90 tuổi mỗi ngày leo 2.000 bước ngược núi quét mộ vua Đinh-Lê

(Kiến Thức) - Cụ Dương Thị Sửu 90 tuổi không quản mệt nhọc leo 2.000 bước lên núi Yên Mã mỗi ngày để quét lá mộ vua Đinh - Lê.

2.000 bước ngược núi
Câu chuyện về cụ già tuổi 90 ở thôn Tam Kỳ, xã Trường Yên (Hoa Lư, Ninh Bình) mỗi ngày đi 2.000 bước ngược núi Yên Mã để quét dọn mộ vua Đinh – Lê, nghe thoáng qua như là huyền thoại. Bởi rất có thể sự thêu dệt của người đời qua mỗi ngọn núi, con sông lại đầy thêm một chút. Nhưng với người bản địa ở cố đô Hoa Lư, câu chuyện đó đã diễn ra hai chục năm nay, chẳng có gì xa lạ. 
Muốn tường tận sự thật mắt thấy tai nghe, chúng tôi tìm về Hoa Lư. Ngôi nhà cấp bốn lợp ngói mũi cũ kỹ, rêu phủ kín bậc thềm là nhà cụ Sửu. “Bà ấy đi mua hương, sắm lễ để tí lên núi Yên Mã, các anh cứ ngồi đây chờ chút”, cụ ông Nguyễn Văn Quần hấp háy đôi mắt mờ đục nhìn khách, miệng bỏm bẻm nhai trầu thưa chuyện với khách.
Chừng mươi phút sau, cụ Sửu về. Tay đem theo một giành hương và bánh trái. Mà cái giành thoáng qua cũng đã cũ kỹ lắm rồi. Cái thân thể gầy nhom của ngưỡng tuổi gần đất xa trời cũng đã xiêu xẹo lắm. Chân đi không còn vững, có những bước lục khục như sắp ngã. Cụ bà đem đùm cơm nắm muối vừng bỏ vào giành, ngó sang bảo cụ ông: “Tôi nấu xong hết rồi. Đến trưa ông cứ thế sắp ra mà ăn”.
Mỗi ngày, cụ Sửu ngược dốc 2.000 bước lên mộ vua Đinh - Lê.
Mỗi ngày, cụ Sửu ngược dốc 2.000 bước lên mộ vua Đinh - Lê.  
Nói rồi cụ cầm giành bước đi. Từ nhà cụ, phải qua thôn Tây, qua cổng làng làm toàn bằng đá trắng mà xưa kia chỗ ấy gọi là cống Chẹp. Đoạn đường cứ thế dài ra, cụ Sửu chỉ tay sang bên trái bảo kia là chùa Nhất Trụ. Nhất Trụ nghĩa là một cột, ai bảo chỉ Hà Nội mới có chùa một cột cơ chứ! 
Qua một đoạn nữa, cụ chỉ tay sang bên phải qua cổng tam quan cũ rích ngả màu thời gian giới thiệu đó là đền Lê. “Những hàng nhãn cổ thụ dẫn vào trong đền đều là do cha của già này trồng cả đấy. Còn bên này là vườn hổ của vua Đinh, khu này trước hùm beo nhiều vô kể, là chỗ xử tử những kẻ phản quốc. Còn phía trước kia, chỗ có cái hồ bán nguyệt là đền Đinh đẹp và cổ nhất cố đô”, cụ Sửu giới thiệu như một hướng dẫn viên chuyên nghiệp.
Mặt trời đứng bóng, mồ hôi cụ Sửu cũng đã ướt đẫm hai chiếc áo bà ba cũ chuyển màu cháo lòng. Những bước chân mới chỉ chạm tới những bậc thềm đầu tiên của ngọn Yên Mã cao trăm mét. Như muốn thoát cái nắng của mùa hè, cụ Sửu thoăn thoắt đôi chân gầy trên những bậc thềm mà những đấng trai tráng kiện phải cao chân sải bước.
Một bậc, hai bậc, hết dốc lên thẳng đứng vòng trái lại quanh phải. Càng lên cao, không khí càng loãng, tuy có mát hơn nhưng bóng nắng càng như chạm đầu.  Tôi ngỏ ý muốn cầm giúp cụ giành đựng lễ vật nhưng cụ khước từ, bảo: “Ngày nào già chẳng xách cái giành này. Các anh có mệt thì mệt chứ già này không mệt”. 
Mặt trời đứng bóng, cũng là lúc chúng tôi leo đến đỉnh Yên Mã. Cậu bạn đi cùng nhẩm đếm, đúng 2.000 bước chân tròn chẵn khi chạm mộ phần vua Đinh – Lê. Tôi thầm nghĩ, với cụ Sửu ở tuổi 90, mỗi ngày 2.000 bước lên, 2.000 bước xuống thì phải chăng là một phép màu.
Như muốn thoát cái nắng của mùa hè, cụ Sửu thoăn thoắt đôi chân gầy trên những bậc thềm mà những đấng trai tráng kiện phải cao chân sải bước.
