Bế tắc khi bị ruồng bỏ chỉ vì “cái tội” không biết đẻ con

Thương chồng, tôi không do dự tự nhận mình bị vô sinh dù trong lòng biết rõ sự thật hơn ai hết. Thế nhưng, thay vì được cảm thông, tôi lại bị bỏ rơi chỉ vì lí do không thể xót xa hơn: là phụ nữ mà không biết đẻ.

Chồng tôi là công nhân, công việc không những vất vả mà còn vô cùng nguy hiểm. Vì gia đình, dù nhiều lúc dãi nắng dầm mưa, mệt mỏi nặng nhọc, chồng tôi vẫn cười vui vẻ: "Anh phải kiếm thật nhiều tiền để chuẩn bị cho đứa con tương lai của vợ chồng mình".
Tôi biết chồng rất quý trẻ con, nên anh đặc biệt mong ngóng tôi có thể sinh cho anh một cậu con trai càng sớm càng tốt. Có đôi lần, tôi phát hiện cơ thể mình có nhiều dấu hiệu mang thai, chồng tôi chưa rõ sự tình đã hào hứng đi sắm đồ chơi, quần áo trẻ con các loại. Thế nhưng, hết lần này đến lần khác, kết quả đều khiến cả hai thất vọng. Hơn ai hết, chồng tôi là người bị hụt hẫng nhất. Tôi hiểu tấm lòng muốn có con của anh, nhưng tiếc thay, chúng tôi vẫn chưa có duyên để trở thành những ông bố, bà mẹ.
Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa. 
Sau 2 năm chờ đợi, hi vọng rồi lại thất vọng, chồng tôi quyết định đi khám xem liệu hai vợ chồng có vấn đề gì không. Ngày nhận kết quả vô tình lại trùng ngày chồng tôi phải lo đám tang của người họ hàng ở dưới quê nên chỉ có mình tôi có mặt. Tôi nhìn tờ giấy trên tay: chồng tôi bị vô sinh. Trong tôi thoáng qua suy nghĩ, chồng tôi liệu sẽ suy sụp đến thế nào nếu như biết mọi vấn đề đều xuất phát từ mình. Nỗ lực suốt thời gian qua chỉ vì muốn trở thành một người cha tốt, tôi không thể khiến chồng mình phải chịu thêm sự sụp đổ nào nữa.
Tôi nhấc máy gọi chồng, giọng nói nghẹn ngào, lí nhí xin lỗi vì kết quả nói rằng tôi bị vô sinh. Tôi đã quyết định giấu kín và nói dối chồng về chuyện này. Chồng tôi im lặng hồi lâu, không hề to tiếng mà nhẹ nhàng khuyên bảo: "Vô sinh đâu phải căn bệnh nguy hiểm gì, y học ngày nay hiện đại lắm, nếu có tiền thì bệnh gì cũng chữa được. Chỉ cần anh nỗ lực kiếm tiền hơn nữa, chuyện con cái của vợ chồng mình sẽ chẳng còn gì đáng ngại, chỉ là muộn hơn một chút so với người khác mà thôi".
Tôi vừa cảm động, vừa lo lắng vì nghe thấy tiếng chồng vô tình thở dài. Tôi biết những ngày tháng tiếp theo sẽ không dễ dàng, nhưng quan trọng nhất, tôi vẫn được chồng yêu thương, chăm sóc. So với công việc vất vả của chồng, cái tiếng vô sinh mà tôi tự gánh chí ít cũng đủ khiến một người phụ nữ chỉ biết ở nhà như tôi có thể giúp chồng san sẻ phiền muộn. Chồng sợ tôi để tâm, suy nghĩ nhiều về kết quả xét nghiệm nên chưa cần xem đã thẳng tay xé nát rồi ném vào thùng rác. Được chồng yêu thương như vậy, tôi có mơ cũng không dám nghĩ rằng có một ngày, chồng lại sẵn sàng ruồng bỏ tôi chỉ vì lí do "là phụ nữ mà không biết đẻ".
Một thời gian sau khi hết lòng động viên tôi vượt qua cú sốc đau đớn bị vô sinh, chồng tôi bắt đầu trở nên cộc cằn. Anh dễ nổi nóng, thỉnh thoảng còn động tay động chân với vợ. Mâu thuẫn chồng mâu thuẫn, quan hệ giữa hai vợ chồng tôi mỗi lúc một tồi tệ hơn. Lí do vẫn là bởi tôi bị vô sinh, không thể đẻ cho anh một cậu con trai như ý, dù rằng tiền bạc đã đổ không ít cho việc chữa trị.
Dần dà, tôi bị chồng nói bóng nói gió rằng vô phúc khi lấy phải người vợ vô dụng, chỉ biết ở nhà đợi chồng nuôi mà đến đẻ cũng không xong. Đến cuối cùng, chồng tôi cương quyết chìa ra tờ đơn li hôn. Anh muốn tìm một người phụ nữ khác có thể đem đến hạnh phúc trọn vẹn cho mình.
Thế nhưng, dù anh có lấy ai khác đi chăng nữa thì sự thật anh bị vô sinh cũng không thể thay đổi. Tôi biết chồng không hẳn muốn li hôn, anh làm vậy vì muốn có người phụ nữ khác sinh con cho mình. Nếu đến lúc đó, anh mới biết sự thật là do thì liệu sẽ còn sụp đổ đến mức nào nữa. Nếu bây giờ tôi đem sự thật nói hết ra, chỉ càng khiến quan hệ của chúng tôi trở nên tồi tệ hơn, thậm chí anh sẽ hận tôi vì đã nói dối suốt thời gian qua. Nhưng nếu không nói, mọi tội lỗi, sai trái và cái mác "không biết đẻ" sẽ tiếp tục bị đem ra để dằn vặt, đay nghiến tôi. Tôi nên làm gì để cứu vãn cuộc hôn nhân của mình đây? Nên nói hay tiếp tục lựa chọn giả dối, chấp nhận bị ruồng bỏ vì một lỗi lầm vốn dĩ đã không thuộc về mình?

