Dấu hiệu của người muôn đời chẳng có gì trong tay

Người thất bại luôn phó mặc cuộc đời cho số phận và bàn tay của người khác, không thể quyết định tương lai của mình.

Không thể kiểm soát tốt cuộc sống của mình

Dau hieu cua nguoi muon doi chang co gi trong tay

Người thất bại luôn phó mặc cuộc đời cho số phận và bản tay của người khác. Họ để cuộc sống quyết định những gì họ sẽ mặc, nơi họ sẽ sống và thậm chí cả những gì họ làm. Họ quan niệm: "Thà vẫy chiếc khăn trắng đầu hàng vì điều đó dễ dàng hơn việc khẳng định bản thân, còn hơn lao tâm khổ tứ để tạo ra một cuộc sống tốt đẹp hơn cho chính bản thân mình". 

Nếu bạn muốn ngừng trở thành kẻ thất bại, bạn phải ngừng để hoàn cảnh quyết định kết quả. Vận mệnh bạn thế nào, phải do chính tay bạn quyết định.

Bản thân bạn có thể đã phải đối mặt với những khó khăn khi lớn lên. Nhưng xin hãy nhớ rằng, bạn có thể không chọn được quá khứ của mình, nhưng bạn có thể làm mọi thứ để quyết định tương lai.

Tuyệt đối, đừng bỏ cuộc!

Cuộc đời bạn sướng hay khổ, đều do bạn mà ra

 Dau hieu cua nguoi muon doi chang co gi trong tay-Hinh-2

1. Một nhà chính trị gia người Mỹ đầu thế kỷ XIX nói: “Số phận không phải là vấn đề về cơ hội, mà là vấn đề về sự lựa chọn. Đó không phải thứ mà bạn chờ đợi, mà là thứ bạn đạt được”.

2. Cuộc sống của chúng ta đang tồn tại và phát triển theo qui trình như sau:

[Tác nhân bên ngoài] => [Suy nghĩ] => [Cảm xúc] => [Hành vi] => [Hành động] => [Thói quen] => [Tính cách] => [Số phận]

3. Nếu không hiểu được cảm xúc thì rất khó để tạo ra được chỗ đứng trong xã hội. Khi chúng ta không hiểu biết về những gì xảy ra xung quanh, chúng ta sẽ lo sợ, mất đi sự tin tưởng vào khả năng của bản thân và dễ bị thất bại. Sự tự tin chỉ có được khi bạn có bản lĩnh và có vốn kinh nghiệm đối ứng đủ lớn.

Đời người là quá trình trả nợ, càng biết cho đi càng sống hạnh phúc

Đời người vốn dĩ là quá trình hoàn trả những gì đã thiếu, nhận được sự ấm áp thì nên báo đáp bằng chân thành, có được sự giúp đỡ thì nên ra tay viện trợ. Có được sự ủng hộ thì nhất định phải tiếp tục duy trì.

Chúng ta xuất hiện trong cuộc sống này là bởi cha mẹ đã nuôi dưỡng, chăm lo cho mình. Cùng chúng ta vượt qua bao mưa gió. Con cái sẽ cho chúng ta cuộc sống tròn đầy, tràn ngập niềm vui. Bởi thế nên hãy cứ yêu thương và trân trọng những người chúng ta gặp trong đời này.

Có những người cùng ta đi suốt cả một hành trình nhưng cũng có người đến để cho ta những kinh nghiệm quý báu trong cuộc đời này. Chúng ta hãy cảm kích và báo đáp ân nghĩa đó của họ.

Giải mã cuộc đời của nữ đại gia bí ẩn nhất nước Mỹ

Từ một cô gái nghèo, có nhan sắc, người phụ nữ này đã bước chân vào thế giới thượng lưu nhưng rồi cuối cùng lại không thể tận hưởng được sự giàu có, phải chôn vùi gần 30 năm cuối đời trong ám ảnh tiền bạc.

