đủ căn cứ để khẳng định một người phạm tội.
Pháp luật hình sự đòi hỏi phải chứng minh đầy đủ các yếu tố cấu thành tội phạm, trong đó có hành vi khách quan, lỗi, mục đích chiếm đoạt và mối quan hệ giữa thủ đoạn được sử dụng với việc người bị hại giao tài sản.
Do đó, cơ quan chức năng cần phân biệt rõ giữa việc mua bán hàng hóa với giá cao và hành vi lợi dụng hoàn cảnh của người bệnh, sử dụng thủ đoạn gian dối hoặc đe dọa để chiếm đoạt tài sản. Chỉ khi các dấu hiệu cấu thành tội phạm được chứng minh bằng tài liệu, chứng cứ thì mới có căn cứ xử lý hình sự.
Về quyền lợi của người bị thiệt hại, luật sư Đặng Văn Cường cho rằng nếu cơ quan chức năng xác định khoản tiền người bệnh hoặc người nhà phải trả cao hơn giá trị thực tế là kết quả của hành vi gian dối hoặc hành vi trái pháp luật, về nguyên tắc, người bị thiệt hại có quyền yêu cầu hoàn trả tài sản và bồi thường thiệt hại theo quy định.
Nếu vụ việc được xử lý hình sự và cơ quan tố tụng xác định có hành vi chiếm đoạt tài sản, khoản tiền bị chiếm đoạt có thể được thu hồi để trả lại cho người bị hại trong quá trình giải quyết vụ án. Người phạm tội cũng có trách nhiệm khắc phục hậu quả, hoàn trả tài sản và bồi thường thiệt hại nếu có.
Tuy nhiên, pháp luật không mặc nhiên xác định cứ bán một sản phẩm cao hơn giá nhập thì toàn bộ phần chênh lệch đương nhiên phải hoàn trả. Điều quan trọng vẫn là phải xác định bản chất giao dịch và hành vi vi phạm pháp luật.
Nếu có chứng cứ cho thấy người bán sử dụng thủ đoạn gian dối khiến gia đình bệnh nhân hiểu sai về giá trị, công dụng hoặc tính chất của thuốc và từ đó giao tiền, khoản tiền có được từ hành vi chiếm đoạt có thể bị thu hồi để trả lại cho người bị hại.
Ngược lại, nếu sản phẩm hợp pháp, người mua biết rõ loại hàng hóa, biết mức giá được thỏa thuận và tự nguyện giao dịch thì việc giá bán cao hơn giá nhập, dù chênh lệch lớn, chưa đủ căn cứ để khẳng định đó là tiền bị chiếm đoạt.
Theo luật sư Đặng Văn Cường, trong những vụ việc tương tự, người bệnh và gia đình cần chủ động lưu giữ các tài liệu, chứng cứ liên quan như tin nhắn, ghi âm, hóa đơn, chứng từ thanh toán, hình ảnh thuốc, vỏ thuốc, thông tin người bán, biển số phương tiện và lời khai của những người chứng kiến.
Những tài liệu này có thể giúp cơ quan chức năng xác định người dân đã giao tiền trong hoàn cảnh nào, dựa trên thông tin gì và số tiền thực tế đã giao là bao nhiêu.
Vị luật sư cho rằng những vụ việc người bệnh hoặc người nhà bị lợi dụng khi sử dụng dịch vụ vận chuyển không phải hiện tượng hoàn toàn mới. Thực tế này đặt ra yêu cầu tăng cường quản lý hoạt động vận chuyển người bệnh, bảo đảm tính minh bạch trong cung cấp dịch vụ, sử dụng thuốc và vật tư y tế, đồng thời có cơ chế kiểm soát để ngăn chặn việc lợi dụng hoàn cảnh cấp bách của người bệnh để trục lợi.
Trong những tình huống người bệnh cấp cứu, việc bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người dân cần được đặt lên hàng đầu. Cùng với việc xử lý đúng người, đúng hành vi và đúng quy định pháp luật, cơ quan chức năng cần quan tâm đến việc thu hồi tài sản và khắc phục hậu quả cho người bị thiệt hại nếu có.