Như muốn thoát cái nắng của mùa hè, cụ Sửu thoăn thoắt đôi chân gầy trên những bậc thềm mà những đấng trai tráng kiện phải cao chân sải bước. 
Mưa gió không quản
Đã 20 năm nay, ngày nắng cũng như ngày mưa, cụ Sửu đều đặn lên mộ vua thắp hương, quét tước lá rụng và lau dọn bia đá sạch sẽ. Hỏi cụ ngày ốm thì ai làm giúp? Cụ bỏm bẻm bảo, 20 năm nay từ khi trông coi mộ vua đến giờ chưa khi nào ốm. Có mỗi một bận bị run rẩy khi leo đến đỉnh, nhưng từ khi được cao nhân ghi cho 5 loại lá quanh mộ đem về sắc uống thì bệnh run khỏi hẳn.
Những lúc trời nắng tạnh thì không sao, nhưng khi trời mưa cụ Sửu phải trú ở trong những hang hốc quanh mộ. Cụ kể, có đận trời mưa to lại dai dẳng, không dám xuống núi. Con cháu chia nhau đi tìm. Khi lên đến mộ, gọi mãi không thấy. Chúng tìm mãi mới thấy cụ đang ở trong hang, vừa lạnh vừa đói cụ đã lả đi tự lúc nào.
Ngôi mộ vua Đinh – Lê không đồ sộ nhưng nằm trên đỉnh núi. Xung quanh bao bọc bởi những phiến đá lớn cùng những cây cổ thụ. Gần mộ, có một tấm bia khắc chữ Nho đã mờ nét. Cụ Sửu bảo, đó là bia hai mặt ghi về vua Đinh – Lê, người cố đô cứ quen gọi đó là bia sinh tử.
Bao giờ cũng vậy, khi đến mộ, công việc đầu tiên của cụ Sửu là quét tước lá cây cho sạch sẽ. Sau đó sắp lễ, thắp hương cầu khấn anh linh vua Đinh – Lê cho quốc thái dân an. Đến bữa, cụ lại giở gói cơm nắm muối vừng ra ăn. Mỗi bữa cơm là một sự đơn độc, nhưng chưa bao giờ cụ cảm thấy việc mình làm là vô nghĩa.
20 năm nay cụ đã làm công việc không lương này.
20 năm nay cụ đã làm công việc không lương này. 
Ba đời coi mộ vua
Ngồi trên đỉnh núi Yên Mã, cụ Sửu bảo, đến đời cụ là 3 đời của dòng họ trông coi lăng mộ vua Đinh - Lê. Công việc này chẳng do ai giao khoán hay nhờ vả. Nhưng ở đất cố đô, việc coi lăng mộ như là nhiệm vụ trọng đại và vinh dự mà không phải ai cũng làm được.
Nhiều người bảo, mộ vua Đinh - Lê trên đỉnh Yên Mã là mộ giả. Cụ Sửu không cần biết đó là giả hay thật. Chỉ biết từ hồi còn bé tí, cụ cố đã kể về ngôi mộ ấy và giao trọng trách phải canh giữ, không để hương khói lạnh tanh, không để kẻ tham đào bới.
Mà chuyện đào bới kho báu ở cố đô Hoa Lư không phải là hiếm. Giữa những trùng trùng núi non, hồ thác đã có những kẻ tìm đến những gốc cây cổ thụ đào sâu xuống dưới tìm vàng. Lại có những kẻ bất nhân đào cả mộ cổ lên xem có gì đáng giá. Mà phần lớn, theo cụ Văn Quần – chồng cụ Sửu thì toàn là người Trung Quốc sang nhòm ngó, chứ người Việt chẳng ai dám phạm đến lăng vua.
Ba đời canh giữ lăng mộ vua chúa là cả trăm câu chuyện huyền bí. Nhưng những câu chuyện ấy chẳng mấy ai được nghe cụ Sửu hé lộ. Cụ chỉ buồn buồn bảo: “Thời nay, hình như người ta quên vua Đinh – Lê rồi. Lăng mộ còn đấy, lịch sử vẫn ghi mà chẳng mấy người đến du lịch Hoa Lư lên thắp hương tưởng nhớ. Có lẽ người ta quên thật chứ chẳng quên đùa đâu cháu nhỉ?”.
Tôi chẳng biết trả lời thế nào khi vẫn còn đó một cụ già 90 tuổi ngày ngày leo ngược dốc 2.000 bước lên, 2.000 bước xuống thắp hương cho lăng mộ vua bằng cả tấm lòng và chút hơi thở sắp tàn.
“Cụ Sửu đã trông coi lăng mộ vua Đinh – Lê lâu lắm rồi. Tôi không nhớ rõ là bao nhiêu năm nữa. Đây gần như là công việc gia truyền nhưng là tự nguyện, không có ai chi trả lương cả. Mỗi ngày cụ Sửu lên xuống núi Yên Mã với mấy ngàn bước chân, với người cố đô đó là một điều kỳ diệu”.
Ông Phạm Văn Khang (Chủ tịch Hội Người cao tuổi xã Trường Nguyên)

