Bị phản bội, tôi điên cuồng tìm đàn bà trả thù

Tôi hận đàn bà, muốn trả thù đàn bà… cho đến một ngày gặp cô ấy - một cô gái khuyết tật.

Mỗi người đều có một “hộp đen” quá khứ, trong đó cất giấu bí mật hoặc sự tiếc nuối lớn của thời thanh xuân mà không phải ai cũng đủ can đảm mở chúng.
Chủ nhân của dòng tâm sự dài dưới đây là một trường hợp đặc biệt. Anh muốn mở chiếc “hộp đen” của đời mình, để một lần giãi bày sự hối hận, dằn dặt suốt nhiều năm qua, đồng thời gửi đến cô gái mình từng phụ bạc lời xin lỗi muộn màng.
Trải qua hơn 30 “chiếc xuân xanh”, đã làm cha của một cô con gái nhỏ, khi hài lòng với mọi thứ đang có cũng là lúc anh sống trong nỗi dằn vặt bởi lỗi lầm quá khứ.
“Cuộc đời đều có những lỗi lầm. Có những lỗi lầm mà chúng ta có thể tặc lưỡi rồi quên đi trong một nốt nhạc nhưng cũng có những lỗi lầm theo ta cho đến hết cuộc đời này. Tôi từng mắc một lỗi lầm như thế!”, anh mở đầu.
Điên cuồng trả thù tình…
Chuyện xảy ra cách đây tròn 10 năm. Lúc đó, tôi là sinh viên năm cuối đại học. Tôi có một mối tình sâu đậm với cô bạn cùng lớp.
Bi phan boi, toi dien cuong tim dan ba tra thu
"Tôi hận đàn bà và điên loạn trả thù đàn bà" (ảnh minh họa) 
Chúng tôi yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, ngay trong hôm nhập học. Trải qua 4 năm gắn bó, góp gạo thổi cơm chung, đưa nhau về nhà giới thiệu với bố mẹ 2 bên, bọn tôi đều tin sẽ có một cái kết ngọt ngào, ra trường là cưới.
Nhưng đời không như mơ! Đúng kỳ cuối, chẳng hiểu sao cô ấy thay lòng đổi dạ, yêu ngay con trai của trưởng khoa, rồi lấy lý do muôn thuở “chúng ta không hợp nhau” để nói chia tay.
Tôi vật vã, đau khổ suốt thời gian dài. Bạn bè ai cũng nói tôi lụy tình, yếu đuối. Sự thật thì chỉ có những người trong cuộc mới hiểu cảm giác bị người mình yêu thương nhất, tin tưởng nhất phản bội nó như thế nào.
Suốt một thời gian dài, tôi không thể học hành hay làm việc, cảm thấy không còn ý chí phấn đấu, không còn muốn cố gắng nữa! Và tôi sinh ra những suy nghĩ tiêu cực: hận đàn bà và muốn trả thù đàn bà.
Tôi lên mạng “chăn gái”! Hồi đó, Yahoo vẫn còn, tôi như điên loạn, lùng sục khắp nơi tìm gái cưa cẩm, nói lời yêu đương, ngủ với họ rồi… chạy. Chiến thuật này diễn ra suốt thời gian dài. Và có lẽ, tôi sẽ mãi sống trong vòng luẩn quẩn và tội lỗi ấy nếu như không gặp cô ấy.’
… cho đến ngày gặp người con gái khuyết tật
Cô ấy tên là L. Tôi quen cô ấy trên phòng chat như mọi cô gái khác. Sau vài lần nhắn tin, tôi biết cô ấy đang là sinh viên của một trường cao đẳng ở Hưng Yên. Cô ấy vừa người yêu “đá”, giống như tôi vậy!
Xem qua webcam, tôi thấy ấn tượng vì cô ấy xinh lắm, có nụ cười hiền và một mái tóc dài. Xinh kiểu hiền dịu và nữ tính!
Nhắn tin một thời gian dài, tôi ngỏ ý xuống thăm cô ấy. Cô ấy không đồng ý với lý do: “Gặp em ngoài đời, anh sẽ thất vọng đấy!". Tất nhiên, tán gái thì sẽ nói là: “Anh không quan trọng ngoại hình”.
Và tôi xuống thăm em. Tôi nhớ như in, hôm đó là một buổi chiều mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, tôi phóng xe máy từ Hà Nội về Hưng Yên. Khi gặp em, tôi thật sự sốc, hóa ra, em là người khuyết tật.
Em có tật ở chân, đi lại khó khăn, nói cũng hơi khó khăn. Đó là di chứng của một lần sốt cao hồi bé. Còn lại, em hoàn toàn giống trong trí tưởng tượng của tôi: xinh, khá cao và đặc biệt dịu dàng.
