Dù không được sủng ái, Lưu Bang vẫn lập người này làm hoàng hậu

Thậm chí đến khi chết, người phụ nữ ấy cũng không biết tại sao Lưu Bang lại lập mình thành hoàng hậu.

Như chúng ta đã biết, vị hoàng đế đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc là Tần Thủy Hoàng nổi tiếng. Nhưng hoàng hậu đầu tiên trong lịch sử lại là Lã Hậu, thê tử không được sủng ái của Hán Cao Tổ, tại sao lại như vậy?

Lã Hậu hoàng hậu đầu tiên của nhà Hán, cũng là hoàng hậu chính thức đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc. Lã Hậu cùng Võ Tắc Thiên và Từ Hi thái hậu là những người phụ nữ chuyên chính nổi bật nhất lịch sử Trung Quốc.

Lã Hậu tên thật là Lã Trĩ, con gái của Lã Văn (hoặc Lã Công). Thời nhà Tần, Lã Công trong một lần dời nhà đến Bái Huyện (tỉnh Giang Tô, Trung Quốc ngày nay) đã mở tiệc ăn mừng hội ngộ bạn bè cũ. Trong buổi tiệc đó, ông đã gặp được Lưu Bang. Nhận ra Lưu Bang là người sẽ làm nên nghiệp lớn nên đã quyết định gả con gái Lã Trĩ cho đối phương. Lã Trĩ nhỏ hơn Lưu Bang 15 tuổi.

Năm 202 trước Công Nguyên, Lưu Bang hợp sức với các chư hầu diệt được Hạng Vũ, thống nhất thiên hạ. Khi Lưu Bang lên ngôi, trở thành Hán Cao Tổ đã bắt đầu sủng ái Thích phu nhân (Thích Cơ) và bỏ mặc Lã Trĩ.

Sau đó, Thích phu nhân hạ sinh hoàng tử Như Ý, càng được Lưu Bang sủng ái gấp bội. Nhiều lần Lưu Bang bày tỏ trước quần thần suy nghĩ phế bỏ vị trí Thái tử của Lưu Doanh (con trai của ông và Lã Trĩ), lập Như Ý thành trữ quân.

Hành động này khiến Lã Trĩ nổi giận và quyết lập mưu giữ vững ngôi vị cho con trai, đồng thời xử lý tình địch. Bà cho người cạo đầu, chặt đứt 2 tay 2 chân của Thích phu nhân; sau đó ép người này uống thuốc câm và áp dụng hình phạt "nhân trư" đáng sợ.

Rất nhiều người thắc mắc, tại sao Lưu Bang lại phong hậu cho Lã Trĩ, một người phụ nữ mà ông không có nhiều tình cảm? Chỉ vì bà là thê tử đầu tiên hay sao?

Du khong duoc sung ai, Luu Bang van lap nguoi nay lam hoang hau

Nhân vật Lã Trĩ trên màn ảnh nhỏ do diễn viên Tần Lam thủ vai. 

Nguyên nhân rất đơn giản:

Đầu tiên, khi Lưu Bang ở vị trí Đình Trưởng thấp bé, một thiên kim tiểu thư như Lã Trĩ lại chấp nhận kết hôn với ông. Lưu Bang luôn cảm kích Lã Trĩ, bà đã từ bỏ thân phận cao quý không phải lo cái ăn cái mặc, cam tâm tình nguyện trở thành một người phụ nữ chân lấm tay bùn bên cạnh Lưu Bang.

Thứ 2, trong chiến tranh Hán - Sở, Lã Trĩ đã bị phe địch Hạng Vũ bắt làm con tin trong 2 năm 4 tháng. Lưu Bang luôn cảm thấy có lỗi bởi vì vào thời điểm Hạng Vũ mang 3 vạn quân tập kích, ông đã vội vàng bỏ chạy, bỏ lại Lã Trĩ, 2 con và phụ thân ruột thịt của ông, khiến họ bị bắt làm con tin.

Thứ 3, Lã Trĩ là một phụ nữ vô cùng thông minh, đã nhiều lần giúp đỡ Lưu Bang. Ông đã từng bị nhiều người thân tín phản bội nên nảy sinh tính đa nghi. Nhưng dù ông có nghi ngờ ai thì từ đầu đến cuối, ông luôn luôn tin tưởng Lã Trĩ.