Cụ bà 80 tuổi vẫn “đứng lớp“

Lưng đã còng, tóc đã bạc, bà giáo Hồ Hương Nam vẫn đều đặn "đứng lớp" 6 buổi một tuần, ngày mưa cũng như nắng mà không nhận bất kỳ khoản thù lao nào.

Học trò của bà là 15 đứa trẻ sinh ra đã chịu thiệt thòi vì những khuyết tật bẩm sinh.

Lớp học đặc biệt

Tôi đến thăm lớp học đặc biệt nằm giữa khuôn viên Trường THCS An Dương, Tây Hồ vào một ngày trời trở gió, trong cái tiết se lạnh và nắng hanh hao của mùa thu Hà Nội. Nhưng với bà giáo già Hồ Hương Nam, những ngày này không phải là ngày vui, bởi hôm nay 3 học trò chăm chỉ nhất của bà đã phải nghỉ học vì bị ốm.

Mười hai em khác vẫn đến lớp, nhưng đứa thì ho khù khụ, đứa sụt sịt hắt hơi, có đứa lại cả buổi không viết được chữ nào. Thời tiết thay đổi đột ngột khiến bà càng thêm lo, thêm thương những học trò tật nguyền, ốm yếu.

Lớp học của bà giáo Nam
Lớp học của bà giáo Nam

Khai giảng đã được hơn nửa tháng, nhưng ở lớp học tình thương của bà giáo Nam, bài học vẫn chỉ là tô chữ cái, làm những phép toán đơn giản hay tập đọc. "Giáo án" này đã nhiều năm nay vẫn vậy, chỉ thay đổi theo sự tiến bộ của từng học trò. Chính vì vậy lớp học đặc biệt này không hề có bảng chung. Mỗi học trò theo một chương trình học khác nhau nên bảng chính là quyển vở của mỗi em. Bà giáo già đến cầm tay từng học trò, uốn từng nét chữ, dạy đánh vần từng từ, từng câu, trong khi dạy em này thì giao bài cho em khác làm.

15 học sinh của bà giáo Nam, bé nhất lên 8 tuổi, lớn nhất đã ngoài 30, là 15 hoàn cảnh thương tâm khác nhau nhưng giống nhau ở sự thiệt thòi vì các khuyết tật bẩm sinh. Em bị liệt, em bị bại não hay câm điếc, thiểu năng trí tuệ, tự kỷ… Hoàn cảnh gia đình của chúng cũng rất đáng thương, có em mất cả bố lẫn mẹ, có em bố nghiện ngập, phải sống với ông bà, gia cảnh nghèo khó…

Mặc cảm tật nguyền và những vất vả trong cuộc sống thường ngày khiến chúng sống thu mình, cho đến khi được đến lớp của bà giáo Nam, được là thành viên trong một ngôi trường cảnh quan đẹp, có nhiều bạn bè, được học chữ, làm toán, học hát, múa; các em đã thoát ra khỏi tâm trạng mặc cảm, trở nên nhanh nhẹn, hoạt bát, vui vẻ, nếu không vì lý do sức khỏe thì rất hiếm ngày chúng nghỉ học. Và niềm vui lớn nhất của bà giáo Nam là sự tiến bộ vượt bậc của những học trò đặc biệt của mình.

