Vợ rồi sẽ "biến mất" nếu ta cứ quên mất cô ấy

Nếu một ngày cô ấy và con biến mất, tôi sẽ thế nào? Vì vợ rồi sẽ không đứng đợi tôi nếu tôi cứ mãi quên cô ấy. Chẳng ai trong đời này đủ kiên nhẫn với một người không màng nhớ tới mình.

Tôi 40 tuổi, lấy vợ đã hơn 10 năm. Công việc của tôi vốn phải di chuyển nhiều, vợ tôi từ trước đến nay đều chưa từng thở than chuyện tôi nhiều việc hay phải đi đây đi đó. Cô ấy đã nói luôn ủng hộ đam mê của tôi. Duy nhất một điều kiện cô ấy muốn tôi giữ, chính là dù đi đâu, làm gì, cũng đừng bao giờ quên cô ấy.
Tôi từng nghĩ, giao kèo này với tôi quá dễ rồi, làm sao tôi có thể quên vợ mình được. Sau mỗi chuyến công tác tôi đều đem về nhà thứ vợ mình thích. Tôi biết vợ thích ăn gì, tôi đi đến đâu đều nhớ từng thói quen sở thích của vợ con. Tôi xem đó là cách tôi nhớ đến vợ, là sự an tâm tôi đến cho vợ. Huống hồ, làm vợ tôi vui vốn dĩ không khó. Cô ấy dễ cười, nhất là khi có tôi ở nhà. Cô ấy dễ vui, đặc biệt là khi nấu ăn cho tôi, dù phải chạy tới chạy lui cả buổi. Cô ấy cũng dễ hạnh phúc nữa, hình như chỉ cần nhìn thấy tôi và con chơi với nhau cũng đủ. Nụ cười của con, hay chiếc hôn cái ôm, yêu thương của tôi đều là niềm vui của vợ.
Vo roi se
Duy nhất một điều kiện cô ấy muốn tôi giữ, chính là dù đi đâu, làm gì, cũng đừng bao giờ quên cô ấy - Ảnh minh họa: Internet 
Tôi của năm 30 tuổi đã từng nghĩ bản thân chỉ cần một người vợ, một gia đình bình yên là đủ, tiền cũng chỉ đứng thứ 2. Nhưng những năm 40 gần đây, tôi hình như lại muốn nhiều hơn. Tôi có nhiều tham vọng và đam mê hơn. Và mọi thứ đều phải trả giá bằng thời gian và sức lực. Vợ tôi từng nói, cô ấy không cần quá nhiều tiền. Nhưng với tôi, tiền chính là danh dự, địa vị chính là tự trọng. Một người đàn ông vốn phải dư dả tự trọng và danh dự.
Thời gian sau đó, tôi đều dành hết cho những dự án mới. Tôi như bán mạng với đam mê và khát vọng. Thời gian chơi với con, về nhà ăn cơm, tôi đều không màng. Tôi còn không nhớ tới sinh nhật của cả vợ và con trong suốt 2 năm đó. Tôi cũng mặc kệ những lần vợ lên tiếng muốn tôi lắng nghe. Tôi quên rằng vợ hình như chưa bao giờ nói những lời mong muốn tôi lắng nghe nhiều như thế…
Đến một hôm, khi tôi nhận được cuộc gọi của một người bạn thân làm bác sĩ. Cậu ấy vòng vo một hồi mới hỏi tôi, sao hôm nay tôi không đưa vợ và con đi khám? Tôi không trả lời được câu hỏi của cậu ấy. Bạn tôi đành nói thẳng, hôm nay thấy có người đàn ông lạ đưa vợ con tôi vào viện. Lúc này, tôi mới giật mình.
Tôi vô thức bỏ hết việc, đến thẳng bệnh viện vào lúc đó, người đàn ông kia cũng không xa lạ gì mấy, là một cậu bạn khác của tôi. Nhưng chỉ thấy cách cậu ta nhìn vợ tôi, tôi đã hiểu cậu ta muốn gì. Tôi giận dữ kéo vợ về nhà, vợ tôi im lìm suốt chặng đường. Cơn giận của tôi càng bùng nổ. Tôi hỏi cô ấy, rốt cuộc muốn gì khi để anh ta đưa con mình vào viện? Khi ấy vợ tôi không im lặng nữa, chỉ nói:
“Đừng hỏi em, nếu anh có thể nhớ tới mẹ con em, người ta sẽ không xuất hiện”
Nói vậy rồi, vợ tôi khóc. Tôi sững sờ, có lần nào tôi thấy vợ khóc đâu. Ngay cả khi sinh con đau đớn vậy, tôi cũng chưa từng thấy cô ấy khóc. Rồi cô ấy lại vừa khóc vừa trách tôi:
“Là anh vô tâm, là anh quên mất em, là anh không hề nhớ anh có một người vợ như em. Lúc mẹ con em cần, anh ở đâu? Nếu em động lòng trước người ta anh cũng sẽ không biết”
Hai chữ “vô tâm” của vợ như đâm thẳng vào tim tôi. Tôi bắt đầu thấy sợ với những gì vợ nói. Tôi đã làm gì trong lúc vợ cần mình? Tôi đã làm gì để người đàn ông khác có cơ hội đến chăm sóc vợ mình? Danh vọng gì chứ, bạc tiền gì chứ, có bằng vợ tôi không? Hơn thua với ai chứ nếu đến cả vợ mình cũng cần người đàn ông khác chăm sóc? Thế thì tôi còn tư cách gì để làm chồng làm cha?
Đúng là tôi đã quên mất vợ mình, là tôi vô tâm với cô ấy. Tôi lại nghĩ, nếu một ngày cô ấy và con biến mất, tôi sẽ thế nào? Vì vợ rồi sẽ không đứng đợi tôi nếu tôi cứ mãi quên cô ấy. Chẳng ai trong đời này đủ kiên nhẫn với một người không màng nhớ tới mình. Chỉ cần nghĩ đến thế tôi đã thấy không chịu nổi…
Đến giờ tôi mới nhận ra, đàn ông trên đời này vốn chỉ nên có trách nhiệm với hai thứ lớn lao nhất, là chính mình và hạnh phúc của gia đình mình. Mình vô tâm với vợ con, chính là vừa vô trách nhiệm với bản thân lẫn gia đình. Tiền bạc không bồi đắp nổi thứ trách nhiệm này, danh vọng cũng không mua nổi vợ con không còn. Đàn ông ở đời, thất bại nhất chính là không thương nổi gia đình mình…