Chính vì những nguyên nhân trên, vị trí của Lã Trĩ trong suy nghĩ của Lưu Bang rất quan trọng, Thích phu nhân chỉ là phi tử nhưng Lã Trĩ là thê tử chính thức. Nếu không có sự hỗ trợ của Lã Trĩ thì Lưu Bang không thể từ một Đình Trưởng nhỏ bé trở thành hoàng đế của Đại Hán, cũng không thể có được cả thiên hạ như vậy. Ông không thể vì tình cảm tạm thời với Thích phu nhân mà bỏ qua vị trí hoàng hậu của Lã Trĩ.

Top 5 nhân vật đầy bí hiểm trong Tam Quốc diễn nghĩa

Bên cạnh những nhân vật lừng danh như Khổng Minh, Tào Tháo, Lưu Bị…Tam Quốc diễn nghĩa cũng hội tụ nhiều nhân vật huyền bí với tài năng xuất chúng nhưng thường chọn cho mình cách sống nhàn hạ, không màn đến thế sự.

1. Lâu Tửu Bá

Mãnh tướng mình hổ tay vượn khiến Tào Tháo kinh hồn bạt vía

Người có thể khiến một bậc quân chủ kiêu hùng như Tào Tháo làm ra đủ loại hành động nhục nhã chỉ để chạy thoát thân vốn không nhiều, mà Mã Siêu chính là một trong số đó.

Tào Tháo (155-220) là nhà chính trị, quân sự kiệt xuất cuối thời Đông Hán trong lịch sử Trung Quốc. Ông là người đặt nền móng hình thành Tào Ngụy thời Tam quốc. Là một trong những nhân vật nổi danh nhất thời Tam quốc, cuộc đời hào hùng của Tào Tháo cho tới ngày nay vẫn khiến hậu thế không khỏi ngưỡng mộ.

Hai cao thủ Tam Quốc "ẩn tàng" một văn một võ, cả đời không xuất sơn

Thời kỳ Tam Quốc vẫn còn hai bậc thầy một văn một võ, đến hết đời cũng không xuất sơn, để rồi bị lu mờ giữa thời đại loạn thế anh hùng.

Cuộc đấu tranh giữa ba nước Ngụy - Thục - Ngô vào thời kỳ Tam Quốc có thể nói theo một cách khác là cuộc so tài giữa các mưu thần võ tướng.

Tào Ngụy dựa vào mưa trí của Tuân Úc, Quách Gia, Cổ Hử cùng với hàng ngàn võ tướng như Hạ Hầu Uyên, Trương Liêu, Trương Hợp để đối đầu với Gia Cát Lượng, Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân của Thục Hán, đồng thời còn có tài trí của Chu Du, Lỗ Túc, Lục Tốn chỉ huy những mãnh tướng Lăng Thống, Cam Ninh, Chu Hằng của Đông Ngô.

Thời kỳ Tam Quốc vẫn còn hai bậc thầy một văn một võ, đến hết đời cũng không xuất sơn, để rồi bị lu mờ giữa thời đại loạn thế anh hùng.

Hai cao thu Tam Quoc
 Thủy Kính tiên sinh Tư Mã Huy.

Người đầu tiên đó là Thủy Kính tiên sinh Tư Mã Huy, một kỳ tài thời Đông Hán Hoàn Đế. Ông từng rất muốn báo ơn quốc gia, nhưng nhìn thấy Hoàng đế ngày đêm hoan lạc tửu sắc, đại thần tranh quyền đoạt lợi, vì vậy Thủy Kính tiên sinh mới từ bỏ ý niệm làm quan, trở về Kinh Châu mở một lớp học. . Mục đích không chỉ là truyền thụ tư tưởng trị quốc và tài năng của bản thân, mà còn để đào tạo một thế hệ kiệt xuất mới có thể giải cứu triều đại Đông Hán.

Ngoài Ngọa Long Gia Cát Lượng và Phượng Sồ Bàng Thống, lứa học trò kiệt xuất của ông còn rất nhiều cái tên nổi tiếng khác như Từ Thứ, Thôi Châu Bình hay Thạch Quảng Nguyên.

Hai cao thu Tam Quoc
Phượng Sồ Bàng Thống và Ngọa Long Gia Cát Lượng là hai đệ tử xuất sắc nhất của Thủy Kinh tiên sinh. 