Lưu Hồng Dương năm nay đã 31 tuổi, gắn bó với lớp học này từ những ngày đầu tiên. Bị thiểu năng trí tuệ, liệt toàn thân, tay co quắp, không cầm nắm được gì, hằng ngày Dương chỉ nằm hoặc ngồi một chỗ, mọi việc đều phụ thuộc vào người khác. Càng lớn, tính khí càng thất thường, hay nổi nóng vô cớ.

Nhưng nay thì khác, ông Lưu Văn Ba, bố đẻ của Dương, phấn khởi nói: "Sau 14 năm ngồi xe lăn đến lớp học của bà giáo Nam, con trai tôi đã biết đọc báo, đã cầm bút viết được những chữ đơn giản và nhất là hay nói cười, lạc quan, vui vẻ hơn, tôi và mẹ cháu mừng và biết ơn bà giáo Nam không kể sao cho hết. Bây giờ ở nhà cháu đã tự biết xúc cơm ăn, trò chuyện với mọi người, kể chuyện trường lớp và bạn bè, đọc báo, xem ti vi chứ không sống thu mình như trước".

Một học trò lớn tuổi nữa là em Đỗ Kim Thúy, năm nay 22 tuổi. Bị liệt nửa người từ khi sinh ra, mẹ lại mất sớm, gia đình khó khăn nhưng Thúy may mắn tìm được niềm vui và niềm tin vào cuộc sống khi được vào học lớp bà Nam.

Sau 14 năm, em đã đạt đến trình độ cao nhất lớp là học chương trình lớp 4 cấp tiểu học, đọc thông, viết thạo, chữ khá đẹp và nhẩm toán khá nhanh, được bầu làm lớp trưởng. Thúy hào hứng kể, đến lớp vui lắm, được bà dạy chữ, dạy hát, bạn nào học giỏi còn được bà thưởng kẹo, bim bim… Bây giờ đi chợ em đã biết tính tiền, em đã biết đọc, xem ti vi; em sẽ đi học đến khi nào bà không dạy nữa thì mới thôi…

Góp nhặt yêu thương

Bà giáo Nam vẫn bảo, cái nghiệp nhà giáo đã vận vào đời mình. Từ khi gắn bó với những đứa trẻ tật nguyền, bà càng thêm yêu nghề, yêu trò hơn. Sau hơn hai mươi năm dạy tiểu học, nghỉ hưu bà tham gia nhiều phong trào ở phường Yên Phụ, đảm nhiệm hàng loạt "chức vụ" như Chi hội trưởng Chi hội Người Cao tuổi cụm 6, tình nguyện viên phòng chống ma túy, quản lý CLB sau cai, cộng tác viên dân số và khuyến học…

Năm 1997, khi làm công tác tuyên truyền về dân số, bà Nam thấy hai cháu nhỏ tàn tật, nhà không có điều kiện cho đi học tại trường dành cho trẻ khuyết tật nên bà đã vận động gia đình mở lớp học cho các em. Những ngày đầu, không ít người cho là bà lẩm cẩm, già rồi nghỉ ngơi cho khỏe, dạy trò bình thường đã vất vả, dạy trẻ tàn tật còn khó hơn rất nhiều…

Được con cháu ủng hộ, không bận tâm đến lời ra tiếng vào, bà xin UBND phường Yên Phụ cho mượn trụ sở tuần tra của cụm dân cư số 6 làm lớp học, lúc đầu chỉ vỏn vẹn 3 học sinh. Ban đầu, chính bố mẹ các em cũng không tin con mình có thể học được, không tin bà giáo già có thể "thuần" được bọn trẻ chứ chưa nói gì đến việc giúp bọn trẻ biết chữ. Nhưng chỉ sau vài buổi đứng ngoài cửa sổ xem con học, họ đã yên tâm giao con cho bà.

Học được vài năm, trụ sở tuần tra bị phá để xây nhà văn hóa, bà Nam dắt díu học trò đến học nhờ trường mầm non, nhưng trường cũng không còn phòng nào có thể dành cho bọn trẻ. Không nản lòng, bà gõ cửa khắp nơi, cuối cùng các em nhỏ tật nguyền cũng đã có được một Lớp học tình thương trong khuôn viên Trường THCS An Dương.

