5 điều làm con người nuối tiếc nhất trước khi chết

Cuốn sách mới của một cựu y tá tổng kết 5 điều nuối tiếc nhất trước khi chết của những người đang hấp hối, đặc biệt là những người già cả.

Bronnie Ware, nữ y tá Anh từng làm công việc chăm sóc và xoa dịu những người sắp “gần đất, xa trời”, cho biết, bà vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện rất nhiều người đang hấp hối có cùng những nuối tiếc như nhau.
Bà Ware kể: “Các bệnh nhân của tôi là những người đã về nhà nằm chờ chết và nhìn chung phải trải qua một số thời khắc đặc biệt như nhau. Mọi người đã trưởng thành rất nhiều khi phải đối diện với "án tử" của chính mình. Mỗi người trong số họ đều trải nghiệm các cung bậc cảm xúc khác nhau: chối bỏ, sợ hãi, tức giận, hối tiếc, phủ nhận và cuối cùng là chấp nhận”.
Trong cuốn sách nhan đề “The Top Five Regrets Of The Dying: A Life Transformed By The Dearly Departing” của mình, bà Ware đã tổng kết 5 điều nuối tiếc nhất trước khi chết của những người đang hấp hối, đặc biệt là những người già cả, như sau:
1. Nuối tiếc vì đã không đủ dũng cảm sống thực với chính mình mà sống theo mong muốn của những người xung quanh
 
Đây là nuối tiếc hàng đầu của đa phần những người sắp từ giã trần thế. Bà Ware cho rằng, khi con người nhận ra cuộc sống của họ gần kết thúc và hồi tưởng lại mọi sự một cách rõ ràng, họ dễ dàng nhìn thấy quá nhiều giấc mơ đã không được hoàn thành.
“Hầu hết mọi người đã không thực hiện thậm chí chỉ một nửa số giấc mơ của họ và phải chết khi nhận ra rằng, đó là do họ đã hoặc không có lựa chọn nào đó”, bà Ware nhấn mạnh.
2. Nuối tiếc đã làm việc quá vất vả
“Ước gì tôi đừng làm việc cật lực đến như vậy” là câu cửa miệng của những người đàn ông sắp chết. Họ đã bỏ lỡ việc tận hưởng thời trẻ của con cái và mối quan hệ với bạn đời. Phụ nữ cũng có thể hối tiếc về điều này, nhưng thường chỉ từ các thế hệ trước đây, do nhiều chị em không phải là trụ cột gia đình.
3. Nuối tiếc đã không bộc lộ cảm xúc thực
Nhiều người đã phải kìm nén cảm xúc thực để giữ hòa khí với những người khác. Điều đó cũng đồng nghĩa, họ đôi khi phải “đeo mặt nạ” không mong muốn. Vì vậy, khi sắp “gần đất, xa trời”, không còn gì để mất, họ cảm thấy cay đắng và căm phẫn với sự kìm nén cảm xúc quá mức của chính mình.
4. Nuối tiếc đã không giữ liên lạc với bạn bè
Thông thường, nhiều người sẽ không thực sự nhận ra ý nghĩa và tầm quan trọng của bạn bè cho tới những ngày cuối đời. Khi sắp chết, rất nhiều người cảm thấy hối hận vì đã để vuột mất những tình bạn vàng trong nhiều năm.
Họ nuối tiếc sâu sắc rằng mình đã không đầu tư thời gian và sự chia sẻ đáng có cho những người bạn.
5. Nuối tiếc đã không để bản thân hạnh phúc hơn
Đây là một nuối tiếc phổ biến đến kinh ngạc ở những người sắp chết. Cho tới tận khi chết, nhiều người mới nhận ra rằng, hạnh phúc xứng đáng được đánh đổi bằng nhiều thứ. “Họ đã sống mắc kẹt trong những phong cách và thói quen cũ.
Sự vừa lòng với "cái thân quen" đã che phủ cảm xúc cũng như cuộc sống thể chất của họ. Sự sợ hãi thay đổi khiến họ phải giả vờ với người khác và giả vờ với chính bản thân rằng họ hài lòng, hạnh phúc, dù trong sâu thẳm vẫn mong muốn được cười thoải mái và làm những điều ngốc nghếch theo ý mình một lần nữa”, bà Ware nói.

Đắng lòng gái xinh sống thoáng, gặp trai một lần lên giường luôn

Tới bây giờ Hồng vẫn không hiểu vì sao mà Minh lại không cưới cô làm vợ, dù trước đó anh nói anh rất thích mẫu người như cô.

Dù có yêu Hồng nhưng Minh lại không chọn cô làm vợ, mọi việc vỡ lẽ khi Minh tất bật chuẩn bị cho đám cưới của mình vào tháng 3 tới. Hồng đau khổ gọi điện tìm gặp Minh, nhưng rồi khi gặp nhau Minh chỉ nói “anh không thể cưới một người phụ nữ hễ gặp đàn ông dù chỉ một lần mà em đã lên giường được với họ”. Nghe câu nói đó, Hồng thấy đắng lòng cô quỵ xuống vì đau khổ.

