Tâm sự của người đàn ông suýt mất vợ

Tôi chỉ thầm cầu nguyện cho em qua cơn nguy kịch để gia đình chúng tôi có thể đoàn tụ vui vẻ. Tôi sẽ thương và dành nhiều thời gian cho em hơn.

Ngày em sinh con đầu lòng được 2 tháng, tôi chán ghét khi phải nhìn thấy vợ với bộ đồ rộng thùng thình, tóc đầy mùi sữa, thân hình thì sồ sề, tay chân rạn nứt. Kể từ đó, tôi viện cớ phải giải quyết công việc nên tối nào cũng ôm chăn, gối sang phòng bên ngủ. Tôi biết em buồn nhưng không hiểu sao, nằm bên cạnh em, tôi không còn cảm giác như xưa. Có lẽ vì em thay đổi nhiều quá, mà sự việc lại xảy ra quá nhanh nên tôi không thể chấp nhận được. Tôi đã quen nhìn em với bộ dạng xinh xắn, váy đầm lung linh, mái tóc dài buông nhẹ ngang vai, nên giờ đây thấy em như vậy, tôi có chút… sợ hãi.
Và rồi tôi lao vào những cuộc vui chơi bên ngoài. Tối nào tôi cũng chè chén, nhậu nhẹt đến tận khuya mới về, cốt yếu để tránh nhìn mặt vợ. Tiệc tùng hay họp lớp tôi cũng viện cớ đi một mình, sợ vợ đi theo lại mất thể diện trước mặt bạn bè. Giờ nghĩ lại thấy mình tệ bạc thật, chỉ vì cô ấy xấu đi mà tôi lại cư xử như vậy, đúng là không đáng mặt đàn ông.
Không lâu sau, tôi qua lại với cô đồng nghiệp. Chúng tôi nói chuyện hợp nhau, cách sống cũng có nhiều điểm tương đồng. Và quan trọng là cô ấy đẹp hơn vợ tôi. Chúng tôi quen nhau được một thời gian thì cùng đi du lịch. Những lần đi chơi với cô ấy, tôi đều nói dối rằng mình đi công tác để vợ không nghi ngờ. Tôi lừa dối vợ hết lần này đến lần khác. Có nhiều lần, em ấy khóc nhưng tôi lại ngoảnh mặt làm ngơ. Tôi nghĩ cứ để mặc em, khóc rồi sẽ thôi nhưng nào ngờ, một ngày tôi phải hối hận đến như thế này.
Hôm đó, tôi đang bàn chuyện làm ăn với đối tác, bỗng nhận được cuộc gọi từ mẹ vợ. Bà lên nhà chăm cháu cũng được hơn 1 tuần nay. Vừa bắt máy, tôi đã nghe giọng nói kèm với tiếng thở hổn hển và tiếng khóc. Tim tôi như ngừng đập, cố gắng trấn an bà. Bà bắt đầu nói trong nước mắt.
- Con Huệ nó uống thuốc tự tử rồi, mẹ mới gọi xe đưa nó đi cấp cứu. Con về liền đi, một mình mẹ không biết xoay sở sao hết. Thằng Bo cứ khóc suốt, mẹ sốt ruột quá.
Giờ nghĩ lại tôi đúng là người đàn ông tồi tệ nhất trên đời - Ảnh minh họa: Internet
Giờ nghĩ lại tôi đúng là người đàn ông tồi tệ nhất trên đời - Ảnh minh họa: Internet 
Vừa cúp máy, tôi tức tốc chạy một mạch vào bệnh viện. Trong lòng như có hàng ngàn ngọn lửa thiêu đốt. Trên đường đi, hình ảnh của em cứ hiện lên trong tâm trí của tôi. Những mảng ký ức cũ cứ ùa về, đan xen, nụ cười em lúc đó sao mà hiền hậu đến lạ. Em chưa bao giờ chê bai tôi nghèo, trong khi em sinh trưởng trong một gia đình giàu có. Em chưa bao giờ chê tôi không bảnh bao bằng người khác. Em chưa từng đòi hỏi tôi bất cứ món quà gì đắt đỏ từ ngày quen nhau. Em chưa từng… Em chưa từng làm điều gì có lỗi với tôi. Vậy mà tôi lại trở nên tồi tệ, đốn mạt như thế này. Những suy nghĩ đó chiếm trọn cả tâm trí khiến tôi muốn ngã quỵ.
Nhìn em nằm trên giường, đôi mắt nhắm nghiền đang thở từng đợt oxy, lòng tôi đau tê dại. Giá như ngày đó tôi không đối xử tệ bạc với em. Giá như thời gian quay trở lại, tôi sẽ yêu thương và trân trọng em hơn. Nhìn em rồi quay sang nhìn đứa con nhỏ đang ngủ trên tay bà ngoại… tôi đúng thật là gã đàn ông tồi tệ, hèn hạ nhất trên đời.
Tôi chỉ thầm cầu nguyện cho em qua cơn nguy kịch để gia đình chúng tôi có thể đoàn tụ vui vẻ. Tôi sẽ thương và dành nhiều thời gian cho em hơn. Tôi sẽ không chê bai những vết rạn trên da em, tôi sẽ không sợ hãi mỗi khi em muốn thân mật và tôi sẽ không tiếp tục mối quan hệ kia nữa. Chỉ cần em tỉnh dậy mà thôi.
Sau hết thảy mọi chuyện, khi suýt mất đi thứ quan trọng nhất trong cuộc đời, tôi mới nhận ra bình yên chẳng ở đâu xa. Bình yên là vợ, bình yên là con và bình yên là mái nhà có 3 người. Bởi vậy, các ông nên để ý, quan tâm vợ một chút, đừng như tôi kẻo lại ân hận.

