Đau đầu vì mẹ chồng mượn tiền không bao giờ trả

Vừa cưới nhau xong, mẹ chồng mượn sạch vốn liếng, ngại quá tôi đành đưa cho bà mà không dám phản ứng.

Lấy chồng xa nhà, bao nhiêu tủi hờn tôi đều không dám kể với mẹ cha. Năm xưa chính tôi quyết định bỏ tất cả để theo anh nên giờ có cực thế nào cũng đành chịu. Nhưng nỗi khổ lớn nhất của tôi lại đến từ việc mẹ chồng luôn “mượn khéo” tiền và không thấy trả.
Tôi và chồng quen nhau ở trường Đại học. Vừa ra trường, chân ướt chân ráo chưa có việc thì tôi dính bầu. Quê anh ở cách xa nhà tôi lắm, nhưng vì yêu nên tôi bất chấp tất cả. Hơn nữa, tôi cũng có bầu rồi. Vậy là chúng tôi xin phép bố mẹ cho cưới. Bố mẹ tôi không cấm đoán nhưng thương con cứ khóc suốt. Còn nhà chồng tôi thì khó chịu ra mặt. Bố mẹ chồng tôi kêu lấy vợ xa tốn kém, sau này cũng khổ. Nhưng sự đã rồi, tất cả cũng đành phải chấp thuận.
Dau dau vi me chong muon tien khong bao gio tra
Năm xưa chính tôi quyết định bỏ tất cả để theo anh nên giờ có cực thế nào cũng đành chịu. Nhưng nỗi khổ lớn nhất của tôi lại đến từ việc mẹ chồng luôn “mượn khéo” tiền và không thấy trả. (Ảnh minh họa) 
Thương tôi lấy chồng xa nên bố mẹ tôi cho nhiều của hồi môn lắm. Không phải là khoe mẽ nhưng bố mẹ tôi muốn có một khoản cho tôi về đó đỡ khổ. Vậy mà vừa cưới xong, mẹ chồng tôi không ngần ngại vào phòng hỏi vay tiền luôn. Mẹ chồng tôi bảo muốn vay để sửa lại ngôi nhà cho khang trang, cho tôi sinh cháu xong có chỗ hẳn hoi ở. Một phần nghĩ muốn có chỗ ở tươm tất, một phần vì mới về làm dâu nên ngại, tôi đưa cho mẹ chồng hết số tiền tôi có.
Nhà chồng tôi sửa sang lại khang trang trong đó số tiền tôi cho mẹ chồng mượn gần như đủ để lo liệu. Cưới xong, tôi gần như không còn đồng nào phòng thân. Dù sắp đẻ tôi cũng phải xin đi làm để có tiền mà sinh con. Chồng tôi thì đi làm xa, cuối tuần mới về nên cũng không hiểu được tháng ngày có bầu tôi phải ăn khem khổ thế nào.
Sau khi sinh con, được mọi người cho tiền lúc đẻ, tôi cứ nghĩ có khoản để dành lo cho con, nào ngờ, mẹ chồng tôi… lại hỏi vay. Mẹ bảo bố tôi bị bệnh gì đó, muốn mượn tôi đưa bố đi khám không sợ nhỡ bệnh nghiêm trọng rồi lại khổ. Chẳng lẽ bố chồng bệnh tình tôi lại tiếc không cho mượn, thế là tôi đành cắn răng bỏ tiền ra đưa mẹ chồng. Lần đó đi khám xong, chẳng biết bệnh nặng, bệnh nhẹ ra sao, tôi không thấy mẹ chồng nhắc đến việc đó nữa.
Những năm tháng tiếp theo là bao việc dồn xuống đầu tôi… Nào là cô em gái của chồng tôi cưới, nào là em trai mua nhà… Tất cả mẹ chồng đều hỏi mượn tiền hai vợ chồng tôi. Mẹ tôi nói đều là việc đại sự cả, chúng tôi là anh chị lớn trong nhà phải có hỗ trợ. Bà còn nói: “Mẹ có xin đâu, mẹ mượn thôi, rồi mẹ sẽ thu xếp trả”. Tôi cắn răng đưa mẹ tiền dù đó đã là lần thứ bao nhiêu tôi cũng không nhớ nổi.
Điều đáng nói là ở chỗ chồng tôi không những không bất bình mà luôn ủng hộ mẹ. Mỗi lần tôi cằn nhằn là chồng tôi lại nói tôi tính toán, tham lam. Có lần tôi nghe thấy mẹ chồng tôi bảo: “Mẹ có vay thì cũng là giữ cho chúng mày, chứ vợ cũng chẳng phải máu mủ ruột già gì, rồi không khéo nó tiêu cái gì cũng chẳng biết”.
Giờ thì tôi chán thực sự. Tôi muốn thoát khỏi cảnh này. Tôi mệt mỏi khi cứ làm được bao nhiêu thì mẹ chồng lại vay sạch. Tôi có giấu diếm thì chồng tôi cũng lại mang ra đưa cho mẹ bằng hết. Tôi như một con ở, cặm cụi đi làm để dâng tiền cho người khác. Chồng tôi vẫn tốt với tôi, không lẽ vì điều này mà giờ tôi ly dị?

5 “quái thú” có cách giết người kinh khủng nhất hành tinh

Theo Khám Phá

>> xem thêm

Bình luận(0)