Từ năm 2002, lớp học của bà giáo Nam trở thành một thành viên của trường, được tham dự các hoạt động ngoại khóa, có mặt trong các buổi lễ khai giảng, bế giảng, được nhận quà từ quỹ khuyến học của nhà trường…

Cô giáo Lê Thị Thùy Dương, Phó Hiệu trưởng Trường THCS An Dương cho biết, Lớp học tình thương hoạt động đều đặn, nền nếp. Nhà trường dù còn khó khăn nhưng cũng cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho các em. Bà giáo Nam thực sự là một người thầy tâm huyết, nên bố mẹ các em yên tâm gửi gắm con em mình.

Được "an cư", bà cháu đều phấn khởi, dồn sức cho việc dạy và học. Với kinh nghiệm nhiều năm đứng trên bục giảng, bà Nam bảo cần có lòng kiên nhẫn cao độ và trước hết phải là tình yêu thương dành cho lũ trẻ. Ngay như trò Dương lớn nhất lớp nhưng đến giờ bà vẫn phải đưa vào tận phòng vệ sinh vì cậu không thể tự làm.

Nhiều người bảo bà Nam không chỉ là cô giáo, mà còn là bảo mẫu kiêm người gác cổng. 15 em là 15 tính cách, bệnh tật khác nhau, nhiều em to lớn gấp hai, gấp ba cô giáo nhưng chỉ cần bà nhắc nhẹ, chúng lại răm rắp nghe theo. Bà bảo bọn trẻ đã chịu nhiều thiệt thòi, mình mà quát mắng hay nói nặng lời chúng dễ tủi thân, cần phải thật nhẹ nhàng mới được. Phải tạo không khí thật vui vẻ cho bọn trẻ có hứng học bài…

Với mái tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền và dáng đi nhanh nhẹn, bà giáo Nam thực sự là hình ảnh bà tiên tốt bụng đối với đám trẻ ở Lớp học tình thương và những ai đã một lần được chứng kiến công việc thầm lặng mà cao cả của bà.

(Theo Hà Nội Mới)

Hình ảnh độc Hoàng Sa, Trường Sa của VN giữa lòng Thủ đô

(Kiến Thức) - Từ khi Trung Quốc ngang ngược hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của VN, người dân Thủ đô có nhiều hành động thiết thực khẳng định chủ quyền biển đảo Tổ quốc.

Ngay lối vào khu vui chơi ở công viên Thống nhất, mọi người thấy ngay trên phòng tường chiếu phim 4D dòng chữ...
Ngay lối vào khu vui chơi ở công viên Thống nhất, mọi người thấy ngay trên phòng tường chiếu phim 4D dòng chữ...

Việt Nam khởi kiện, chứ không nói suông với Trung Quốc

(Kiến Thức) - "Việt Nam có quyết tâm trong việc sử dụng các biện pháp pháp lý đối với Trung Quốc. Khởi kiện là một vấn đề cân nhắc lâu dài. Việt Nam sẽ hành động cụ thể", thạc sĩ luật Hoàng Việt cho biết.