Các con à! Mẹ không phải là osin!

Mẹ thương con nhớ cháu, muốn tuổi già được sum vầy bên các con, nhưng đừng vì thế mà biến mẹ thành... osin!

Ngày mẹ lên sống cùng các con, bắt đầu là ngày mẹ con dâu có bầu. Con dâu nghén quá nên các con về đón mẹ lên để chăm sóc. Mẹ vui mừng lắm. Tuổi già rồi cả một đời chăm sóc các con còn không kể công thì đâu xá gì một vài việc cỏn con khi mà mẹ thực sự muốn được gần con, gần cháu. Nhưng cũng bắt đầu từ đấy, mẹ cảm thấy mình thật khó để "thích nghi".
Cac con a! Me khong phai la osin!
 Ảnh minh họa.

Sự thật phơi bày sau ngày cưới khiến tôi sốc nặng

Tôi đứng hình khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Tại sao họ đối xử với tôi như vậy? Tôi đã làm gì nên tội mà phải nhận sự đối xử tàn nhẫn như thế này?

Tôi không phải là một cô gái xinh đẹp. Tuy không quá tự ti với ngoại hình của mình nhưng ngay từ thời thiếu nữ tôi đã biết nhan sắc của mình kém hơn các bạn. Khi những bạn đồng trang lứa khác luôn nhận được những món quà, những lời tán tỉnh, hâm mộ thì tôi luôn lẻ loi một mình. Đã từng rất buồn, rất tủi thân vì kém sắc, nhưng dần dần tôi nhận ra, nhan sắc không phải là tất cả. Chính vì thế tôi cố gắng học tập thật tốt, cố gắng phấn đấu tham gia năng nổ các hoạt động trường lớp.

Phó thác chuyện chọn người gửi gắm cả đời cho dì, cô gái nhận quả đắng

Nhiều lúc dọn xong bãi chiến trường Tuấn nôn ra đầy nhà, Loan lại bật khóc. Sao cô lại lấy Tuấn? Cuộc hôn nhân chóng vánh này phải chăng là sai lầm của cuộc đời cô?

Loan năm nay 27 tuổi, là một cô gái không quá xinh đẹp nên Loan luôn tự ti về ngoại hình của mình. Vẫn có một số chàng trai tán tỉnh Loan, nhưng cô luôn ôm tâm lí rằng: “Minh xấu xí như thế, làm gì có ai thật lòng yêu. Người ta chỉ đang trêu đùa mình thôi". Chính vì thế nên suốt 4 năm đi học đại học, rồi mấy năm ra trường đi làm, Loan vẫn lẻ bóng. Ông bà, bố mẹ rồi cô dì chú bác sổt ruột khi bằng tuổi Loan, con người ta có đứa đã học lớp 1 rồi nên suốt ngày giục giã Loan lấy chồng. Mẹ cô thì có một bài ca mãi:

- Mày không nhanh nhanh lấy chồng đi, tính làm bà cô nhà này sao?

- Vầng. Con tính làm bà cô đấy, thế nên mẹ đừng có mong con lấy chồng nữa.

- Mày còn bướng bỉnh cái nỗi gì. Cái Linh nó sắp đẻ đứa thứ ba rồi đấy. Mày thì đến người yêu cũng không thấy mặt mũi đứa nào.

- Cái Linh nó đẹp như thế, lấy chồng sớm là phải. Ai bảo mẹ đẻ con ra xấu xí làm gì, mẹ đẻ con đẹp một tí thì con cũng lấy chồng lâu rồi.

- Mày lại còn trách tao đẻ mày xấu nữa? Cái Hiền nó còn xấu gấp vạn mày, sao nó cũng vẫn lấy được chồng đấy thôi?

