Các thái giám sau khi xuất cung: Chật vật tìm chốn dung thân

Cùng là nhân sự chịu trách nhiệm về các công việc trong cung, nhưng cung nữ có thể rời cung trước 25 tuổi, còn thái giám phải bán mạng làm việc đến khi già yếu, không còn sức lao động rồi bị đuổi khỏi cung.

Thời phong kiến ở Trung Quốc, việc trở thành thái giám được coi là điều xấu hổ, có lỗi với tổ tiên, và gia đình thường không muốn chấp nhận họ. Bởi vậy khi qua đời, họ cũng không được chôn cất trong phần mộ của tổ tiên.

Đối với những thái giám có tên tuổi như Lý Liên Anh (thái giám triều đại nhà Thanh thế kỷ XIX, là người thân cận và tâm phúc của Từ Hi Thái hậu) sẽ không phải đau đầu vì việc dưỡng già. Bởi họ có nhiều cơ hội kiếm được tiền, xây vương phủ tráng lệ như 1 cung điện cho riêng mình ở Bắc Kinh, sống 1 cuộc sống xa hoa, ăn chơi sa đọa.

Cac thai giam sau khi xuat cung: Chat vat tim chon dung than

Chân dung Lý Liên Anh - tâm phúc của Từ Hi Thái hậu và cũng được biết tới là 1 trong những thái giám quyền lực, giàu có nhất Thanh triều

Nhưng những nhân vật như vậy không có nhiều, phần lớn thái giám sẽ gặp khó khăn trong việc dưỡng lão khi về già. Sau khi "nghỉ hưu" thường thì họ sẽ chọn ở chùa, bởi chỉ có ở nơi đó họ mới được chấp nhận.

Các thái giám sau khi rời cung cũng thành lập 1 tổ chức tương trợ, gọi là "Hiệp hội dưỡng lão", có thể coi là 1 nhóm dành cho các thái giám cao tuổi. Họ thiết lập mối quan hệ thân thiết với nhà chùa bằng cách quyên góp tiền bạc, để có cơ hội có chốn dung thân sau khi nghỉ hưu.

Ngoài ra, Hiệp hội dưỡng lão còn đầu tư mua đất, xây dựng đình chùa làm nơi trú ngụ cho các thái giám, gọi là "miếu thái giám". Theo thống kê, vào cuối triều đại nhà Thanh, có 26 ngôi miếu thái giám trong và ngoài thành phố Bắc Kinh.

Cac thai giam sau khi xuat cung: Chat vat tim chon dung than-Hinh-2

Tiểu thái giám ở Di Hòa Viên

Các hoạn quan thời nhà Thanh khi còn trẻ đã phải chuẩn bị cho việc dưỡng lão. Đầu tiên, họ cần tích lũy tài sản, sau đó đi quyên góp cho Hiệp hội dưỡng lão thì mới có đủ tư cách tham gia hiệp hội này, và khi về già có thể yên tâm rời khỏi chốn cung đình.

Chẳng hạn như Thôi Ngọc Quý, đại thái giám thân cận của Từ Hi Thái hậu đã hiến 680 mẫu đất. Sau khi nghỉ hưu vào năm 1908, ông sống trong đền và mất tại đó.

Ngoài ra, những thái giám nghèo không tiết kiệm được tiền bạc thì chỉ có thể sống lang thang, ăn xin sống tạm bợ qua ngày cho đến khi chết vì đói.

Cac thai giam sau khi xuat cung: Chat vat tim chon dung than-Hinh-3

Thái giám Lý Liên Anh (hàng đầu bên phải ảnh) và thái giám Thôi Ngọc Quý (hàng đầu bên trái ảnh) cùng Từ Hi Thái hậu và các tiểu thái giám trong cung

Bên cạnh đó, thái giám nên đến chùa khi còn trẻ để bái kiến các nhà sư, đạo sĩ làm thầy, quyên góp tiền tu sửa chùa, để sau khi rời cung có thể chuyển về đó. Tiêu biểu nhất trong việc trên là thái giám Lưu Đa Sinh (thái giám thân cận của Hàm Phong Đế).

Thái giám Lưu Đa Sinh về sau quyên góp để sửa chữa và xây dựng 20 ngôi đền cho thái giám, đồng thời còn mua hơn 2.600 mẫu đất.

Thời phong kiến, thái giám là những người tuy phục vụ trong cung mấy chục năm nhưng về già lại không được coi trọng. Do đó, thời trẻ họ phải tích lũy tài sản, mua nhà tậu đất, thăm nom sư thầy để có chốn nương thân khi nghỉ hưu. 

Ghê rợn cách “hoạn” nữ thái giám đáng sợ nhất lịch sử phong kiến

Nếu như các nam hoạn quan trải qua 3 ngày cùng cực khi các nữ hoạn quan chỉ muốn chết đi cho vơi bớt nỗi đau thể xác.

Có lẽ bởi lâu nay chúng ta mặc định sự xuất hiện của các nam thái giám mà không biết rằng, trong cung còn có nữ hoạn quan! Số phận của họ còn bất hạnh gấp ngàn lần những gì chúng ta biết.

Cuộc đời bi thảm, bạc nhược của các thái giám Trung Quốc

Từ khi tịnh thân tới khi làm việc trong cung, các thái giám Trung Quốc không chỉ khiếm khuyết về mặt thể xác, mà còn bạc nhược, khốn khổ về phương diện tinh thần. 

Cuoc doi bi tham, bac nhuoc cua cac thai giam Trung Quoc

Thái giám là những người đàn ông “tịnh thân” (cắt bỏ bộ phận sinh dục) để trở thành “người trung tính”, cả cuộc đời làm nô bộc hầu hạ hoàng đế và gia đình của hoàng đế trong triều đình Trung Quốc. Trong sử sách và dân gian, người ta còn gọi thái giám là hoạn quan, công công, nội quan, nội thần, nội giám.

Cuoc doi bi tham, bac nhuoc cua cac thai giam Trung Quoc-Hinh-2
Thái giám mày râu nhẵn nhụi, yết hầu không nổi, tiếng nói nhỏ nhẹ, nói chuyện ẻo lả như phụ nữ, cử chỉ điệu bộ toát lên vẻ “ái nam ái nữ”, trở thành người “trung tính”. Từ thời Đông Hán, cung cấm của các hoàng đế Trung Quốc mới bắt đầu yêu cầu toàn bộ nam giới hầu hạ trong cung trở thành hoạn quan để tránh rắc rối trong các mối quan hệ với số lượng lớn phụ nữ sinh sống trong cung.

Bí ẩn lý do hoạn quan thời xưa vẫn lấy vợ

Trong các bộ phim truyền hình cổ trang, các thái giám và cung nữ thường được bị coi là nô tài, không đáng nhắc đến. Tuy nhiên trên thực tế, địa vị của thái giám trong các triều đại ngày xưa rất quan trọng. Thậm chí, có thái giám còn được vua ban vợ cho.

Tuy nhiên, là thái giám chắc chắn đã bị phế bỏ nam căn, không thể là một người đàn ông thực thụ, việc lấy vợ chỉ là để có người an ủi, nâng đỡ khi về già. Ngoài chuyện đó ra, còn lý do nào để thái giám cưới vợ nữa hay không? Chúng ta cùng tìm hiểu.

Đọc nhiều nhất

Tin mới