Tối hôm đó, em nấu cơm cho tôi ăn, như một đôi sinh viên đang yêu nhau. Các bạn cùng xóm trọ thi thoảng sang ngó rồi trêu đùa khiến cả hai đứa đều ngượng ngùng, giống như yêu nhau lâu lắm rồi giờ về ra mắt vậy.
Đêm hôm đó, em bảo tôi sang hàng xóm ngủ nhờ. Ban đầu, tôi đồng ý nhưng chẳng hiểu thế nào lại mò về phòng em và muốn nằm cùng giường.
Em miễn cưỡng đồng ý nhưng hai đứa đắp chăn riêng, rồi chẳng hiểu nửa đêm ngủ mê thế nào, sáng dậy hai đứa đang ôm nhau, nhìn nhau cười bẽn lẽn!
Tôi ở đó đến chiều thì muốn về Hà Nội để mai đi học. Em có ý giữ tôi lại, rồi 2 đứa hôn nhau và chuyện đó xảy ra.
Điều ấy diễn ra tự nhiên lắm, không như những lần khác là tôi chủ định... Xong rồi, tôi đi mua thuốc cho em uống và phóng xe về.
Sau lần đó, tôi cắt đứt liên lạc. Có những lúc, tôi muốn gắn bó và che chở cho em nhưng đó hoàn toàn là tình thương. Em nhắn tin nhiều cho tôi nhưng tôi viện mọi lý do từ chối xuống thăm em. Lúc ấy, tôi đang đi thực tập ở một công ty nên càng có lý do chính đáng.
Một lần, tôi nói dối tôi bị ốm. Thế là, em bắt xe khách từ Hưng Yên lên bến Gia Lâm, rồi lại bắt xe buýt sang tận công ty tôi hỏi thăm. Thật sự lúc đó tôi cáu, lôi em xềnh xệch từ thang máy ra nhà để xe, bế em lên xe máy rồi phi thẳng về Hưng Yên. Giờ tôi vẫn không nghĩ mình có thể khốn nạn đến vậy.
Tôi đưa em về phòng trọ, mắng em một trận, đại loại như : “Em không tôn trọng anh, không coi anh ra gì. Chúng ta chia tay đi!”. Ngay lúc ấy, tôi thấy lý do chia tay sao mà chính đáng đến thế.
Em khóc như mưa và chỉ hoàn toàn im lặng. Tôi phóng về Hà Nội. Em không gọi, không níu kéo gì cả. Thi thoảng, em vẫn nhắn tin hỏi thăm sức khỏe, công việc của tôi, tôi cũng nhắn lại.
Một dịp 20/10, tôi nhờ người bạn mua một bó hoa mang sang tặng em. Nhưng có lẽ là ý trời, người bạn đó bị ngộ độc thức ăn nên hoa chẳng thể đến tay người nhận. Chúng tôi liên lạc thưa dần và cuối cùng hoàn toàn đứt đoạn.
Tôi có một thời gian dài sống lỗi nhưng không hiểu sao, với em, tôi thấy có lỗi nhiều nhất. Tôi không dám nghĩ mình khốn nạn thế!
Thi thoảng nghĩ về những ngày tháng xưa cũ, tôi nửa muốn tìm lại em để biết em giờ thế nào, nửa không muốn vì sợ đối mặt với em và cuộc sống của em bây giờ! Tôi sợ cả quả báo nữa!
Người ta nói rằng: Con gái hưởng phúc phận của cha, cha làm nhiều điều tốt thì con gái được hưởng, ngược lại sẽ phải hứng chịu những điều xấu mà cha mắc phải trong quá khứ. Tôi thật sự sợ.
Gửi em, cô bé có nick name… Anh biết rất khó để em đọc được những dòng này nhưng nếu phép màu đó xảy ra thì điều duy nhất anh muốn nói với em là: “Mong em hãy tha lỗi cho anh”.
Anh biết chẳng thể biện minh cho những điều đã gây ra cho em nhưng mong em hãy bỏ qua những lỗi lầm trong quá khứ của anh! Và tận đáy lòng, anh mong mọi điều bình yên sẽ đến với em.
Dòng tâm sự đăng tải trên một group thu hút nhiều lượt chia sẻ và bình luận. Đa phần dân mạng đều chỉ trích cay nghiệt sự bội bạc của chàng trai, dám làm không dám gánh trách nhiệm.
Nhưng một số người lại thông cảm với lỗi lầm một thời của ông bố trẻ, khuyên anh nên khép lại quá khứ, vun vén, chăm sóc cho gia đình hiện tại.

Video: Mùa đông, tạm biệt bàn chân “bốc mùi” với một tá mẹo hay

Theo Hạ Nhiên/Dân Việt

>> xem thêm

Bình luận(0)