Chánh Tín: Tôi từng là đại gia, giờ chỉ mong đủ ngày hai bữa

Một người nổi tiếng và giàu có như Chánh Tín, bỗng một ngày phá sản, bị ngân hàng xiết nợ biệt thự. Nhưng ông bình tĩnh đi qua hết thăng trầm mà không hề than thân, trách phận.

- Sau những biến cố trong cuộc sống, ông thế nào?
Hiện tại, tôi dọn qua khu Tân Phong, quận 7, TP. HCM ở. Căn hộ này là của một người em kết nghĩa có dư nên kêu tôi về ở. Đây là chung cư cao cấp nên điều kiện cũng rất tốt, nơi ở sạch sẽ, thoáng mát, gần bờ sông, các bảo vệ lịch sự lắm.
Nói chung, sức khỏe tôi tốt, không có vấn đề gì. Nhưng tuổi già mà, bệnh già thì mỗi thứ một chút. Không có bệnh nào tới nỗi chết, chỉ... sắp chết thôi. (cười lớn)
- Thời gian này ông đi phim, hoạt động khá đều đặn, điều gì khiến ông tích cực như vậy?
Đúng là gần đây, tôi có đi phim, chấm thi hoa hậu nên cũng đi lại nhiều. Tôi đi Dubai, Singapore, Thái Lan, Mã Lai... Thật ra, làm giám khảo thì cũng không có gì cực nhọc, với sức khỏe hiện tại thì tôi dư sức làm.
Năm rồi, tôi đi phim khá nhiều, đi 4 - 5 phim, toàn phim nhựa. Tôi nghĩ, đã là diễn viên thì vai lớn hay nhỏ không thành vấn đề, miễn là có chỗ diễn. Tình cảm của mình đối với vai diễn hoặc ekip đó mới quan trọng.
Tôi cũng lớn tuổi rồi, có gì giúp được cho con cháu, anh em thì mình sẵn sàng thôi.
Với lại, cũng do lớn tuổi nên vai diễn của tôi đã hạn chế rồi. Hồi xưa còn đóng vai 40 - 50 tuổi chứ giờ chỉ đóng được vai ở hàng 60 trở lên thôi.
- Đời Chánh Tín đủ thăng trầm, nhưng tôi để ý, hễ ông gặp chuyện là có người tự động tới giúp?
Đó là một điều rất phước đức mà khán giả đã yêu mến và mang tới cho mình. Tôi lấy làm vinh dự khi nhận được sự giúp đỡ đó.
Tôi cũng từng là đại gia đấy! Nhưng thôi, giờ còn để ý làm gì. Tất cả cái gì ra đi thì do nó phải ra đi thôi. Chúng ta phải lo cuộc sống phía trước chứ. Tôi giờ cũng sáu mươi mấy rồi, coi mấy đứa em làm gì thì đu theo thôi chứ không mong làm giàu gì nữa.
Chanh Tin: Toi tung la dai gia, gio chi mong du ngay hai bua
 NSƯT Chánh Tín đã dọn về một căn hộ chung cư cao cấp, có đièu kiện sống tốt hơn ở tuổi xế chiều.
- Tôi còn nhớ lúc phá sản, tâm trạng ông sa sút lắm. Ông mất bao lâu để hồi phục?
Không ai có thể trụ nổi khi tất cả mọi chuyện cùng đổ ập một lần. Lúc đó, tôi đã bị ăn cắp phim mà việc kinh doanh cũng liên tục thất bại, chưa kể chuyện đất đai, nhà cửa lên xuống. Nhiều thứ kéo theo một lúc làm tôi sạt nghiệp, chứ nếu chỉ chuyện bộ phim thôi thì chắc đã không tới nỗi.
Tôi chưa từng trách đời, trách phận. Trái lại, tôi lấy làm hả hê. Tôi không hẳn tu nhưng là con nhà Phật. Ba mẹ tôi ăn chay trường 40 - 50 năm, tu tịnh độ cư sĩ (trường phái thiền). Tôi được rèn luyện từ nhỏ nên dù trải qua những chuyện đau buồn, có khi người khác không sống nổi nhưng tôi cứ nghĩ là vô thường hết.
Hồi xưa, tôi ngủ tới 11 - 12 giờ mới dậy nhưng từ sau lần tai nạn đó, giờ khoảng 5 - 6 giờ là tôi dậy rồi. Buổi tối cũng vậy, khoảng 9 - 10 giờ là tôi đi ngủ, rất sớm.
Cứ như đầu óc mình không còn cái gì để lo lắng, suy nghĩ nữa vậy. Người ta còn gia sản thì còn lo mất của, chứ tôi mất hết rồi còn gì đâu mà lo? Thành ra ngủ sướng lắm. (cười)
- Ngoài 60, ông mong muốn gì nhất?
Mong sao ngày có đủ hai bữa, chứ mong gì nữa giờ! Tôi còn thằng con ở nước ngoài gửi tiền về, nếu tằn tiện thì vẫn sống được. Tôi cũng đi hoạt động, ca hát, làm giám khảo, đi show... thì cũng không tới nỗi nào. Nói chung, hiện giờ, tôi chẳng có kế hoạch gì. Có chăng, kế hoạch của tôi là sống đơn giản.
Chanh Tin: Toi tung la dai gia, gio chi mong du ngay hai bua-Hinh-2
Ngôi sao màn bạc Chánh Tín một thuở. 
- Giai đoạn phá sản, ông hay đi hát phòng trà nhưng giờ không thấy đi hát nữa?
Lúc trước, tôi có đi hát phòng trà nhưng tôi thấy tình trạng phần lớn phòng trà hiện nay ế ẩm quá, doanh thu không tốt, chỉ còn vài chỗ hoạt động ổn định thôi. Vì vậy, họ phải cắt giảm nhiều thứ nên cát-xê không còn như xưa.
Tôi đi hát mà thấy thù lao không xứng đáng thì thôi, thà mình làm nghề khác. Bây giờ, tôi chỉ thỉnh thoảng đi hát cho anh em nghe, chứ hát một đêm lãnh mấy trăm ngàn thì hát để làm gì.
- Đời ông thăng trầm, hấp dẫn như vậy, sao không tính chuyện làm phim, viết sách?
Tôi cũng từng có ý định làm cuốn phim hoặc ra sách về cuộc đời mình nhưng phải có mạnh thường quân nào giúp đỡ thì họa may làm được. Chứ với tình trạng hiện tại của tôi hiện giờ thì... bó tay.
Nếu tôi đi kêu gọi mọi người làm phim về cuộc đời mình thì kỳ quá. Viết sách cũng vậy, phải có tác giả, tờ báo nào uy tín viết cho thì mới được.
Riêng với sách, nếu viết như một số người từng ra sách thì tôi không đồng ý. Tôi không chỉ là diễn viên mà còn là ca sĩ, kịch sĩ, đạo diễn... Bề dày hoạt động của tôi từ năm 1973 tới giờ, từng chiếm huy chương vàng của tổng thống Thiệu.
Vì vậy, nếu đã kể thì phải kể cho hết, đem cái hay cái đẹp trong ngành nghề mình từng trải qua cho người đời sau biết. Dĩ nhiên cả những cái cần tránh, để người ta nhìn vào đó lấy mình làm gương. Hồi ký không phải là thứ chỉ để kể lại chuyện chơi bời của đời mình.
Theo Gia Bảo/Vietnamnet

>> xem thêm

Bình luận(0)