Vừa bước ra từ khách sạn với nhân tình, chồng lặng người cảnh tượng trước mắt

Chồng cô có lẽ còn choáng váng hơn cô, khi vừa bước ra từ nhà nghỉ với người tình thì lại chứng kiến được cảnh tượng mà anh nằm mơ cũng không bao giờ ngờ tới như thế.

Sáng nay chủ nhật, chồng có việc ra ngoài, cô đã hứa với con gái 4 tuổi từ trước nên một mình đưa con đi mua đồ chơi. Thời tiết rất đẹp, cửa hàng đồ chơi mà đồng nghiệp cô giới thiệu cũng rất ổn. Hai mẹ con vui vẻ lựa vài món, còn tán chuyện với chị bán hàng chán chê, mới có ý định ra về.

Vừa bước ra khỏi cửa shop đồ chơi, cô còn đang nghĩ cần gọi điện cho chồng, hỏi anh trưa có về ăn cơm hay không, để mẹ con cô còn biết. Thì con gái bên cạnh đã reo lên: "Mẹ ơi, bố kìa!". Cô dõi mắt theo cánh tay bé xíu của con, thì lặng người khi nhìn thấy chồng mình và một cô gái trẻ đang đứng sóng vai ở trước cửa 1 căn nhà cách mẹ con cô ngắn ngủn có hơn chục mét. Điều đáng nói, căn nhà đó lại là một nhà nghỉ!

Cô chưa kịp định thần thì con gái đã chạy ào đến chỗ bố, ôm chân bố rồi ríu rít: "Bố ơi, mẹ đưa con đi mua đồ chơi. Con và mẹ mua bao nhiêu là đồ chơi đẹp. Bố đến đón con đấy à?". Chồng cô có lẽ còn choáng váng hơn cô, khi vừa bước ra từ nhà nghỉ với người tình thì lại chứng kiến được cảnh tượng mà anh nằm mơ cũng không bao giờ ngờ tới như thế.

Vừa vui vẻ hết mình với người phụ nữ khác, con gái lại chạy đến ôm chặt, ngây thơ reo vui khi nhìn thấy mình, người đàn ông còn lương tâm nào có thể bình tĩnh cho nổi?

