Nhìn lần đầu, cá mặt trời đại dương (Mola mola) có thể khiến nhiều người tự hỏi liệu tự nhiên có bỏ dở việc tạo ra nó hay không. Loài cá này có thân hình tròn dẹt, đầu lớn, miệng nhỏ và hai chiếc vây dài nhô ra hai bên, trong khi phần đuôi gần như biến mất. Thế nhưng, đằng sau ngoại hình kỳ lạ ấy lại là một loài cá có khả năng sinh tồn đáng nể, đã tồn tại trên Trái Đất trong hàng chục triệu năm.
Cá mặt trời có thể đạt chiều dài khoảng 3m và nặng hơn 2.000 kg, trở thành loài cá có xương lớn nhất thế giới. Điều đáng kinh ngạc hơn là chúng bắt đầu cuộc đời với kích thước chỉ khoảng 2mm và nặng chưa đến 1g. Trong quá trình trưởng thành, trọng lượng của chúng có thể tăng tới 60 triệu lần, biến một sinh vật nhỏ hơn đầu ngón tay thành một “gã khổng lồ” giữa đại dương.
Ngoại hình đồ sộ khiến Mola mola trông có vẻ chậm chạp, nhưng cách chúng di chuyển lại khá hiệu quả. Thay vì dùng một chiếc đuôi lớn để đẩy cơ thể về phía trước như phần lớn các loài cá, cá mặt trời sử dụng hai vây lưng và vây bụng để tạo lực đẩy. Hai chiếc vây chuyển động đồng bộ giúp chúng di chuyển trong nước và có thể vượt qua những khoảng cách lớn trong đại dương.
Cá mặt trời cũng phân bố ở nhiều vùng biển trên thế giới. Chúng từng được cho là có thể phụ thuộc khá nhiều vào dòng hải lưu vì khả năng bơi không quá nhanh, nhưng các nghiên cứu sau đó cho thấy chúng thực sự có thể chủ động điều khiển hướng di chuyển. Với một cơ thể nặng hàng tấn, việc không cần phải bơi liên tục với tốc độ cao có thể giúp chúng tiết kiệm năng lượng.
Thức ăn chủ yếu của Mola mola là sứa và các sinh vật phù du dạng lớn. Một số nghiên cứu còn cho thấy chúng không ăn con mồi một cách ngẫu nhiên mà có thể lựa chọn những bộ phận giàu dinh dưỡng hơn, chẳng hạn cơ quan sinh sản và phần xúc tu miệng của sứa.
Chiến lược này liên quan trực tiếp đến kích thước khổng lồ của cá mặt trời. Cơ thể lớn giúp chúng giữ nhiệt tốt hơn trong môi trường nước lạnh, cho phép chúng ở dưới biển lâu hơn để tìm kiếm thức ăn. Khi nhiệt độ cơ thể giảm sau những chuyến lặn sâu, chúng có thể quay lên các vùng nước ấm hơn gần mặt biển để sưởi ấm trước khi tiếp tục cuộc săn.
Mola mola thậm chí có thể lặn xuống độ sâu khoảng 200 m để tìm kiếm thức ăn rồi trở lại gần mặt nước. Đôi khi chúng còn được bắt gặp nhảy hẳn lên khỏi mặt biển. Hành vi này có thể giúp chúng loại bỏ các sinh vật ký sinh bám trên cơ thể.
Vì thế, những đặc điểm khiến cá mặt trời trông “kém hoàn hảo” thực chất lại phục vụ cho một lối sống rất đặc biệt. Cơ thể khổng lồ giúp chúng giữ nhiệt, hệ thống vây cho phép chúng di chuyển mà không cần chiếc đuôi lớn.
Có thể Mola mola không phải là loài cá nhanh nhất, đẹp nhất hay có ngoại hình cân đối nhất đại dương, nhưng xét trên một tiêu chí quan trọng hơn, khả năng tồn tại và thích nghi, loài cá có vẻ ngoài kỳ quặc này rõ ràng đã làm rất tốt. Chính sự khác biệt của nó cho thấy trong tiến hóa, một cơ thể trông kỳ lạ không nhất thiết là một cơ thể kém hiệu quả.