Căn nhà nhỏ của trung tâm văn hoá doanh nhân tại ngõ 319 Tam Trinh, quận Hoàng Mai (Hà Nội), nơi nhà văn Lê Lựu đang sống nhờ ở đợ trong nhiều năm qua. Đây cũng là nơi ông làm việc.
Bên trong có một chiếc tủ, một giá sách, bàn làm việc và một chiếc giường ngủ cùng hệ thống tay vịn tập đi dọc căn phòng. Nhà văn cho biết, từ khoảng 2006, ông trở thành bệnh nhân thường xuyên của Viện quân y 108.
Đồ đạc lộn xộn, bị phủ bụi vì ông chẳng còn tâm trí đâu mà bày biện.
Lê Lựu từng có hai đời vợ, tất cả đều đã chia tay và đều để lại trong ông những nỗi oán giận đến bây giờ. Lê Lựu cứ ví bà vợ đầu của mình với cô Tuyết - người vợ đầu của anh cu Sài trong tác phẩm "Thời xa vắng" nổi tiếng ông viết năm 1986.
Hai năm trước, ông từng ôm mặt khóc rưng rức, kể chuyện bị người vợ sau và con cái phụ tình. Họ sẵn sàng ký vào đơn từ bỏ ông, chỉ để có quyền bán ngôi nhà chung 50 m2 Lý Nam Đế mà ông xem như là kỷ niệm.
Ông bảo, ngoài 70 tuổi, 14 thứ bệnh trên người, hai đời vợ, ba người con, nhưng giờ đây tất cả đều phải nhờ vào những người không phải là máu mủ. Lê Lựu còn tự hào khi trong đời viết văn của mình, ông từng là nhà văn đầu tiên của Việt Nam được mời sang Mỹ thời kỳ hậu chiến để “bắc nhịp cầu văn hóa”, vì vậy công danh cũng chẳng phải chuyện khiến ông đau đáu đến cuối đời.