Từ Thứ chính là người khiến Lưu Bị hiểu được tầm quan trọng của một quân sư trong quân đội, là người giúp Lưu Bị có những chiến thắng và giành được địa bàn đầu tiên trong sự nghiệp. Từ Thứ sau vì bất đắc dĩ mà đầu quân cho Tào Tháo, tuy không giúp Tào đánh Lưu Bị nhưng là người đào tạo ra thiếu niên thiên tài Tào Sung. Sau khi Tào Sung chết yểu, Từ Thứ trở thành một thành viên của quân Tây Lương, chính vì sự tồn tài của Từ Thứ mà tộc Hung Nô và tộc Khương không dám vượt biên.

Cùng với Từ Thứ, Thôi Châu Bình và Thạch Quảng Nguyên là những người bạn thân từ nhỏ của Gia Cát Lượng. Thôi Châu Bình không tham gia vào thế sự nhưng không vì thế mà tài năng của ông bị đánh giá thấp. Ông thích ngao du tự tại, kết giao và cùng đàm đạo với các anh hùng trong thiên hạ. Khi Lưu Bị "Tam cố thảo lư" đã có dịp thỉnh giáo Thôi Châu Bính, ông cũng đã có ý thăm dò Lưu Bị nhưng chỉ tiếc Lưu Bị lúc đó một lòng hướng về Gia Cát Lượng.

Còn Thạch Quảng Nguyên thì sớm đã ra sức giúp Tào Tháo, tài năng của ông sớm được trọng dụng và thăng tiến đến chức Thứ sử Thanh Châu. Thiết nghĩ có thể đào tạo ra một thế hệ toàn những văn thần mưu sĩ quái kiệt như vậy, đủ để chứng minh sự uyên bác của Thủy Kính tiên sinh như thế nào. Chỉ tiếc ông một đời an phận giảng đạo, sau cũng ung dung nhắm mắt tại chính giảng đường của mình.

Nhân vật còn lại là Thương pháp đại sư Đổng Uyên, từ trẻ ông đã bắt đầu ngao du giang hồ hành hiệp trượng nghĩa. Có lần Đổng Uyên đặt chân đến Tịnh Châu, nhìn thấy quân Hung Nô cướp bóc dân Hán, ông đơn thương độc mã xông vào giữa đại quân Hung Nô, giết thủ lĩnh của chúng.

Những tướng lĩnh khác thấy vậy liền xông lên tấn công Đổng Uyên nhưng bị ông vung thương lần lượt đoạt mạng từng tên một, khiến quân Hung Nô hoảng sợ tháo chạy. Cũng sau sự kiện này, Đổng Uyên nghĩ rằng sức lực con người có hạn, cần thêm nhiều người như ông mới đủ để bảo vệ bá tánh. Ông quyết đi tìm những đứa trẻ có tư chất thiên phú và truyền dạy cho chúng tinh hoa võ nghệ cả đời của ông.

Đại đệ tử của ông là Bắc Địa thương vương Trương Tú. Sau khi xuất sư, Trương Tú trở về quê nhà Tây Lương gia nhập quân đội báo quốc. Võ nghệ cao cường lại gan dạ trung nghĩa, Trương Tú được tướng lĩnh cao cấp quân Tây Lương là Trương Tế nhận làm nghĩa tử. Sau khi Trương Tế chết, Trương Tú kế thừa quân đội, từng chém chết con trưởng Tào Ngang và ái tướng Điển Vị của Tào Tháo tại Uyển Thành, Tào Tháo suýt chút nữa cũng bỏ mạng tại đây.

Đệ tử thứ hai của Đổng Uyên là Trương Nhậm, được coi là đệ nhất đại tướng Xuyên Thục, sau khi xuất sư thì được Lưu Chương chiêu mộ, chỉ trong một thời gian ngắn đã đạt được vị trí cấp cao trong quân đội. Khi Lưu Bị công đánh Thành Đô đã gặp không ít khó khăn với Trương Nhậm, đến Phượng Sồ Bàng Thống cũng mất mạng tại trận chiến này. Sau khi Lưu Chương đầu hàng, Trương Nhậm cũng tự vẫn để làm chọn chữ "nghĩa".

Đệ tử thứ 3 của Đổng Uyên là một nhân vật rất quen thuộc, Thường Sơn Triệu Tử Long hay còn gọi là Triệu Vân. Sự tích về Triệu Vân có lẽ không cần phải giới thiệu vì quá nổi tiếng. Sau khi Triệu Vân xuất sư không lâu thì Đổng Uyên cũng qua đời ở trên núi.

Đọc nhiều nhất

Tin mới