Liên quan tới hành động leo thang giàn khoan Hải Dương 981 trên vùng biển chủ quyền của Việt Nam, thạc sỹ Luật Hoàng Việt, một nhà nghiên cứu lâu năm về biển Đông, chia sẻ trên BBC News: “Nhiều lãnh đạo Việt Nam, từ Thủ tướng Chính phủ và nhiều nhân vật cấp cao khác đã khẳng định, Việt Nam sẵn sàng sử dụng biện pháp pháp lý để bảo vệ lợi ích đất nước trên Biển Đông.
Theo ông Hoàng Việt, trong hội thảo quốc tế về Biển Đông vừa diễn ra ở Đà Nẵng, các vấn đề về các bước khởi kiện là gì, căn cứ khởi kiện như thế nào đã được mang ra trao đổi rất chi tiết. “Khởi kiện là một vấn đề khó khăn nên phải cân nhắc. Việt Nam sẽ hành động cụ thể và có những bước đi rất thận trọng", thạc sỹ Luật Hoàng Việt nói.
Liên quan tới hành động leo thang giàn khoan Hải Dương 981 trên vùng biển chủ quyền của Việt Nam, Việt Nam khởi kiện, chứ không nói suông với Trung Quốc.
Liên quan tới hành động leo thang giàn khoan Hải Dương 981 trên vùng biển chủ quyền của Việt Nam, Việt Nam khởi kiện, chứ không nói suông với Trung Quốc.
Trao đổi với Kiến Thức, luật sư Hoàng Cao Sang, Trưởng Văn phòng Luật sư Hoàng Luật Việt, Đoàn Luật sư TP HCM, nói: "Một vấn đề nữa hết sức quan trọng buộc Trung Quốc rút giàn khoan Hải Dương 981 ra khỏi vùng biển Việt Nam chính là thái độ của Việt Nam. Nếu chúng ta buông xuôi, phản ứng có lệ, chỉ hô hào mà không có hành động cụ thể mang tính chất quyết liệt thì khó khiến Trung Quốc sẽ rút về. Trung Quốc sẽ được đằng chân lân đằng đầu ngay thôi. Điều quan trọng là chúng ta phải luôn tỉnh táo cương quyết, đấu tranh mạnh mẽ, kêu gọi sự ủng hộ của thế giới, sự đồng lòng chung sức của toàn thể nhân dân Việt Nam. Chúng ta có cơ sở pháp lý nên nếu kiện Trung Quốc ra tòa quốc tế, chúng ta sẽ nhất định thắng lợi".
Thiếu tướng Lê Mã Lương, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, nguyên Giám đốc Bảo tàng lịch sử quân sự Việt Nam cũng lên tiếng: "Đã đến lúc, chúng ta phải suy nghĩ nghiêm túc việc đưa Trung Quốc ra tòa án quốc tế, không thể làm khác được. Trung Quốc đã leo thang đến mức cao khi hạ đặt trái phép giàn khoan Hải Dương 981, dùng tàu đâm chìm tàu Việt Nam, chĩa súng vào tàu chấp pháp của Việt Nam ngay trên vùng biển chủ quyền của Việt Nam. Nếu những hành động này của Trung Quốc ở vùng biển các nước khác, thì tàu Trung Quốc đã bị đánh chìm. Vì hòa bình, chúng ta đã nhân nhượng, đã kiên trì nhưng độ nhân nhượng, kiên trì của chúng ta cũng có những giới hạn nhất định. Kiện Trung Quốc ra tòa sẽ bóc trần bộ mặt lừa dối của Trung Quốc - nước luôn rêu rao với thế giới rằng hòa bình hữu nghị, hợp tác nhưng những hành động ngang ngược luôn đi ngược với những lời mà Trung Quốc đã tuyên bố".
Chung quan điểm, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước nhấn mạnh: "Việt Nam chưa kiện Trung Quốc ra tòa án Quốc tế bởi chúng ta muốn giải quyết bằng ngoại giao, hòa bình. Tuy nhiên, nếu Trung Quốc lấn tới thì buộc chúng ta phải hành động. Đấu tranh về mặt pháp lý với chúng ta rất quan trọng. Bởi cái yếu nhất hiện nay của Trung Quốc là mặt pháp lý. Pháp luật quốc tế thừa nhận chủ quyền của ta. Đây là vấn đề phải đấu tranh lâu dài, nhà nước ta phải có những chính sách khôn khéo. Hiện nay, Việt Nam đang có đủ thế và lực để đấu tranh lại Trung Quốc bằng con đường hòa bình. Cái đích của chúng ta là hòa bình chứ không phải chiến tranh. Chúng ta sẽ bảo vệ toàn vẹn lãnh hải bằng sức mạnh tổng hợp của mình. Việt Nam sẽ kiên quyết bảo vệ lợi ích của chính mình và lợi ích của quốc tế".
Ngày 23/6, Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam Hồ Xuân Sơn và Tổng thư ký Tòa Trọng tài Thường trực (PCA) Hugo Hans Siblesz vừa ký kết Hiệp định nước chủ nhà và Thư trao đổi về hợp tác giữa Việt Nam và PCA. Theo đó, hai văn kiện vừa ký kết được xem là cơ sở để thúc đẩy quan hệ hợp tác giữa hai bên, đặc biệt trong lĩnh vực trao đổi thông tin, đào tạo và tư vấn về các vấn đề thủ tục thuộc quy trình trọng tài quốc tế do PCA điều hành. Tổng Thư ký PCA Hugo Hans Siblesz cho rằng, việc ký kết hai văn kiện trên sẽ giúp Việt Nam tiếp cận tốt hơn với các thủ tục trọng tài, tăng cường tính thượng tôn pháp luật, góp phần giải quyết hòa bình các tranh chấp trong khu vực. 
Tòa Trọng tài thường trực có thẩm quyền giải quyết tất cả các tranh chấp, bao gồm cả tranh chấp lãnh thổ, giữa các quốc gia thành viên, trừ khi các quốc gia thỏa thuận lựa chọn một phương thức giải quyết khác. Hiện, PCA có 115 nước thành viên, trong đó có Trung Quốc.

Đọc nhiều nhất

Tin mới