Xót xa hoàn cảnh cháu bé 10 tuổi mắc bệnh ung thư cổ tử cung

(Kiến Thức) - Cháu Nguyễn Thị Diễm Phương (10 tuổi) xã Quảng Khê, huyện Đắk Glong, Đắk Nông bị ung thư cổ tử cung nên phải bỏ dở ước mơ đến trường để đến bệnh viện chống chọi với bệnh tật.

Những ngày đầu tháng 9, trời mưa như trút nước, chúng tôi đến xã Quảng Khê, huyện Đắk Glong, Đắk Nông cũng là lúc trời chập choạng tối.
Một phụ nữ dáng người nhỏ nhắn, nụ cười luôn thường trực trên môi, chị Phạm Thị Hiền (SN 1990, thôn 3) đón chúng tôi vào ngôi nhà nhỏ của gia đình. Ngôi nhà chẳng còn gì giá trị ngoài chiếc tivi đã cũ.
Xot xa hoan canh chau be 10 tuoi mac benh ung thu co tu cung
Chị Hiền cùng cháu Phương tại bệnh viện.   
Chị Liên sinh ra và lớn lên ở Đồng Nai, đến năm 2009 chị lập gia đình và cùng chồng đến Lâm Đồng sinh sống. Nhiều năm trôi qua làm đủ nghề để mưu sinh nhưng cuộc sống chẳng mấy khá hơn, anh chị quyết định lên Đắk Nông lập nghiệp với hy vọng thay đổi được cuộc sống hiện tại.
Chị nhớ rất rõ ngày chị nhận tin con gái là Nguyễn Thị Diễm Phương (10 tuổi) ngất xỉu ở trường khi đang nhận giấy khen học sinh giỏi. Chị đưa con qua trạm y tế rồi bệnh viện huyện, đến cả các phòng khám tư nhân cũng không phát hiện ra dấu hiệu bất thường nào nên chị đưa con gái về nhà.
Vài ngày sau đó, Phương ngã quỵ ngay bên đống đồ chơi, chị Hiền đưa con lên Bệnh viện đa khoa Đắk Nông thăm khám. Bác sĩ cho biết cháu bị vẹo cột sống bẩm sinh. Bác sĩ tư vấn mổ để nắn lại cột sống, nhưng khả năng bị liệt người rất cao. Nghe vậy, chị Liên đưa con về vì chị sợ điều không may xảy đến.
Rồi cơn đau lại đến với Diễm Phương, chị quyết định đưa cháu xuống Bệnh viện Nhi Đồng TP.HCM thăm khám. Bác sĩ phát hiện Phương có 1 khối u nằm trong tử cung. Chị như chết lặng khi hay tin. Chị ôm con khóc không ngừng, nỗi đau như xé nát tâm can của người mẹ. Chị sụp đổ hoàn toàn bởi Phương luôn là niềm hy vọng của cả gia đình.
Hành trình đồng hành cùng con gái
Từ Bệnh viện Nhi Đồng rồi qua Bệnh viện Ung Bướu TP.HCM, cứ thế cuộc hành trình đấu tranh với bệnh tật của hai mẹ con dài đằng đẵng.
Chị Hiền nhớ lại, bốn tháng đầu hóa trị, hai mẹ con chẳng được về nhà. Ngày cháu mổ, chị nhận được tin cháu phải cắt bỏ bàng quang và cả đời phải đi vệ sinh bằng đường ống. Xót thương cho con, sợ sau này cháu bị khuyết tật, lại là thân con gái nên chị cầu xin bác sĩ cố gắng giữ lại bàng quang cho cháu.
Xot xa hoan canh chau be 10 tuoi mac benh ung thu co tu cung-Hinh-2
Niềm vui của chị Hiền mỗi khi nhìn thấy cháu Phương được khỏe mạnh. 
Ca mổ thành công, bàng quang của Phương được giữ lại. Những đợt hóa trị đầu tiên bắt đầu mới thật sự là cuộc khủng hoảng của hai mẹ con.
Những vết mổ chằng chịt bên trong người con chưa lành khiến con nôn ra máu kèm theo những cơn đau không dứt. Chị đau theo những lần con đau, cầu xin được gánh thay con nhưng những lời cầu nguyện của chị chẳng thể thành sự thật.
Bởi những cơn đau của Phương ngày càng nặng hơn, bởi dù có tiêm Morphine cũng chẳng còn tác dụng, khi hết thuốc con lại đau thấu tim người mẹ.
"Phương là bệnh nhân nặng nhất bởi đã xuất hiện dấu hiệu tế bào hoại tử có nghĩa là di căn không dừng lại, ngày cuối cùng có thể đến rất gần. Nhưng chị nghĩ chẳng bao giờ bỏ con dù kết quả như thế nào, con của mình dù cháu ra sao chị cũng luôn muốn cố gắng hết sức để dành lại sự sống.
Xot xa hoan canh chau be 10 tuoi mac benh ung thu co tu cung-Hinh-3
Nhật ký đầy nước mắt của cháu Phương  
Có nhiều khi trong căn nhà chẳng còn lấy nỗi một đồng, chị lại phải vay nợ khắp mọi nơi từ anh, em trong nhà đến bạn bè rồi cả vay nóng, khó khăn cứ thế chất đầy nhưng chị chẳng bao giờ than trách bởi nếu làm vậy Phương sẽ rất buồn và không còn muốn cố gắng", chị Hiền kể.
Sau thời gian dài chiến đấu với bệnh tật thì mẹ con chị Hiền cũng nhận được tin tốt lành, tế bào ung thư được ngăn chặn, Phương được xuất viện, niềm vui như vỡ òa trong chuyến xe đưa hai mẹ con về nhà. Có lẽ lời nguyện cầu hàng đêm của chị Hiền đã thành hiện thực dù cũng chẳng phải con sẽ hết hoàn toàn bệnh và nếu không cố gắng thì một ngày nào đó bệnh có thể quay trở lại bất cứ lúc nào.
Nhưng đối với chị Hiền, nhìn thấy con được vui đùa là niềm hạnh phúc vô bờ bến.
Những ngày khai trường đang đến gần, chị biết con rất ham học nên đã lên trường xin cho con đi học trở lại, với những cuốn sách còn thơm mùi giấy mới chị hy vọng Phương sẽ có thể vui vẻ hơn khi có bạn bè, thầy cô bên cạnh.
Dù khó khăn đến mấy chị cũng phải lo cho con có được những ngày vui vẻ nhất, bởi cuộc hành trình này còn rất dài và cũng không biết được một ngày nào đó con không còn ở bên cạnh mình nữa- chị Hiền nói trong nước mắt.
Thùy Trang - Thanh Hải

>> xem thêm

Bình luận(0)