Cô đau đớn nhìn tất cả trong mắt. Hóa ra anh đã ngoại tình. Thế mà cô chẳng hề hay biết chút gì. Và hôm nay đúng là ông trời sắp đặt, khi để mẹ con cô mua đồ chơi ở ngay sát căn nhà nghỉ mà anh và bồ hẹn hò. Còn gì cay đắng, xót xa hơn thế?

Trái tim cô đau như vỡ tan thành từng mảnh, nhưng nhìn nụ cười ngây thơ trên mặt con gái, cô lại vực lại tinh thần. Cô mỉm cười bước lại gần, bảo với con gái: "Con chưa ngoan nhé! Con đã chào bạn của bố chưa? Chào cô đi con!". Con gái lúc này mới sực tỉnh, vội vàng lễ phép chào người phụ nữ đi cùng bố mình. Trẻ con đâu có hiểu gì chứ!

Thấy cả chồng và cô ả kia đều lúng túng ra mặt, cô tiếp lời: "Anh với bạn đã bàn xong công việc chưa? Nếu bạn anh có thời gian rảnh thì anh hãy mời cô ấy về nhà mình chơi?". Cô ả kia ngượng ngập từ chối. Cô cười: "Vậy nhà chúng tôi xin phép về trước nhé. Con chào tạm biệt cô đi con! Về nhà còn khoe đồ chơi mới với bố nào!".

Vua buoc ra tu khach san voi nhan tinh, chong lang nguoi canh tuong truoc mat
Ảnh minh họa. 

Con gái hồn nhiên chào "bạn" của bố mình, rồi cả nhà cô vẫy taxi lên xe về trước. Cô sắp không chống cự được nữa rồi, tất cả chỉ vì con, cô mới phải diễn phải cười phải làm như không. Cô nhanh chóng đưa con sang gửi bà ngoại, cô không muốn khóc trước mặt con, càng chẳng nỡ để con chứng kiến cảnh bố mẹ to tiếng với nhau.

Gửi con xong về tới nhà, cô lao vào phòng ngủ, đóng chặt cửa khóc như mưa. Cô đau đớn quá, không biết phải làm gì nói gì lúc này nữa, chỉ biết dùng cách giải tỏa nguyên thủy nhất để hi vọng vơi bớt phần nào khổ sở trong lòng mà thôi.

Còn anh lặng người ngồi trên sofa, lòng xót xa khi nghĩ đến nụ cười hồn nhiên chưa nhuốm sự đời của con gái. Một cảm giác tội lỗi, áy náy vô cùng dâng trào khi anh đối diện với ánh mắt trong trẻo đầy tin tưởng, sùng bái mà con gái dành cho mình. Sao anh có thể làm như thế? Chỉ vì chút dục vọng tầm thường mà biến mình thành kẻ tội đồ với vợ con, gia đình.

Còn cô, cô cao thượng cũng như giàu sự hi sinh, nhẫn nại hơn anh gấp bội. Lòng cồn cào nổi sóng, nhưng cô vẫn kìm nén vì con, vì nghĩ cho đại cục. Anh thật hèn hạ, thật xấu xa và bỉ ổi! Cả đời này anh có bù đắp cũng không hết những gì anh đã làm tổn thương đến hai mẹ con cô.

Gục ngã khi phát hiện nửa đêm chồng ra nghĩa trang ngủ, sáng lại về ôm vợ

Tầm 12 giờ đêm, chồng tôi bắt đầu thức giấc. Anh đi ra ngoài, nhân cơ hội ấy, tôi đã bám theo anh.

Khi gõ những dòng này, tay chân tôi vẫn còn run lẩy bẩy. Người chồng mà tôi sống cùng, người đàn ông tôi yêu suốt 1 năm qua, tại sao lại khiến tôi thấy xa lạ và mơ hồ thế này?

Tôi đến với chồng cách đây 1 năm. Sau khi yêu nhau, tôi được biết chồng tôi đã từng yêu một cô gái. Họ yêu nhau mấy năm trời, thậm chí còn tính đến chuyện đám cưới. Số phận trêu ngươi, cô người yêu của chồng tôi bị tai nạn qua đời.

Về sau, mỗi lần tôi nhắc đến người yêu cũ là chồng tôi lại gạt đi, anh bảo đó là quá khứ và xin tôi đừng khiến anh thêm đau lòng. Lúc đó tôi còn tự trách mình vô duyên vì tò mò với người đã khuất. Kể từ lần ấy, tôi không còn thắc mắc gì về chuyện tình cảm của họ.

