Hố đen đầu tiên được chụp như thế nào với 5 petabyte dữ liệu và 8 kính thiên văn?

Ghi lại một thực thể cách Trái Đất chục triệu năm ánh sáng, một “bức ảnh” lịch sử được tạo ra từ dữ liệu của những kính thiên văn rải rác khắp hành tinh.

Ngày 10/4/2019, thế giới lần đầu tiên nhìn thấy hình ảnh của một hố đen. Đó là hố đen siêu khối lượng M87*, nằm tại trung tâm thiên hà Messier 87, cách Trái Đất khoảng 55 triệu năm ánh sáng và có khối lượng tương đương 6,5 tỷ Mặt Trời. Nhưng điều đáng kinh ngạc là các nhà khoa học thực ra không “chụp” hố đen theo cách một chiếc máy ảnh chụp một vật thể.

Ảnh: apod.nasa

Hố đen vốn không phát ra ánh sáng, vì vậy không thể nhìn thấy trực tiếp. Thứ mà các nhà thiên văn tìm kiếm là “cái bóng” của nó: một vùng tối nằm giữa quầng sáng do khí và vật chất cực nóng đang quay với tốc độ khủng khiếp xung quanh. Ánh sáng ở vùng này bị trường hấp dẫn cực mạnh bẻ cong và một phần bị hố đen nuốt vào. Chính vì thế, hình ảnh nổi tiếng năm 2019 là hình ảnh của bóng hố đen được bao quanh bởi vùng phát xạ sáng.

Để nhìn thấy cấu trúc đó từ khoảng cách hàng chục triệu năm ánh sáng, một kính thiên văn thông thường là hoàn toàn không đủ. Các nhà khoa học của Event Horizon Telescope (EHT) đã biến nhiều kính thiên văn vô tuyến trên Trái Đất thành một “kính thiên văn ảo” bằng kỹ thuật giao thoa đường cơ sở rất dài. Mỗi trạm quan sát M87* cùng lúc và ghi lại tín hiệu vô tuyến ở bước sóng khoảng 1,3 mm. Khoảng cách giữa các kính thiên văn càng lớn, khả năng phân giải càng cao.

Ảnh: bigthink

Có một chi tiết đặc biệt thú vị: 8 trạm quan sát của EHT phải đồng bộ thời gian với độ chính xác cực cao bằng đồng hồ nguyên tử. Dữ liệu từ 4 ngày quan sát vào tháng 4/2017 sau đó được lưu trên các ổ đĩa máy tính. Tổng khối lượng dữ liệu lên tới khoảng 5 petabyte, lớn đến mức không thể đơn giản gửi qua Internet. Các ổ đĩa phải được vận chuyển vật lý tới những trung tâm xử lý dữ liệu, nơi tín hiệu từ các kính thiên văn được đồng bộ và kết hợp lại.

Nhưng ngay cả khi có dữ liệu, các nhà khoa học vẫn chưa có một “bức ảnh” hoàn chỉnh. Họ phải sử dụng những phương pháp toán học và thuật toán xử lý ảnh để tái dựng hình dạng của nguồn phát xạ từ các tín hiệu rời rạc. Nhiều phương pháp độc lập được áp dụng và cho kết quả nhất quán: một vòng sáng không đối xứng bao quanh một vùng tối ở trung tâm. Chính sự lặp lại của kết quả qua nhiều phương pháp đã giúp nhóm nghiên cứu tin tưởng rằng họ thực sự đang nhìn thấy bóng của M87*.

Ảnh: spitzer.caltech.edu

Vì vậy, bức ảnh màu cam nổi tiếng không phải là một tấm ảnh được chụp trực tiếp bằng máy ảnh. Nó là kết quả cuối cùng của một chuỗi công việc kéo dài từ quan sát vô tuyến, đồng bộ bằng đồng hồ nguyên tử, vận chuyển hàng tấn dữ liệu, xử lý tín hiệu, thuật toán tái dựng hình ảnh cho tới việc kiểm chứng bằng các mô hình vật lý.

Và có lẽ điều kỳ diệu nhất nằm ở chỗ: những gì con người nhìn thấy trong bức ảnh ấy là ánh sáng đã vượt qua không gian khoảng 55 triệu năm, mang theo dấu vết của vật thể nơi ánh sáng không thể thoát ra.

Giống cừu kỳ lạ với bốn sừng cong đối xứng và gần như không có đuôi

NASA phóng thêm một kính viễn vọng mạnh giúp mở khóa những bí mật của vũ trụ

NASA đã phóng kính thiên văn không gian thế hệ mới, bắt đầu sứ mệnh lập bản đồ vũ trụ với quy mô chưa từng có và làm sáng tỏ một số bí ẩn vật lý lớn nhất.

Kính thiên văn không gian Roman được phóng đi từ Trung tâm Vũ trụ Kennedy ở Florida, bang Texas vào lúc 7h26 sáng 30/8 (giờ địa phương, tức 18h26 cùng ngày theo giờ Hà Nội). Vụ phóng được thực hiện bằng tên lửa Falcon Heavy của SpaceX.

Với chiều cao hơn 12m, kính thiên văn Roman được thiết kế để quan sát toàn cảnh không gian bao la. Được đặt theo tên của nhà thiên văn học hàng đầu nước Mỹ Nancy Grace Roman, kính thiên văn không gian Roman được phát triển trong hơn 1 thập kỷ với chi phí lên tới 4 tỷ USD.

'Siêu Trái Đất' nặng gấp 23 lần Trái Đất có quỹ đạo kỳ lạ

Các nhà thiên văn học vừa phát hiện ngoại hành tinh GJ 523b có khối lượng gấp khoảng 23 lần Trái Đất nhưng bán kính chỉ lớn hơn 2,5 lần và chuyển động trên một quỹ đạo gần như đi qua các cực của ngôi sao mẹ.

Các nhà khoa học đã phát hiện hơn 6.000 ngoại hành tinh có kích thước lớn hơn Trái Đất và nhỏ hơn Sao Hải Vương. Siêu Trái Đất thường có bán kính tối đa khoảng gấp đôi Trái Đất và mật độ tương đương hoặc cao hơn, trong khi các hành tinh nhỏ hơn Sao Hải Vương thường có lớp khí dày bao quanh, khiến mật độ thấp hơn đáng kể.

mega-earth-l.jpg

'Dòng sông ma' giữa vũ trụ có thể dẫn đường tới vật chất tối

Một dải sao mờ ảo đang uốn quanh thiên hà cách Trái Đất 115 triệu năm ánh sáng có thể trở thành dấu vết giúp các nhà thiên văn tìm hiểu vật chất tối.

“Dòng sông ma” nằm quanh UGC 9050-Dw1, một thiên hà cách Trái Đất khoảng 115 triệu năm ánh sáng. Nó mờ đến mức rất khó quan sát, nhưng khi kiểm tra những hình ảnh do kính viễn vọng không gian Hubble ghi lại, các nhà nghiên cứu nhận thấy một dải sao cong kéo dài quanh thiên hà.

Điều đặc biệt là những ngôi sao này không xuất hiện ngẫu nhiên. Chúng từng thuộc về một cụm sao cầu, tức một nhóm lớn các ngôi sao bị lực hấp dẫn giữ chặt với nhau.

Đọc nhiều nhất

Tin mới