Loại virus gây tử vong tới 90% khiến WHO lo lắng

Virus Marburg gây chết người tiếp tục xuất hiện tại Tây Phi. Đây là loại virus có khả năng lây nhiễm cao, tỷ lệ tử vong lên tới 90%.

Sau đại dịch Covid-19 và sự gia tăng của các ca đậu mùa khỉ, tin tức về loại virus khác lại xuất hiện khiến nhiều chuyên gia lo lắng. Theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), virus Marburg có khả năng lây nhiễm cao đã được báo cáo tại Ghana. Đây là lần đầu tiên một quốc gia ở Tây Phi phát hiện ca nhiễm virus này.

Hai người tử vong

Theo Washington Post, hai nạn nhân nhiễm Marburg không có mối liên hệ dịch tễ, trú tại miền Nam Ashanti của Ghana. Trước đó, mẫu xét nghiệm của họ được xác nhận dương tính bởi một phòng thí nghiệm tại Senegal. 98 người Ghana đang phải cách ly vì tiếp xúc với hai ca bệnh.

Căn bệnh do virus Marburg gây ra có khả năng lây nhiễm cao tương tự Ebola và chưa có vaccine phòng ngừa. Theo WHO, tỷ lệ tử vong do căn bệnh này gây ra có thể lên tới gần 90%.

Các quan chức y tế nước Ghana cho biết họ đang tích cực cách ly người tiếp xúc gần ca bệnh, giảm thiểu sự lây lan của virus. “Khả năng phát tán rộng rãi của virus Marburg có nghĩa chúng ta cần phải chặn đứng đường đi của nó”, Matshidiso Moeti, Giám đốc khu vực châu Phi của WHO, cho biết.

Loai virus gay tu vong toi 90% khien WHO lo lang

Cả hai ca mắc virus Marburg được ghi nhận tại Ghana đều đã tử vong. Ảnh: Guardian Nigeria.

Virus Marburg là gì?

Marburg là virus hiếm gặp nhưng có khả năng lây nhiễm cao, nó gây bệnh sốt xuất huyết. Đây là virus cùng họ với Ebola.

Theo Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Mỹ (CDC), Marburg là “virus RNA độc nhất về mặt di truyền của động vật thuộc họ filovirus”. WHO cho biết tỷ lệ tử vong dao động từ 24% đến 88%, tùy thuộc vào chủng virus và khả năng kiểm soát ca mắc.

Marburg có thể đã được truyền sang người từ dơi ăn quả châu Phi. Đây không phải là bệnh lây truyền qua không khí.

Khi ai đó bị nhiễm bệnh, virus có thể lây lan dễ dàng giữa người với người thông qua tiếp xúc trực tiếp với chất dịch cơ thể như máu, nước bọt hoặc nước tiểu, các bề mặt và vật liệu bị ô nhiễm. Người thân và nhân viên y tế là nhóm dễ bị tổn thương nhất vì họ tiếp xúc gần bệnh nhân, thi thể vẫn có thể phát tán virus cho người chôn cất.

Các ca nhiễm virus đầu tiên được xác nhận ở châu Âu vào năm 1967. Hai đợt bùng phát lớn ở Marburg, Frankfurt (Đức) và Belgrade (Serbia) là những ca bệnh đầu tiên, khiến ít nhất 7 người thiệt mạng. Trong khi đó, đợt bùng phát dịch chết chóc nhất xảy ra tại Angola năm 2005, cướp đi sinh mạng của hơn 200 nạn nhân xấu số.

Marburg đã được phát hiện ở đâu?

Hai ca nhiễm Marburg đánh dấu lần thứ hai virus này được phát hiện ở Tây Phi. Trường hợp đầu tiên được báo cáo trong khu vực là tại Guinea vào năm 2021. Virus có thể lây lan nhanh chóng, do đó, 90 người liên quan gồm nhân viên y tế, người thân, người tiếp xúc gần ca bệnh đang được theo dõi ở Ghana. WHO cho biết họ cũng đã liên hệ với các quốc gia lân cận có nguy cơ cao để cảnh báo về tình trạng báo động.

Các trường hợp mắc Marburg trước đó đã được báo cáo ở châu Phi (Uganda, Cộng hòa Dân chủ Congo, Kenya, Nam Phi và Zimbabwe).