Trao cái “ngàn vàng” rồi cố giữ lại cái thai

Trao đi cái ngàn vàng của con gái cho sai người, tôi có thai nhưng may mắn được cha mẹ che chở, yêu thương. 

Người ta nói “con dại cái mang” quả không sai. Những dại khờ, vấp ngã trong tình yêu của tôi luôn mang lại phiền phức cho cha mẹ. Ngày tôi vừa tốt nghiệp đại học cũng là ngày mà tôi tin tưởng vào người yêu và trao đi cái ngàn vàng của con gái. Chỉ vì tin anh, tin vào những lời hứa đầu môi của anh mà tôi phải chịu những nỗi đau, dằn vặt suốt nhiều năm. Không chỉ có tôi mà gia đình tôi cũng điêu đứng muôn phần.

Sau khi tôi nói cho anh biết cái thai đã được hơn 5 tuần, ngỡ tưởng anh sẽ vui mừng khôn xiết và bàn tính chuyện cưới xin, thì đằng này anh lại lạnh tanh, tỏ rõ là người đàn ông phụ bạc, nói bỏ cái thai đi. “Anh còn trẻ, anh còn muốn sống cuộc sống tự do. Anh nghĩ sẽ tốt hơn nếu em bỏ cái thai đi. Muốn có con thì đợi sau này đi. Còn nếu em muốn giữ lại đứa bé thì một mình em giải quyết, anh không nghĩ là mình có thể đủ tự tin để tiến tới hôn nhân…”. Mặc cho tôi khóc lóc, từ nài nỉ van xin đến cãi vã, mắng nhiếc anh cũng vẫn quyết tâm tuyệt tình. Sau trận cãi vã hôm đó anh cắt đứt liên lạc với tôi. Lúc đầu tôi cũng có tìm đến anh vài lần nhưng kết quả cũng vẫn là con số không.

Trao cai “ngan vang” roi co giu lai cai thai
Ảnh minh họa. 

Khi cái thai đã quá lớn có muốn bỏ cũng không được nữa, đằng này chính bản thân tôi cũng không có đủ dũng cảm để làm chuyện thất đức ấy. Những ngày tháng đó tôi sống trong nỗi sợ hãi, cô đơn và stress nặng. Những lời hứa, những lời đường mật trước kia của anh đến bây giờ tôi lại cảm thấy khinh bỉ. Tôi quyết tâm giữ lại cái thai cho dù trước mắt tôi là cả một bầu trời đen tối. Tôi không dám nói với gia đình, phần vì tủi hổ, phần vì sợ làm liên lụy đến cha mẹ. Ông bà là những người sống rất nguyên tắc, là những nhà giáo mẫu mực. Tôi không thể để bố mẹ vì mình mà chịu tiếng xấu của đời.

Lúc đầu tôi định bỏ đi đâu đó thật xa, cho dù có phải vất vả cũng còn hơn là sống và làm vết nhơ cho gia đình. Thế nhưng khi cái thai không thể che giấu được nữa cũng là lúc mẹ tôi đau đớn ôm tôi. Ngỡ tưởng lúc đó mẹ tôi sẽ suy sụp và trách móc tôi. Nhưng trái lại, chính mẹ lại một lần nữa cứu vớt cuộc đời tôi. Mẹ nói mẹ trách bản thân mình nhiều hơn vì đã không quan tâm đến tôi để tôi phải chịu đau khổ một mình suốt mấy tháng qua. Mẹ cũng nói tôi đã làm đúng khi giữ lại cái thai. Chính câu nói của mẹ đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi: “Con đã sai khi quá tin vào một người đàn ông, nhưng cái sai này không phải chỉ riêng mình con mắc phải. Con đã đúng khi giữ lại đứa trẻ. Nó vô tội, mẹ sẽ gánh vác một phần những nỗi đau cho con. Đừng bao giờ chịu đựng một mình khi bên cạnh con vẫn còn gia đình, còn cha mẹ…”.

Mặc cho những tiếng cười chê của người đời, mẹ tôi vẫn vui vẻ chăm sóc tôi từ lúc mang thai đến khi sinh nở. Mẹ chưa bao giờ oán trách tôi vì đã mang thai ngoài ý muốn, đã mang đến nỗi đau cho gia đình. Mẹ vẫn thường giấu nỗi đau vào tim, bố tôi cũng thường xuyên ru thằng bé và nói “Sai lầm của con người là không biết sửa sai và vượt qua nỗi đau. Rồi một ngày nào đó sẽ có một người đàn ông tốt bằng lòng làm cha con, làm chồng của mẹ con…”.

Cuộc sống này có nỗi đau nhưng cũng có nhiều niềm vui, chỉ có gia đình mới yêu thương ta vô điều kiện.

Đêm tân hôn dâu mới phải chung phòng với bố mẹ chồng

Thế nhưng điều bất ngờ khiến tôi choáng váng đến tận giờ là đêm tân hôn, vợ chồng tôi ngủ chung mà chia ra ngủ cùng với ba mẹ chồng.

Chào mọi người, tôi là độc giả thường xuyên của mục Tâm sự. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên kể chuyện riêng của mình ra, mong mọi người bớt chút thời gian đọc và cho tôi vài lời khuyên lúc này.

Đọc nhiều nhất

Tin mới