Trong số những chuyện lạ về người bị ám ảnh tích trữ và sống ẩn giật, câu chuyện của Ida Wood có lẽ là đáng kinh ngạc nhất. Bà là một nữ đại gia sống tại New York vào cuối thế kỷ 19 trước khi tự nhốt mình trong căn hộ 2 giường tại khách sạn Herald Square. Bà không bao giờ ra ngoài và không tiêu quá vài xu mỗi ngày. Năm 93 tuổi, người phụ nữ này buộc phải ra khỏi căn phòng đó. Lúc này, trái phiếu và cổ phiếu trị giá hàng chục nghìn đô la được tìm thấy giấu trong hộp đựng giày. Bà Ida cũng giấu trang sức đắt tiền, trong đó có một vài sợi dây chuyền kim cương được cất trong hộp bánh quy. Về tiền mặt, người phụ nữ này có khoảng 500.000 USD toàn tờ tiền mệnh giá 10.000 USD được ghim bên trong váy ngủ.

Trò thắc mắc về giới cực lạc, sư phụ chỉ làm điều nhỏ đã sáng tỏ

Chỉ với 1 ngọn nến thắp lên đúng lúc, vị sư phụ đã dạy chú tiểu 1 bài học ý nghĩa. 

Thường ngày nghe sư phụ giảng nhiều về thế giới cực lạc nhưng chú tiểu vẫn không hiểu hết, Một hôm chú thắc mắc với sư phụ: "Người vẫn nói đến thế giới cực lạc nhưng con không nhìn thấy, làm sao có thể tin được là thế giới cực lạc đó có tồn tại hay không?".

Tối đó, hòa thượng già liền dẫn đệ tử vào một căn phòng tối đen không nhìn thấy gì và nói: "Trên tường có một cái búa".

Chú tiểu rất ngạc nhiên chưa hiểu ý sư phụ nhưng vẫn trả lời ngây thơ rằng tối như vậy thì làm sao nhìn được gì. Chú ta đành nói với sư phụ rằng mình không nhìn thấy gì cả.

Hòa thượng già lúc này mới thắp một cây nến lên, và ở góc tường đúng là có một cái búa. Ông nói: "Thứ con không nhìn thấy không có nghĩa là không tồn tại, có phải thế không?"

Đến lúc này, chú tiểu mới thốt lên kinh ngạc, thắc mắc của chú bấy lâu nay cuối cùng đã được giải đáp.

Đúng vậy, thứ mình không nhìn thấy chưa chắc đã không tồn tại nhưng thậm chí có những thứ mình nhìn thấy cũng chưa chắc đã là sự thật.

Tro thac mac ve gioi cuc lac, su phu chi lam dieu nho da sang to
 

Cũng như trong cuộc đời này, nếu chúng ta không thực sự trải nghiệm sẽ chẳng bao giờ biết được việc đó như thế nào, tốt hay xấu, làm được hay không. Khi chúng ta làm cha mẹ, ta mới hiểu hết nỗi lòng cha mẹ dành cho ta. Người hy sinh tất cả để ta được hạnh phúc, dù có khó khăn vất vả cũng chẳng bao giờ kêu than, oán thán.

Điều đáng sợ không phải là những thứ mình nhìn thấy mà ở những thứ không thể nhìn thấy, lòng người càng bí hiểm thì nguy hiểm. Đi đường dài mới biết lòng người tốt hay xấu, có những người cảm giác là rất tốt luôn ở bên chúng ta nhưng khi có khó khăn sẵn sàng bán đứng, gây khó khăn để dìm chúng ta xuống.

Thế nhưng có những người vẻ ngoài lạnh lùng, ra vẻ không quan tâm nhưng khi chúng ta ngã xuống, sẵn sàng đưa cánh tay nâng đỡ và dạy cho chúng ta những bài học quý giá. Đường dài mới biết ngựa hay, ngày dài mới biết tâm ai thật tình, tình bạn trải qua năm tháng mới đáng trân quý.

Vậy nên cuộc sống này muôn màu muôn vẻ, nông sâu khó ngờ, có những thứ tồn tại nhưng chưa chắc mình đã nhìn thấy và có những chuyện mình thấy vậy nhưng cũng không phải vậy.

Sống trên đời cốt là tỉnh táo ở lý trí, cảm nhận bằng tấm lòng. Chỉ cần tâm sáng thì mọi chuyện thị phi thế nào cũng dễ dàng nhìn ra.

Đọc nhiều nhất

Tin mới