Loại virus này được cho là không có nguồn gốc từ các lục địa khác. Theo CDC, các ca bệnh ghi nhận bên ngoài châu Phi là "không thường xuyên". Tuy nhiên, năm 2008, một phụ nữ Hà Lan đã chết vì bệnh Marburg sau khi đến thăm Uganda. Một du khách Mỹ cũng mắc bệnh sau chuyến du lịch Uganda năm 2008 nhưng đã khỏi bệnh. Cả hai người này đều đã đến thăm một hang động nổi tiếng tại công viên quốc gia, vốn là nơi sinh sống của dơi ăn quả.

Loai virus gay tu vong toi 90% khien WHO lo lang-Hinh-2

Nhà dịch tễ học Luke Nyakarahuka phun chất khử trùng lên hai nhà khoa học Jonathan Towner và Brian Amman tại Vườn quốc gia Queen Elizabeth, Uganda, vào năm 2018. Họ đang nghiên cứu cách dơi truyền virus Marburg sang người. Ảnh: Bonnie Jo Mount/The Washington Post.

Triệu chứng bệnh là gì?

Theo WHO, bệnh Marburg có khởi phát đột ngột với biểu hiện sốt cao, đau đầu dữ dội, khó chịu, nhức cơ, chuột rút.

Tại Ghana, hai bệnh nhân được mô tả với triệu chứng như tiêu chảy, sốt, buồn nôn, nôn. Một trường hợp là nam giới, 26 tuổi, nhập viện ngày 26/6 và tử vong một ngày sau đó. Người thứ hai là nam giới, 51 tuổi, đến bệnh viện ngày 28/6 và qua đời cùng ngày.

Trong những trường hợp tử vong, người bệnh thường qua đời vào ngày thứ 8-9 sau khi khởi phát triệu chứng. Trước khi tử vong, bệnh nhân bị mất máu, xuất huyết nghiêm trọng, rối loạn chức năng đa cơ quan.

CDC cũng lưu ý vào khoảng ngày thứ năm, bệnh nhân có thể xuất hiện phát ban không ngứa trên ngực, lưng hoặc dạ dày. Chẩn đoán lâm sàng của Marburg "có thể khó khăn" với nhiều triệu chứng tương tự các bệnh truyền nhiễm khác như sốt rét hoặc sốt thương hàn.

Có thể điều trị được Marburg không?

Hiện tại, thế giới không có vaccine hay thuốc kháng virus. Tuy nhiên, các biện pháp chăm sóc hỗ trợ có thể cải thiện tỷ lệ sống sót của người bệnh. Họ sẽ được truyền nước, duy trì nồng độ oxy, sử dụng thuốc điều trị từng triệu chứng. Một số chuyên gia y tế cho biết các loại thuốc dùng cho Ebola có thể mang tới hiệu quả cho người bị nhiễm Marburg.

Hiện nay, một số phương pháp điều trị thử nghiệm cho Marburg được thử nghiệm trên động vật. Song, không phương pháp nào tiến tới giai đoạn thử nghiệm lâm sàng trên người.

WHO cho biết các mẫu virus được thu thập từ bệnh nhân để nghiên cứu có "nguy cơ nguy hiểm sinh học đặc biệt", việc kiểm tra cần phải thực hiện trong phòng thí nghiệm với điều kiện bảo vệ tối đa.

WHO đã và đang làm gì?

WHO cho biết họ đang hỗ trợ nhóm điều tra liên quốc gia ở Ghana và tập hợp các chuyên gia riêng của đất nước này. Tổ chức Y tế Thế giới cũng đã gửi thiết bị bảo hộ, tăng cường giám sát dịch bệnh và truy vết để kịp thời ứng phó, chặn đứng nguồn lây khi số lượng ca bệnh còn ít.

Thông tin chi tiết có thể sẽ được WHO châu Phi chia sẻ tại cuộc họp giao ban trực tuyến vào ngày 21/7.

“Điều đáng lo ngại là phạm vi địa lý của bệnh này dường như đã lan rộng. Đây là bệnh nhiễm trùng rất nghiêm trọng với tỷ lệ tử vong cao”, Giáo sư Jimmy Whitworth, chuyên gia y tế công cộng quốc tế tại trường Y học Nhiệt đới và Vệ sinh London, nhận định với Washington Post.

