Không cần máy bơm, người Ba Tư cổ đã đưa nước vượt qua sa mạc như thế nào?

Giữa những vùng đất khô cằn nhất thế giới, người Ba Tư cổ đại đã tạo nên những dòng sông nhân tạo dưới lòng đất để duy trì sự sống.

Hàng nghìn năm trước khi có máy bơm điện hay hệ thống thủy lợi hiện đại, cư dân vùng Ba Tư đã phát triển qanat – một trong những công nghệ khai thác nước thông minh nhất trong lịch sử nhân loại. Hệ thống này giúp đưa nguồn nước từ các tầng chứa nước dưới lòng núi đến các khu dân cư và cánh đồng ở những vùng sa mạc khô hạn.

Ảnh: spiderum

Qanat được cho là xuất hiện khoảng thiên niên kỷ thứ nhất trước Công nguyên tại vùng Iran cổ đại, sau đó lan rộng khắp Trung Đông, Bắc Phi và một số khu vực châu Á. Từ “qanat” bắt nguồn từ tiếng Ba Tư, chỉ một hệ thống đường hầm dẫn nước ngầm có cấu trúc đặc biệt.

Ảnh: stena

Nguyên lý hoạt động của qanat rất đơn giản nhưng đòi hỏi kỹ thuật cao. Các kỹ sư cổ đại trước tiên đào một giếng sâu tại vùng núi để tiếp cận tầng nước ngầm. Từ đó, họ tạo một đường hầm nằm nghiêng nhẹ xuyên qua lòng đất, dẫn nước theo trọng lực về vùng thấp hơn. Dọc theo tuyến đường hầm là hàng chục, thậm chí hàng trăm giếng thẳng đứng được đào cách đều nhau để thông khí, lấy đất đá ra ngoài và phục vụ bảo trì.

Điểm thiên tài của qanat nằm ở việc nó không phụ thuộc vào năng lượng bên ngoài. Không cần bánh xe nước, không cần nhiên liệu, nước vẫn có thể tự chảy hàng chục kilômét nhờ độ dốc cực kỳ chính xác của đường hầm. Đồng thời, việc dẫn nước dưới lòng đất giúp giảm đáng kể sự bốc hơi – một vấn đề nghiêm trọng ở các vùng khí hậu nóng và khô.

Ảnh: Wikimedia Commons

Một số qanat cổ có chiều dài đáng kinh ngạc. Hệ thống qanat ở Iran có thể kéo dài hàng chục kilômét, với các giếng sâu hơn 100 m. Việc xây dựng chúng đòi hỏi những người thợ có kinh nghiệm đặc biệt, được gọi là muqanni, những chuyên gia hiểu rõ địa chất, dòng chảy nước ngầm và kỹ thuật đào hầm an toàn.

Qanat không chỉ là một công trình thủy lợi mà còn định hình cả văn hóa và sự phát triển đô thị của Ba Tư. Nhiều thành phố giữa sa mạc tồn tại được nhờ những dòng nước âm thầm chảy dưới lòng đất. Các khu vườn Ba Tư nổi tiếng, những ốc đảo xanh và nền nông nghiệp tại nhiều vùng khô hạn đều có dấu ấn của hệ thống này.

Ngày nay, nhiều qanat cổ vẫn tiếp tục hoạt động, dù một số bị suy giảm do khai thác nước ngầm hiện đại và biến đổi khí hậu. Tuy nhiên, khi thế giới ngày càng quan tâm đến các giải pháp tiết kiệm nước, qanat đang được nhìn nhận lại như một ví dụ đáng kinh ngạc về công nghệ bền vững của quá khứ.

Không có máy móc hiện đại, không có điện năng, người Ba Tư cổ đã biến lòng đất thành một hệ thống dẫn nước khổng lồ. Những đường hầm tối tăm ấy chính là minh chứng rằng đôi khi, trí tuệ của con người cổ đại có thể đi trước thời đại hàng nghìn năm.

Giống cừu kỳ lạ với bốn sừng cong đối xứng và gần như không có đuôi

Nghệ nhân Kỷ Băng hà khắc tượng chim từ ngà voi ma mút

Các cuộc khai quật tại hang Hohle Fels thuộc khu vực Di sản Thế giới UNESCO Swabian Jura ở tây nam nước Đức đã phát hiện ra hai bức tượng chim tuyệt đẹp có niên đại 40.000 năm được chạm khắc từ ngà voi ma mút. 

Những phát hiện đáng chú ý này đến từ các tầng văn hóa Aurignacian phong phú tại Hohle Fels, nơi đã tạo ra một số tác phẩm nghệ thuật tạo hình cổ nhất được biết đến và có niên đại từ thời kỳ đầu tiên con người hiện đại đến vùng Thượng Danube.

two-bird-figurines-fou-1.jpg
Hai bức tượng chim được điêu khắc từ ngà voi có kích thước bé bằng đầu ngón tay.

Giải mã 'chiếc tai khổng lồ' được UNESCO vinh danh là di sản thế giới

Giữa vùng đồng quê yên bình của nước Anh, một chiếc "tai khổng lồ" hướng lên bầu trời đã góp phần thay đổi cách nhân loại khám phá vũ trụ.

Nằm tại hạt Cheshire, Jodrell Bank Observatory là một trong những trung tâm thiên văn vô tuyến nổi tiếng nhất thế giới. Được thành lập năm 1945 bởi nhà vật lý vô tuyến Bernard Lovell, nơi đây đã góp phần đặt nền móng cho ngành thiên văn vô tuyến hiện đại. Nhờ những đóng góp nổi bật về khoa học và lịch sử, năm 2019, UNESCO đã công nhận Jodrell Bank là Di sản Thế giới. Đây là một trong số rất ít di sản trên thế giới được vinh danh chủ yếu vì giá trị khoa học và công nghệ.

Tận mục xưởng chế tác đá trong di tích Cách Tân Kiều ở Quảng Tây

Di tích Cách Tân Kiều được công nhận là một xưởng chế tác đá Thời kỳ đồ đá mới quan trọng, nơi người cổ đại sản xuất các công cụ bằng đá một cách có hệ thống.

Di tích Cách Tân Kiều thuộc Thời kỳ đồ đá mới nằm tại thành phố Bách Sắc, Quảng Tây, miền nam Trung Quốc. Các nhà khảo cổ cho rằng nơi đây từng là một "xưởng chế tác" Thời kỳ đồ đá mới, nơi con người tiền sử sản xuất các công cụ bằng đá.

Rải rác khắp khu di chỉ là những khối đá lớn có bề mặt phẳng, từng được người nguyên thủy sử dụng làm bệ kê và làm bàn đẽo gọt trong quá trình chế tác các loại công cụ. Xung quanh các khối đá này, các nhà khảo cổ đã phát hiện búa đá, rìu đá cùng nhiều loại công cụ bằng đá khác.

Đọc nhiều nhất

Tin mới