Bị bố mẹ bỏ rơi, nhưng tôi có một người dì thật tuyệt vời

Những lời nói của dì khiến tôi xúc động chỉ biết khóc. Nhiều năm qua dì lo cho tôi như thế, giờ vẫn như vậy.

Từ nhỏ tôi đã sống trong gia đình không hạnh phúc, bố mẹ cãi nhau liên miên, thậm chí còn "thượng cẳng tay hạ cẳng chân" thường xuyên. Tôi thực sự sợ mỗi lần chứng kiến cảnh như vậy. Rồi một ngày, mẹ tâm sự với tôi rằng bố mẹ phải đi làm ăn xa, gửi tôi sang nhà dì sống một thời gian. Khi đó, tôi đang học năm cuối cấp ba, mặc dù tủi thân lắm nhưng đành chịu. Sau này, tôi mới biết bố mẹ âm thầm ly hôn, mỗi người một nơi. 

Tôi về ở với dì được mọi người đối xử rất tốt. Đặc biệt là em họ bằng tuổi tôi, có bất cứ thứ gì ngon đều dành cho tôi, cùng tôi học hành, vui chơi... Ban đầu tôi nghĩ rằng mẹ gửi tiền nuôi tôi hàng tháng nhưng một lần nghe dì phàn nàn với chồng: "Chị D. gửi tiền được đúng 3 tháng, giờ chẳng thấy gửi gì cả, gọi điện không nghe máy, nhắn tin không trả lời. Nhưng thôi, thằng L. cũng như con đẻ của mình, vợ chồng mình mỗi người cố gắng một chút".

Nghe những lời nói của dì, tôi càng thương dì nhiều hơn. Tôi thầm nghĩ mình sẽ cố gắng học hành thật giỏi để báo đáp công ơn của dì. Thế là những ước nguyện của tôi đều đạt được khi tôi thi đỗ trường đại học danh giá, em họ cũng đỗ và một trường yêu thích. 

Ngày hai anh em tôi đi nhập học, dì cứ sụt sùi khóc: "Hai anh em lên thành phố học phải chịu khó, đoàn kết giúp đỡ nhau và gọi điện thường xuyên về nhà nhé". Tôi nắm tay dì thật chặt như một lời hứa sẽ không làm dì phải thất vọng.

Bi bo me bo roi, nhung toi co mot nguoi di that tuyet voi

Bốn năm học trôi qua nhanh chóng, mới đó mà dì đã nuôi tôi 5 năm rồi, còn bố mẹ đẻ của tôi thi thoảng lắm mới gọi điện hỏi thăm, chẳng cần biết con ruột của mình sống ra sao. Tôi từng hận bố mẹ ruột của mình vì luôn nghĩ rằng ông bà sinh ra tôi mà không có trách nhiệm. Nhưng có trách cũng chẳng giải quyết được việc gì nên khi lớn lên tôi hiểu chuyện hơn, mặc kệ mọi thứ đến đâu thì đến.

Khi tốt nghiệp đại học, tôi ở lại thành phố làm việc, được nhận vào một công ty nước ngoài với mức lương cao, còn em họ về quê lập nghiệp. Dì cứ khuyên tôi về nhưng tôi cho rằng với năng lực của mình thì triển vọng ở thành phố tốt hơn.

Được khoảng 6 tháng sau khi ra trường thì em họ tổ chức đám cưới với bạn gái ở cùng quê. Tôi rất mừng vì em đã sớm có gia đình. Hôm cưới, tôi mang tặng em 50 triệu, đây là toàn bộ số tiền tôi tiết kiệm được kể từ khi đi làm. Em họ vui vẻ cầm tiền nhưng sau đó tôi nghe dì nói chuyện với anh: "Sao con lại cầm số tiền đó, L. chỉ có một mình vất vả lắm, để nó còn lo cho bản thân nữa chứ. Đàn ông phải có tiền sau mới dễ lấy vợ, mẹ mong nó sớm lấy được vợ như con".

Những lời nói của dì khiến tôi xúc động chỉ biết khóc. Nhiều năm qua dì lo cho tôi như thế, giờ vẫn như vậy. Dì thấy tôi đứng sau lưng chạy lại ôm tôi, tôi đúng là có một người dì chẳng khác nào người mẹ thứ 2 vô cùng tuyệt vời.

Hận mẹ kế suốt 20 năm, về thăm nhà, tôi tự nguyện đưa thẻ ATM

Năm tôi 3 tuổi, mẹ bị xuất huyết não, dù được đưa vào bệnh viện cứu chữa nhưng đã quá muộn và sau đó bà bỏ tôi ra đi mãi mãi.

Sau khi mẹ tôi mất, bố uống rượu suốt ngày, cũng kể từ đó ông coi tôi như kẻ thù, ông nói chính vì tôi mà vợ ông mới qua đời. Hồi đó, tôi còn nhỏ nên cái gì cũng không hiểu, khi bị cha mắng, tôi luôn trốn vào một góc khóc thầm.

Khoảng 2 năm sau, bố tôi đột nhiên dẫn một người lạ mặt đến, nói rằng từ nay dì ấy sẽ sống trong nhà của chúng tôi và bảo tôi phải gọi là mẹ. Nhìn vẻ mặt người này rất hung dữ, ngay từ đầu tôi đã không ưa nên càng không thể gọi là mẹ.

10 năm mới gặp lại em gái, mẹ tôi bị dì nói xấu sau lưng

Nếu không tận tai nghe thấy chính em gái nói mình là “gà mái không biết đẻ”, chắc mẹ tôi vẫn nghĩ dì là người tốt bụng nhất trên đời.

Từ hôm qua đến giờ bố tôi rất lo lắng khi mẹ liên tục bỏ ăn. Mẹ chỉ nằm trên giường và đắp chăn im lặng. Bố với ông bà nội cứ gặng hỏi tại sao, nhưng mẹ toàn lắc đầu không đáp.

Tôi là người duy nhất trong nhà biết lý do khiến mẹ buồn như thế. Từ sau bữa cơm đoàn tụ với em gái ruột, mẹ tôi đã nhận về sự tổn thương đau lòng.

Nhìn vết răng trên tay mẹ chồng, tôi kiên quyết đem con đi gửi nhà trẻ

Thấy tôi cứng rắn quá, mẹ chồng lại sụt sùi, tối đến thì cứ ôm cháu suốt trong phòng.

Mẹ chồng tôi rất thương cháu. Từ lúc tôi sinh cu Tít đến giờ, bà chăm bẵm, bế bồng còn nhiều hơn cả tôi. Hồi còn cho bú, đêm bà bế cháu lên phòng mình ngủ, khi nào cháu khóc vì đói mới bế xuống cho tôi. Cháu bú no bụng rồi lại bế đi.

Hiện tại, con tôi đã 2 tuổi rồi mà mẹ chồng vẫn không cho cháu đi học nhà trẻ. Tôi đề cập đến chuyện này, bà lại gạt đi ngay. Bà nói cháu còn nhỏ, bà lại ở nhà không làm gì thì trông cháu cho đỡ buồn. Chuyện nhà cửa, cơm nước đã có bố chồng tôi lo, bà chỉ trông chừng, cho cháu ăn rồi dẫn cháu sang nhà hàng xóm chơi thôi. Được bà nội bênh vực nên con tôi ngang bướng, cáu kỉnh lắm. Thằng bé đòi gì là phải có thứ đó, nếu không sẽ giãy nảy, khóc um sùm lên.

Đọc nhiều nhất

Tin mới