Ông nói thêm: “Điều quan trọng là phải biết bằng cách nào virus xâm nhập vào người dân để gây đợt bùng phát này và bằng mọi giá phải ngăn chặn virus lây nhiễm thêm cho người khác. Hiện tại, nguy cơ lây lan của dịch ra bên ngoài vùng Ashanti của Ghana là rất thấp".

Vì sao vi khuẩn cố tình "la hét" thất thanh trước khi chết?

Một số tế bào trong một bầy vi khuẩn "la hét" truyền thông tin để các đồng loại khác có cơ hội sống sót cao hơn trước thuốc kháng sinh.

Theo nghiên cứu của các nhà khoa học tới từ Đại học Texas (Mỹ), trước khi các tế bào vi khuẩn trong một cụm hoặc một bầy vi khuẩn chết đi, chúng phát ra "tiếng kêu chết chóc" hóa học trong quá trình được mô tả là "báo hiệu cái chết".

Chú rể chết thảm ngay sau đêm tân hôn vì phong tục quái ác

Khách mời nhìn thấy chú rể bị đánh cũng không can ngăn mà còn đổ thêm dầu vào lửa, cổ vũ và yêu cầu phù rể đánh thật mạnh, kết quả chú rể mất mạng vì đa chấn thương.

Nháo tân hôn, nháo động phòng là phong tục cưới xin ở nhiều vùng Trung Quốc, nhưng nếu những trò đùa trong phong tục này đi quá xa có thể dẫn đến tử vong.

Kinh hoàng “dịch cười”

Hầu như mọi người đều thích cười. Cười mang lại niềm vui, hóa giải nỗi buồn và là liều thuốc bổ.

Tuy nhiên, điều gì sẽ xảy ra nếu một ngày nào đó bạn cười không thể ngừng và lây lan sang người khác? Chuyện kỳ lạ này đã xảy ra tại một ngôi làng xa xôi ở châu Phi và trở thành một bí ẩn khó giải đáp.

Lan ra từ trường học

Chuyện bắt đầu vào ngày 31/1/1962 tại một trường nội trú dành cho nữ sinh do hội truyền giáo điều hành ở Kashasha, Tanganyika (nay là Tanzania, châu Phi). Hôm đó, không có gì báo trước, đột nhiên một vài học sinh của trường phát ra những tràng cười không kiểm soát được. Hiện tượng này không có nguyên nhân và xảy ra vào thời điểm không thích hợp, không đúng lúc.

Ban đầu được xem là một hiện tượng kỳ lạ có tính riêng lẻ, nhưng những ngày sau đó, tiếng cười bắt đầu lan rộng ra, nhiều học sinh bỗng dưng cười khúc khích, rồi cười từng cơn, cho đến khi những tràng cười lan ra như đám cháy rừng trong toàn trường, khiến phụ huynh và giáo viên, những người không bị ảnh hưởng, vô cùng bối rối, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Kinh hoang “dich cuoi”

“Dịch cười” bắt đầu từ trường học.

Tình hình trở nên tồi tệ khi có đến 95 trong tổng số 159 học sinh mắc tình trạng này. Không thể giảng dạy gì được, nhiều giáo viên phải xin nghỉ khiến trường học buộc phải đóng cửa. Học sinh được trở về nhà.

Tuy nhiên, hiện tượng lạ lùng này vẫn không chấm dứt, “virus cười” từ học sinh lây lan sang phần còn lại của ngôi làng và các khu vực xung quanh, ảnh hưởng đến 14 trường học, khiến trên 1.000 người với mọi lứa tuổi, giới tính bị lây “bệnh”.

Đáng chú ý là vào tháng 5, ngôi trường này mở cửa trở lại, nhưng 57 học sinh tiếp tục mắc chứng cười không kiểm soát, buộc nhà trường phải đóng cửa một lần nữa.

Các triệu chứng của tình trạng không giải thích này bao gồm các cơn cười không dứt, sau đó là khóc hoặc la hét, bị đau đớn hoặc mệt mỏi toàn thân, ngất xỉu, gặp các vấn đề về hô hấp, phát ban, kéo dài từ vài giờ đến 16 ngày.

