Hàng xóm phê bình vợ chồng tôi phân biệt đối xử con nuôi, con đẻ

Không muốn cuộc sống của Tài bị ảnh hưởng nên chúng tôi giấu thân phận của con đi. Nào ngờ ai đó đã nói ra để rồi tâm tính của con thay đổi khó lường.

Ngày đó, trong 1 lần đi làm về muộn, tôi đã nhặt được đứa nhỏ bị bỏ rơi. Sau nhiều ngày thông báo trên phường không có ai nhận lại con nên vợ chồng tôi đưa về nuôi.

2 năm sau đó, tôi cũng mang bầu và sinh đứa con đầu lòng. Vì muốn nuôi dạy con cho tốt nên chúng tôi quyết định không sinh thêm nữa. Vợ chồng tôi luôn đối xử công bằng với các con, ai hư thì phạt, ai ngoan thì thưởng. Chưa bao giờ vợ chồng tôi có suy nghĩ phân biệt con nuôi con đẻ, bởi vì con nào cũng cần nuôi dưỡng và giáo dục thì mới nên người được. Thậm chí vợ chồng tôi còn chuẩn bị 2 suất đất cho các con sau này lấy vợ.

Chủ nhật vừa rồi, tôi qua nhà hàng xóm chơi, tôi vô cùng giận khi chị Lụa trách tôi đối xử tệ với đứa con nuôi tên Tài. Tôi ngơ ngác, không hiểu bản thân làm sai gì mà bị chị nói thế. Chị bảo có lần Tài tâm sự với con gái chị ấy, nói là vợ chồng tôi đạo đức giả, trước mặt mọi người thì đối xử tốt với con nuôi, còn sau lưng lạnh nhạt. Hằng ngày, chúng tôi bắt con nuôi làm đủ mọi việc nhà, còn con ruột chẳng chịu làm việc gì. Tài còn nói con ruột được ăn toàn đồ ngon, học trường tốt, còn con nuôi học trường bình thường.

Thì ra đã có người nói cho Tài biết bản thân là con nuôi của vợ chồng tôi. Thảo nào nhiều tháng nay, con thay đổi khác lạ, làm việc chống đối, hay cãi lại bố mẹ và lạnh nhạt với em trai.

Tôi giải thích từng phần với chị Lụa. Từ nhỏ đứa con nuôi và đứa con đẻ tính cách trái ngược nhau. Tài thì chăm chỉ làm việc nhà nhưng không thích học, nhiều lúc chồng tôi ép học con nổi cáu. Biết năng lực của con không thi được trường tốt nên cho học trường bình thường đỡ làm khổ con. Còn đứa con đẻ tên Toàn của tôi thì nhác làm việc nhưng học lại rất giỏi và thi được vào trường tốt.

Con đẻ ăn uống cũng rất khó tính, đồ ngon thì ăn, còn không chỉ ăn cơm với mắm hay trứng. Còn Tài ăn uống rất dễ, ăn gì cũng được, không kén chọn món nào. Thương con đẻ học nhiều mà ăn ít nên thỉnh thoảng tôi mua đồ ngon cho ăn và lần nào tôi cũng mua thêm 1 suất cho Tài. Thế mà con đi nói linh tinh với người ngoài làm họ đánh giá vợ chồng tôi chẳng ra gì.

Có lẽ chị Lụa cũng hiểu nỗi khó xử khi làm bố mẹ nuôi. Chị bảo chính gia đình chị các con cũng có sở thích trái ngược nên chị cũng khổ với 2 đứa.

Tôi chưa dám nói chuyện Tài đi nói xấu bố mẹ nuôi với chồng tôi, sợ anh ấy biết được sẽ buồn. Chúng tôi rất yêu con và luôn muốn mang những điều tốt đẹp nhất cho con. Tôi nghĩ rất nhiều, không biết phải nói sao để Tài hiểu được nỗi lòng của vợ chồng tôi?

Đi công tác về, tôi tái mặt khi nghe con gái 3 tuổi nói

Tôi năm nay 37 tuổi, có vợ và hai con. Vợ tôi là nhân viên một cơ quan nhà nước, còn tôi là giám đốc chi nhánh công ty lớn.

Trước đây khi mới chỉ là một quản lý bộ phận, tôi có nhiều thời gian dành cho gia đình. Tôi không ngại chia sẻ việc nhà, chăm sóc con cái cùng vợ.

Giúp việc xin nghỉ vợ lại tăng lương gấp đôi để giữ chân vì...

Sững người trước bí mật của 2 người phụ nữ, tôi lao vào hỏi. Vợ run rẩy, còn chị Tuyết thì xanh mặt.

Ngày nhỏ, tôi luôn giận mẹ vì bạn bè có bố còn tôi không. Tôi bị mọi người chê cười là kẻ không có bố, bị bố bỏ. Vì thế tôi đổ mọi lỗi lầm lên mẹ. Mẹ không trách, không giải thích gì chỉ xin lỗi tôi khiến tôi càng khó hiểu hơn. Mãi sau này lớn lên, tôi mới hiểu ra mẹ là mẹ đơn thân. Ngày xưa thay vì chọn cách bỏ tôi để mẹ có tương lai tốt đẹp hơn khi bố đẻ tôi không thừa nhận tôi, thì mẹ giữ lại tôi, ở vậy nuôi tôi một mình.

Bây giờ tôi rất thương mẹ, mẹ là tất cả của tôi. Học hết Đại học rồi đi làm, có bao nhiêu tiền tôi cũng đưa mẹ giữ hết. Vậy mà lúc cưới mẹ trả lại cho hai vợ chồng tôi. Thay vì ở chung với chúng tôi, mẹ vẫn chọn ở nhà cũ của mẹ. Mẹ ngại cảnh sống chung với con dâu, muốn cho chúng tôi không gian thoải mái. Mẹ càng nghĩ cho các con tôi lại càng thấy thương và có lỗi với mẹ.

Chồng chăm con hàng xóm, mẹ tôi nổi trận ghen...kết bẽ bàng

Cả gia đình tôi đều không tưởng tượng được cái kết bất ngờ như thế. Mẹ tôi bối rối mãi không biết xin lỗi thằng bé kiểu gì.

Đã hơn 3 tháng kể từ khi gia đình tôi dọn ra ở riêng. Tuy cách nhà ông bà nội không xa nhưng cũng gọi là độc lập, được sống tự do thoải mái hơn xưa.

Trước gia đình tôi ở cùng ông bà nội và gia đình bác cả. Tính ra gần chục con người chia nhau 3 tầng trong cái nhà 40 mét vuông. Ông bà ở tầng 1 cạnh phòng khách, nhà tôi 2 phòng tầng 2, nhà bác cả 2 phòng tầng 3. Ban đầu nhà tôi ở tầng trên cùng đấy, nhưng hai bác bảo thích ở trên cao cho thoáng nên bố mẹ tôi nhường luôn. Tôi biết thừa do tầng 3 có cái ban công rộng nhỉnh ra được tí, song người lớn không tranh chấp thì thôi chẳng đến phần con cháu ý kiến.

Đọc nhiều nhất

Tin mới

Sống chậm ngày Tết

Sống chậm ngày Tết

Tết là thời gian để giảm căng thẳng, dành thời gian cho bản thân và gia đình, giúp tinh thần thoải mái, khỏe mạnh hơn.