Chúng tôi kết hôn, được hai bên bố mẹ cho tiền để mua một căn chung cư. Với số tiền đó, chúng tôi dư sức mua được căn chung cư nội thành, lại thuận tiện đi lại. Vậy mà chồng tôi không nghe. Anh khăng khăng đòi mua nhà ở ngoại thành, đã vậy còn xa chỗ làm của cả hai chúng tôi.

Guc nga khi phat hien nua dem chong ra nghia trang ngu, sang lai ve om vo
Thấy tôi không đồng ý, chồng tôi ra sức thuyết phục vợ. (Ảnh minh họa) 
Thấy tôi không đồng ý, chồng tôi ra sức thuyết phục vợ. Anh bảo ở ngoại thành chi phí không đắt đỏ, không khí trong lành, mà bây giờ chúng tôi nên tiết kiệm một khoản tiền chứ không nên phung phí hết tiền bố mẹ đã cho. Chẳng hiểu sao khi ấy tôi lại thấy có lý. Vì thế, chúng tôi quyết định chọn căn nhà ở khu chung cư xa trung tâm thành phố.
Tôi bắt đầu phát hiện chồng mình có biểu hiện lạ cách đây nửa tháng. Tôi kết hôn đã được 1 tháng. Nhưng vì có thai trước nên hiện tại cái thai của tôi đang ở tháng thứ 3. Đợt này tôi thường xuyên phải dậy đi tiểu đêm. Điều kỳ lạ là đêm nào tỉnh dậy tôi cũng không thấy chồng đâu. 1 tuần, rồi 2 tuần đều như vậy, tôi ra ban công và phòng đọc cũng không thấy chồng nên bắt đầu sinh nghi. Tôi còn nghĩ vì mình không đáp ứng đủ nhu cầu sinh lý nên chồng mới ra ngoài ngoại tình để giải tỏa.
Tối ấy, tôi lên giường và giả vờ ngủ như mọi ngày. Tầm 12 giờ đêm, chồng tôi bắt đầu thức giấc. Anh đi ra ngoài, nhân cơ hội ấy, tôi đã bám theo anh. Chồng tôi rảo bước nhanh đến khu nghĩa trang gần chỗ chúng tôi ở. Tôi lạnh toát sống lưng khi thấy chồng bước vào nơi ấy giữa đêm. Nhưng sự tò mò vẫn thôi thúc, tôi theo anh cho đến khi anh dừng chân lại một ngôi mộ. Rồi anh thắp nến và nằm xuống cạnh ngôi mộ ấy.
Guc nga khi phat hien nua dem chong ra nghia trang ngu, sang lai ve om vo-Hinh-2
Điều kỳ lạ là đêm nào tỉnh dậy tôi cũng không thấy chồng đâu. (Ảnh minh họa) 

Đó là mộ người yêu cũ của chồng tôi. Tôi nhận ra vì đã từng thấy ảnh chồng mình và cô ấy trên facebook. Chân tôi như khuỵu xuống khi biết sự thật phía sau mọi chuyện. Và tôi đã lờ mờ đoán ra được, tại sao chồng tôi thích ở khu chung cư ngoại thành này đến vậy. Thì ra anh muốn gần người yêu cũ của mình. Thì ra đêm nào anh cũng ra ngủ bên mộ cô ấy và lẻn về nhà lúc tờ mờ sáng để tôi không phát hiện.

Đó là chồng tôi, sao bây giờ tôi lại thấy xa lạ quá. Anh khác anh của mọi ngày hoàn toàn. Anh khiến tôi sợ anh mỗi khi đến gần. Tôi chưa dám nói ra mọi chuyện với chồng. Nhưng vì tôi cứ im lặng nên đêm nào chồng tôi cũng ra mộ người yêu ngủ rồi lại về ôm vợ như không có chuyện gì. Bây giờ tôi rối trí lắm, phải làm sao để chồng tôi chấm dứt chuyện này đây?

Sau chuyến đi phượt về, vợ chết lặng thấy chồng làm chuyện không ai dám làm

Trên đường về, tôi nghĩ đến cảnh chồng ôm chầm lấy tôi vì lo lắng cho tôi mấy ngày qua. Vậy mà không ngờ...

Tôi kết hôn đến nay đã được 6 năm. Sau khi kết hôn, tôi nghỉ làm vì có thai. Tiếp những năm sau đó, tôi tất bật với công việc làm vợ, làm mẹ khi sinh liên tục 3 đứa con.

Đọc nhiều nhất

Tin mới