Tác dụng phụ của “dịch cười” gồm có bồn chồn, căng thẳng quá mức và thỉnh thoảng bùng nổ bạo lực, thậm chí chúng trở nên tồi tệ đến mức một số trẻ em phải nằm liệt giường do kiệt sức vì không thể ngừng cười.

Cơn đại dịch quái lạ này lan sang các làng lân cận, thậm chí lây sang nước láng giềng Uganda, gây xáo trộn một cách nghiêm trọng ở nước này.

Người Tanzania gọi nó là omuneepo, hay “bệnh cười”, các bác sĩ và nhà khoa học đã nghiên cứu tình trạng này nhưng không tìm ra nguyên nhân nào có liên quan đến thể chất khiến cho “dịch” bùng phát.

Mẫu máu của một số học sinh được phân tích tại các phòng thí nghiệm hàng đầu của Kinshasa và Cairo nhưng các nhà khoa học không tìm thấy dấu hiệu lây nhiễm hay những bất thường nào.

Bệnh dịch cười này diễn ra trong suốt 18 tháng. Nhà khoa học F. Hempelmann, thuộc Đại học Texas A&M, đã nói về hiện tượng trên: “Một người cười, rồi người khác cười, rồi những tiếng cười lan ra như tuyết lở.

Khi cha mẹ đón con từ trường về nhà, họ bắt đầu cười. Sau đó, nó lan sang các làng khác. Trận dịch cười này kéo dài từ sáu tháng đến một năm rưỡi”. Dịch bệnh kỳ lạ trên đã được ghi lại trên Tạp chí Y học Trung Phi với tiêu đề “Một trận dịch gây cười ở Tanganyika” vào năm 1963. .

Đi tìm nguyên nhân

Dịch cười sau đó bỗng nhiên chấm dứt cũng đột ngột như khi nó bắt đầu, khiến các bác sĩ và nhà khoa học phải vò đầu bứt tai, không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Một trong những giả thuyết chính cho rằng đó là một dạng bệnh bắt nguồn từ tâm lý hoặc xã hội, gây căng thẳng mạn tính và chỉ đơn thuần là do tâm lý, thuộc chứng rối loạn phân ly tập thể. Hempelmann đã giải thích:

- Hiện nay, chúng tôi gọi đại dịch này là Bệnh tâm sinh tập thể (Mass Psychogenic Illness - MPI). Nó bắt nguồn từ tâm lý, có nghĩa là tất cả đều nằm trong tâm trí của những người mắc phải, chứ không nằm trong yếu tố môi trường, như ngộ độc thực phẩm hoặc nhiễm chất độc.

Có một yếu tố căng thẳng chung tiềm ẩn trong dân số, thường xảy ra ở một nhóm người không có nhiều quyền lực. MPI là giải pháp cuối cùng cho những người có địa vị thấp.

Đó là một cách dễ dàng để họ thể hiện điều gì đó không ổn. Đây cũng có thể là lý do tại sao nó liên quan nhiều hơn với phụ nữ. Cũng có thể xem đây là căn bệnh được xác định về mặt văn hóa.

Theo giả thuyết này, tất cả đều do tâm thần. Các học sinh ở trường Kashasha có lẽ đã trải qua giai đoạn áp lực tâm lý nghiêm trọng khi phải xa nhà lần đầu tiên, khép mình trong kỷ luật khắt khe và những quy định theo tín ngưỡng.

Một số người thì nghiêng về giả thuyết cho rằng thủ phạm của dịch cười là một loại virus nào đó từ não gây ra. Theo Silvia Cardoso, nhà sinh vật học hành vi thuộc Đại học Campinas ở Brazil, dịch bệnh cười là do một loại virus tương tự như bệnh viêm não, làm hỏng các cấu trúc ở phần cơ bản của não và tạo ra những tràng cười không kiểm soát.

Bà cho rằng, không thể tin được một phản ứng thuần túy tâm lý đám đông lại kéo dài và lan rộng đến như vậy. Tuy nhiên, các nhà khoa học cho biết không có dấu hiệu của virus hoặc bất kỳ loại độc tố nào được phát hiệnở những nạn nhân của dịch bệnh này.

Cho đến nay, nguyên nhân gây ra dịch bệnh cười vẫn chưa được giải thích và nó vẫn còn là một bí ẩn thách thức giới y học.  

Đọc nhiều nhất

Tin mới