Khi bà dì họ của Loan nói muốn làm mai cho cô, Loan đồng ý (Ảnh minh họa).
Khi bà dì họ của Loan nói muốn làm mai cho cô, Loan đồng ý (Ảnh minh họa). 
Cãi nhau với mẹ vấn đế này luôn làm Loan thấy chán nản. Đứa bạn thân của cô khuyên:

- Thôi mày đừng có suốt ngày tự ti về vẻ ngoài của mình đi. Tuổi trẻ yêu nhau vì nhan sắc nên mày tự ti thì cũng coi như là có lí do. Nhưng giờ có tuổi rồi, đàn ông người ta lấy vợ cũng đâu hẳn vì sắc đẹp. Cùng lắm là mày kiếm người xấu xấu một tí nhưng tốt bụng, có chút điều kiện, thế là được.

Nghe cô bạn thân khuyên nhủ nhiều lần, Loan cũng quyết định nghĩ thoáng ra. Do đó, khi bà dì họ của Loan nói muốn làm mai cho cô, Loan đồng ý. Dì Loan hỏi:

- Thế cháu thích kiểu đàn ông như nào? Dì có quen mấy mối cũng được lắm, công an, kĩ sư, ngân hàng,...đều có cả. Quan trong là cháu thôi!

- Dạ cháu thì thế nào cũng được, chỉ cần anh ấy hiền lành, tốt tính và chịu khó làm ăn thôi.

- Ừ, thế trước gì cứ làm mai cho cháu anh Kĩ sư công trình này nhé. Anh này tên Tuấn, 32 tuổi nhưng nhát gái nên đến giờ vẫn chưa lấy vợ. Công việc ổn định, lương cao, tính tình cũng tốt. Đặc biệt là anh này không biết uống rượu uống bia gì nên cháu cứ yên tâm. Thế cuối tuần này dì dẫn nó xuống cho hai đứa gặp nhau nhé!

Rồi Loan và Tuấn cũng gặp gỡ tìm hiểu nhau. Tuấn luôn thể hiện là người đàn ông mẫu mực, có phép tắc khiến Loan cảm thấy con người anh khá tốt. Đặc biệt, anh không bao giờ động đến rượu, dù có đến ăn cơm nhà Loan và bị mọi người trong nhà Loan ép uống nhưng anh nhất quyết không động đến giọt rượu nào. Tuy nhiên, vì anh khéo miệng nên mọi người trong nhà cũng bỏ qua, thậm chí còn mừng cho Loan vì Tuấn không biết rượu chè gì.

Sau 2 tháng tìm hiểu, Loan đồng ý lấy Tuấn với lí do tuổi của cả hai cũng không còn nhỏ, bố mẹ gia đình hai bên đã rất mong có cháu bế. Gia đình Loan mừng lắm, cuối cùng cũng tống khứ được quả bom nổ chậm đi.

Ngày cưới, Loan xúng xính váy áo cô dâu, còn Tuấn lịch lãm trong bộ vest chú rể. Bạn bè người thân đều chúc mừng cho hạnh phúc của Loan. Loan thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì cũng thoát khỏi nỗi khổ “ế”.

Ngày cưới là ngày trọng đại, thế nên chú rể không thể tránh khỏi việc bị chúc rượu, cho dù có khéo miệng đến đâu thì Tuấn cũng không thể từ chối. Ban đầu Tuấn còn trách hết sức có thể việc uống rượu, nhưng sau vài chén, anh bắt đầu quậy tưng bừng. Ai mời cũng uống. Loan và mọi người trong gia đình cô bất ngờ khi thấy Tuấn cứ chén này chén khác uống như nước lã. Càng uống, mặt Tuấn càng đỏ bừng, lời nói ra càng lúc càng mất kiểm soát, khóc khóc cười cười như tên bợm rượu. Thậm chí, anh còn cởi phăng giày tây, tất và cà vạt ra, đi chân đất. Nhìn bộ dạng anh như vậy, Loan sốc nặng. Cuối cùng, cô và mọi người phải dùng hết sức lực lôi anh vào phòng trong khóa cửa nhốt anh lại.

Những tưởng chỉ hôm đám cưới anh quá chén nên mới như vậy, nhưng cuộc sống của Loan sau đó luôn tràn ngập hình ảnh Tuấn bét rượu. Sau ngày cưới, Tuấn chẳng kiêng dè rượu chè như trước mà cứ có dịp là anh lại uống tới bến đến say khướt, còn không có dịp thì trong người lúc nào cũng hơi rượu bốc cao.

Nhiều lúc dọn xong bãi chiến trường Tuấn nôn ra đầy nhà, Loan lại bật khóc. Sao cô lại lấy Tuấn? Cuộc hôn nhân chóng vánh này phải chăng là sai lầm của cuộc đời cô?

Đọc nhiều nhất

Tin mới