Tiểu công chúa Trung Hoa bị ép gả, chết do bị thị tẩm ngày đêm

Thân thể bé nhỏ và yếu ớt của tiểu công chúa làm sao chống đỡ được một vị vua ham mê sắc dục.

Dưới tấm rèm lộng lẫy, hậu cung của các đời Đế vương Trung Hoa hầu như là nơi diễn ra những chuyện dơ bẩn và vô liêm sỉ nhất lúc bấy giờ.

Nếu Đế vương chuyên tâm triều chính thì mọi chuyện vẫn ổn. Nhưng nếu đó là kẻ ham mê tửu sắc thì sẽ là tai họa cho những nữ nhân chốn hậu cung.

Tất cả các cô gái đều ước mơ được sinh ra trong một gia đình giàu có và được sống trong cảnh nhung lụa.

Chính vì thế các công chúa Trung Hoa ngày xưa đều có xuất thân và điều kiện sống khiến nhiều người ngưỡng mộ.

Tuy nhiên, ít ai hiểu rõ số phận của những vị công chúa này không khác gì các quân cờ chính trị. Suốt hàng trăm năm qua, họ đã hy sinh vì hòa bình của đất nước.

Ngày đó, khả năng sinh sản của con người kém, tuổi thọ không lớn, dân cư lại thưa thớt vì thường xuyên xảy ra chiến tranh.

Chính vì thế, để tăng nhanh dân số, tảo hôn và sinh con sớm được khuyến khích.

Các thiếu nữ từ 13 đến 14 tuổi đã được gả đi.

Vào thời Tây Chu, các cô gái phải lấy chồng trước độ tuổi 15. Trong đó, nước Tề quy định độ tuổi kết hôn của phụ nữ là 14 tuổi, nếu vượt quá tuổi này sẽ bị phạt.

Tieu cong chua Trung Hoa bi ep ga, chet do bi thi tam ngay dem

Lúc đó các chư hầu tranh bá kịch liệt, nước Tề còn rất yếu trong khi nước Tấn ngày càng mạnh hơn.

Tấn Bình Công, vị vua thứ 31 của nước Tấn, lãnh đạo binh lính tấn công nước Tề, cuối cùng nước Tề đã bại trận.

Tấn Bình Công là một kẻ ham mê sắc dục, các chư hầu bại trận đều phải cống mỹ nữ cho hắn hưởng thụ.

Tuy có nhiều mỹ nữ vây quanh nhưng lòng ham muốn của Tấn Bình Công là vô tận, hắn bèn phái người gửi tin đến Tề Cảnh Công (vị quân vương thứ 26 của nước Tề) rằng hắn muốn cưới công chúa nhỏ tuổi nhất của nước Tề làm phi.

Tề Cảnh Công vừa bị đánh bại nên trong lòng có vạn phần không muốn cũng phải thực hiện yêu cầu của Tấn Bình Công. Vì lợi ích của đất nước, ông đã cắn răng gả con gái út cho Tấn Bình Công.

Con gái út của Tề Cảnh Công lúc đó chỉ là một nha đầu vừa tròn 10 tuổi. Tấn Bình Công sau khi rước tiểu công chúa về nước liền ban tên cho nàng là Thiếu Khương.

Hắn không biết thương hoa tiếc ngọc, mặc kệ tiểu công chúa luôn miệng xin tha, vẫn ân ái ngày đêm. Ngày cũng như đêm Tấn Bình Công cũng không thể rời xa Thiếu Khương.

Cả đời hắn đã sủng hạnh vô số nữ nhân nhưng lúc đó hắn chỉ mê mệt một mình tiểu công chúa. Hậu quả là chỉ vừa gả đi 3 tháng, tiểu công chúa đã "đắc sủng" mà qua đời.

Công chúa út của Tề Cảnh Công thật sự là nàng công chúa nhỏ tuổi và đáng thương nhất lịch sử Trung Hoa: Tháng 4 gả đi, tháng 7 đã qua đời.

Cái chết của Thiếu Khương không được ghi chép nhiều trong sách sử, có lẽ bởi vì có liên quan đến sự hoang dâm vô độ của Tấn Bình Công. Sau khi tiểu công chúa quá đời, hắn đã cho người báo tin về nước Tề với lý do "đắc sủng mà chết".

Vị phi tần đặc biệt của Hoàng đế Ung Chính là ai?

Người này là nữ nhân triều đại nhà Thanh duy nhất được sử sách ghi lại bằng tên gọi.

Vào thời nhà Thanh, ngay cả một Hoàng hậu cũng rất khó được ghi chép đầy đủ họ tên, thường chỉ nhắc bằng họ. Điều này cho thấy nữ nhân bí ẩn kia là một nhân vật không hề tầm thường, nàng chính là Vân Huệ, không rõ năm sinh năm mất.

Tại sao các Hoàng đế Trung Hoa thường trọng dụng cậu ruột hơn chú ruột

Trong lịch sử Trung Hoa, đa số các vị Hoàng đế này đều thích trọng dụng cậu ruột (cữu cữu) để củng cố quyền lực chính trị hơn là chú ruột.

Có hàng trăm vị Hoàng đế đã lần lượt gây dựng nên lịch sử phong kiến hơn 2 nghìn năm tại Trung Quốc. Và đa số các vị Hoàng đế này đều thích trọng dụng cậu ruột (cữu cữu), nhất là những vị Hoàng đế lên ngôi khi còn trẻ tuổi, họ thường sử dụng cậu ruột để củng cố quyền lực chính trị hơn là chú ruột (thúc thúc). Rốt cuộc là vì sao?

Nguyên nhân thứ 1, dựa trên mối quan hệ lợi ích. Trong dân gian Trung Quốc có một câu nói như thế này: "Cữu cữu thân thiết hơn thúc thúc", đó là bởi vì cữu cữu và ngoại sanh (cháu trai họ ngoại) chỉ có quan hệ tình thân, rất ít khi có xung đột lợi ích. Thông qua nhiều sự kiện lịch sử, chúng ta có thể thấy rõ, thúc thúc nguy hiểm hơn cữu cữu. 

Những vị hoàng hậu đẹp nhất Trung Hoa

Mỹ nhân trong các triều đại Trung Hoa luôn nhận được sự quan tâm của nhiều người. Trung Hoa cổ đại có năm vị hoàng hậu được phong là “sắc hậu”, nức tiếng xinh đẹp trong dân gian.

Người đầu tiên được nhắc đến, xếp hàng thứ 5 trong danh sách này là Minh Hy Tông hoàng hậu Trương Yên, thường gọi là Ý An hoàng hậu.

Sử sách ghi lại, Ý An hoàng hậu có dung mạo đoan trang, mặt như Bồ Tát, mắt như sóng nước hồ thu, miêng như hoa, mũi dọc dừa, răng đều tăm tắp.

Đọc nhiều nhất

Tin mới