Giận tím mặt vì mẹ chồng làm chuyện không ngờ để đổ tội cho mẹ tôi

Lúc ra khỏi cửa, mẹ hôn cháu rồi dặn dò tôi ăn uống tốt và đừng lo cho mẹ. Tôi thương mẹ, muốn đi theo mẹ nhưng chồng tôi giữ lại và nói nếu muốn về thì để con lại cho nhà họ.

Tôi kết hôn cách đây 5 tháng. Từ ngày về sống chung với bố mẹ chồng, cuộc đời tôi như sống trong địa ngục.

Phó thác chuyện chọn người gửi gắm cả đời cho dì, cô gái nhận quả đắng

Nhiều lúc dọn xong bãi chiến trường Tuấn nôn ra đầy nhà, Loan lại bật khóc. Sao cô lại lấy Tuấn? Cuộc hôn nhân chóng vánh này phải chăng là sai lầm của cuộc đời cô?

Loan năm nay 27 tuổi, là một cô gái không quá xinh đẹp nên Loan luôn tự ti về ngoại hình của mình. Vẫn có một số chàng trai tán tỉnh Loan, nhưng cô luôn ôm tâm lí rằng: “Minh xấu xí như thế, làm gì có ai thật lòng yêu. Người ta chỉ đang trêu đùa mình thôi". Chính vì thế nên suốt 4 năm đi học đại học, rồi mấy năm ra trường đi làm, Loan vẫn lẻ bóng. Ông bà, bố mẹ rồi cô dì chú bác sổt ruột khi bằng tuổi Loan, con người ta có đứa đã học lớp 1 rồi nên suốt ngày giục giã Loan lấy chồng. Mẹ cô thì có một bài ca mãi:

- Mày không nhanh nhanh lấy chồng đi, tính làm bà cô nhà này sao?

- Vầng. Con tính làm bà cô đấy, thế nên mẹ đừng có mong con lấy chồng nữa.

- Mày còn bướng bỉnh cái nỗi gì. Cái Linh nó sắp đẻ đứa thứ ba rồi đấy. Mày thì đến người yêu cũng không thấy mặt mũi đứa nào.

- Cái Linh nó đẹp như thế, lấy chồng sớm là phải. Ai bảo mẹ đẻ con ra xấu xí làm gì, mẹ đẻ con đẹp một tí thì con cũng lấy chồng lâu rồi.

- Mày lại còn trách tao đẻ mày xấu nữa? Cái Hiền nó còn xấu gấp vạn mày, sao nó cũng vẫn lấy được chồng đấy thôi?

Khi bà dì họ của Loan nói muốn làm mai cho cô, Loan đồng ý (Ảnh minh họa).
Khi bà dì họ của Loan nói muốn làm mai cho cô, Loan đồng ý (Ảnh minh họa). 
Cãi nhau với mẹ vấn đế này luôn làm Loan thấy chán nản. Đứa bạn thân của cô khuyên:

- Thôi mày đừng có suốt ngày tự ti về vẻ ngoài của mình đi. Tuổi trẻ yêu nhau vì nhan sắc nên mày tự ti thì cũng coi như là có lí do. Nhưng giờ có tuổi rồi, đàn ông người ta lấy vợ cũng đâu hẳn vì sắc đẹp. Cùng lắm là mày kiếm người xấu xấu một tí nhưng tốt bụng, có chút điều kiện, thế là được.

