Tòa tháp khổng lồ 1.000 tuổi khiến cả thế giới kinh ngạc ở Iran

Giữa vùng đồng bằng rộng lớn phía Bắc Iran, một tòa tháp gạch cổ kính vươn lên như ngọn hải đăng của lịch sử và toán học.

Tháp Gonbad-e Qābus là một trong những công trình kiến trúc Hồi giáo sớm và ấn tượng nhất còn tồn tại đến ngày nay. Nằm ở phía Đông Bắc Iran, tòa tháp được xây dựng vào năm 1006 để làm lăng mộ cho Qābus ibn Voshmgir – một vị vua đồng thời là học giả của triều đại Ziyarid. Cao tới khoảng 53 mét, công trình này nổi bật giữa vùng đồng bằng như một cột mốc khổng lồ, có thể nhìn thấy từ rất xa.

Ảnh: irandoostan.

Điều khiến Gonbad-e Qābus trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở quy mô mà còn ở thiết kế hình học đầy tinh tế. Tòa tháp có dạng hình trụ thuôn dần lên phía trên, được dựng từ gạch nung không tráng men, với phần mái hình nón đặc trưng. Cấu trúc của nó dựa trên một mặt bằng hình ngôi sao mười cánh, tạo nên sự cân bằng giữa thẩm mỹ và kỹ thuật xây dựng. Đây được xem là một thành tựu kiến trúc tiên phong, thể hiện trình độ toán học và khoa học cao của thế giới Hồi giáo vào đầu thiên niên kỷ thứ nhất.

Ảnh: de.irancultura

Không chỉ là một lăng mộ, Gonbad-e Qābus còn là chứng tích duy nhất còn sót lại của thành phố cổ Jorjan – từng là trung tâm văn hóa và khoa học lớn trước khi bị phá hủy bởi các cuộc xâm lược của người Mông Cổ vào thế kỷ 14–15. Vì vậy, tòa tháp không chỉ mang ý nghĩa kiến trúc mà còn là “ký ức sống” của một nền văn minh đã biến mất.

Ảnh hưởng của công trình này lan rộng vượt khỏi biên giới Iran. Hình thức tháp mộ với mái hình nón của Gonbad-e Qābus đã trở thành nguyên mẫu cho nhiều công trình tương tự tại bán đảo Anatolia (Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay) và Trung Á. Sự kết hợp giữa truyền thống của các sắc dân du mục Trung Á và văn minh Iran cổ đại đã tạo nên một phong cách độc đáo, vừa mang tính địa phương vừa có sức lan tỏa khu vực.

Năm 2012, Gonbad-e Qābus được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới nhờ giá trị nổi bật toàn cầu về kiến trúc, lịch sử và khoa học. Ngày nay, tòa tháp vẫn sừng sững như một biểu tượng của trí tuệ con người thời trung cổ.

Giống cừu kỳ lạ với bốn sừng cong đối xứng và gần như không có đuôi.

Những ngôi nhà trăm tuổi 'có linh hồn' sừng sững giữa hoang mạc Tây Phi

Giữa vùng đất Tây Phi đầy nắng gió, có một nơi mà kiến trúc, tín ngưỡng và đời sống hòa quyện thành một di sản sống độc đáo.

Trải dài qua miền Bắc Benin và một phần Togo, Koutammakou là một Di sản Thế giới được UNESCO công nhận. Nơi đây là quê hương của người Batammariba, một cộng đồng đã gìn giữ lối sống truyền thống suốt nhiều thế kỷ. Điều khiến Koutammakou trở nên đặc biệt không chỉ là cảnh quan, mà còn là cách con người sống hòa hợp tuyệt đối với thiên nhiên.

“Khảm Sắc” đánh thức di sản khảm trai bằng trải nghiệm sống động

Từ không gian làng nghề Chuyên Mỹ (Hà Nội), dự án “Khảm Sắc” mở ra hành trình trải nghiệm văn hóa độc đáo, đưa nghệ thuật khảm trai truyền thống đến gần hơn với giới trẻ và bạn bè quốc tế.

Ngày 27/04/2026, chuỗi hoạt động trải nghiệm văn hóa thuộc dự án “Khảm Sắc” đã chính thức khép lại sau ba chặng hành trình tại làng nghề khảm trai xã Chuyên Mỹ (Hà Nội). Với sự tham gia của đông đảo du khách trong nước và quốc tế, chương trình đã mang đến một không gian trải nghiệm văn hóa đặc sắc, góp phần đưa nghệ thuật khảm xà cừ truyền thống bước gần hơn với đời sống đương đại.

kham1.jpg
Du khách tham quan triển lãm sản phẩm trong khuôn khổ sự kiện.

Xứ sở cà phê duy nhất được UNESCO vinh danh có gì đặc biệt?

Những người nông dân trồng cà phê tại Colombia đã duy trì kỹ thuật canh tác truyền thống qua nhiều thế hệ, góp phần tạo nên một di sản văn hóa độc đáo.

Di sản thế giới Bức tranh văn hóa cà phê của Colombia là một vùng rộng lớn trải dài qua các tỉnh Caldas, Quindío, Risaralda và Valle del Cauca của Colombia, được UNESCO công nhận năm 2011. Đây không chỉ là nơi trồng cà phê, mà còn là minh chứng sống động cho cách con người thích nghi với địa hình núi dốc khắc nghiệt để tạo nên một nền văn hóa nông nghiệp bền vững và đặc sắc.

Đọc nhiều nhất

Tin mới