Nghe cô bạn thân khuyên nhủ nhiều lần, Loan cũng quyết định nghĩ thoáng ra. Do đó, khi bà dì họ của Loan nói muốn làm mai cho cô, Loan đồng ý. Dì Loan hỏi:

- Thế cháu thích kiểu đàn ông như nào? Dì có quen mấy mối cũng được lắm, công an, kĩ sư, ngân hàng,...đều có cả. Quan trong là cháu thôi!

- Dạ cháu thì thế nào cũng được, chỉ cần anh ấy hiền lành, tốt tính và chịu khó làm ăn thôi.

- Ừ, thế trước gì cứ làm mai cho cháu anh Kĩ sư công trình này nhé. Anh này tên Tuấn, 32 tuổi nhưng nhát gái nên đến giờ vẫn chưa lấy vợ. Công việc ổn định, lương cao, tính tình cũng tốt. Đặc biệt là anh này không biết uống rượu uống bia gì nên cháu cứ yên tâm. Thế cuối tuần này dì dẫn nó xuống cho hai đứa gặp nhau nhé!

Rồi Loan và Tuấn cũng gặp gỡ tìm hiểu nhau. Tuấn luôn thể hiện là người đàn ông mẫu mực, có phép tắc khiến Loan cảm thấy con người anh khá tốt. Đặc biệt, anh không bao giờ động đến rượu, dù có đến ăn cơm nhà Loan và bị mọi người trong nhà Loan ép uống nhưng anh nhất quyết không động đến giọt rượu nào. Tuy nhiên, vì anh khéo miệng nên mọi người trong nhà cũng bỏ qua, thậm chí còn mừng cho Loan vì Tuấn không biết rượu chè gì.

Sau 2 tháng tìm hiểu, Loan đồng ý lấy Tuấn với lí do tuổi của cả hai cũng không còn nhỏ, bố mẹ gia đình hai bên đã rất mong có cháu bế. Gia đình Loan mừng lắm, cuối cùng cũng tống khứ được quả bom nổ chậm đi.

Ngày cưới, Loan xúng xính váy áo cô dâu, còn Tuấn lịch lãm trong bộ vest chú rể. Bạn bè người thân đều chúc mừng cho hạnh phúc của Loan. Loan thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì cũng thoát khỏi nỗi khổ “ế”.

Ngày cưới là ngày trọng đại, thế nên chú rể không thể tránh khỏi việc bị chúc rượu, cho dù có khéo miệng đến đâu thì Tuấn cũng không thể từ chối. Ban đầu Tuấn còn trách hết sức có thể việc uống rượu, nhưng sau vài chén, anh bắt đầu quậy tưng bừng. Ai mời cũng uống. Loan và mọi người trong gia đình cô bất ngờ khi thấy Tuấn cứ chén này chén khác uống như nước lã. Càng uống, mặt Tuấn càng đỏ bừng, lời nói ra càng lúc càng mất kiểm soát, khóc khóc cười cười như tên bợm rượu. Thậm chí, anh còn cởi phăng giày tây, tất và cà vạt ra, đi chân đất. Nhìn bộ dạng anh như vậy, Loan sốc nặng. Cuối cùng, cô và mọi người phải dùng hết sức lực lôi anh vào phòng trong khóa cửa nhốt anh lại.

Những tưởng chỉ hôm đám cưới anh quá chén nên mới như vậy, nhưng cuộc sống của Loan sau đó luôn tràn ngập hình ảnh Tuấn bét rượu. Sau ngày cưới, Tuấn chẳng kiêng dè rượu chè như trước mà cứ có dịp là anh lại uống tới bến đến say khướt, còn không có dịp thì trong người lúc nào cũng hơi rượu bốc cao.

Nhiều lúc dọn xong bãi chiến trường Tuấn nôn ra đầy nhà, Loan lại bật khóc. Sao cô lại lấy Tuấn? Cuộc hôn nhân chóng vánh này phải chăng là sai lầm của cuộc đời cô?

Giải mã căn bệnh khiến người phụ nữ Yên Bái đau đớn vì vòng 1 “khủng”

(Kiến Thức) - Mỗi bên vú của nữ bệnh nhân nặng hơn 1,4kg với độ sa trễ tương đối lớn. Các bác sỹ bệnh viện E sau khi thăm khám đã chẩn đoán bệnh nhân có vòng 1 "khủng" do phì đại tuyến vú...

Khoa Phẫu thuật tạo hình thẩm mỹ và hàm mặt Bệnh viện E mới tiếp nhận một nữ bệnh nhân (38 tuổi, ở Yên Bái) có vòng 1 khổng lồ và chảy sệ bất thường…
Sau khi thăm khám, đo thể tích ngực cho bệnh nhân, các bác sĩ xác định bệnh nhân nữ này bị phì đại tuyến vú khổng lồ, mỗi bên vú nặng hơn 1,4kg và 1,5kg với độ sa trễ tương đối lớn.

Đọc nhiều nhất

Tin mới