Phút ”sa chân” của cô gái trẻ miền sơn cước

Hận mẹ đi bước nữa, Hà Thu Hà, SN 1992, trú tại Yên Sơn, Tuyên Quang bỏ nhà đi “bụi”. Với sự non nớt trường đời, cô dễ dàng “bập” vào mối tình tội lỗi đẩy cô đến sai phạm cuộc đời.

“Nghĩ lại em mới thấy mình dại và ngông cuồng. Tại sao phải cố để nắm giữ trái tim người đàn ông trong khi anh ta đã thuộc về kẻ khác. Sao lại phải giành giật, phải hy sinh bản thân, vì cái gì cơ chứ, thể hiện tấm chân tình chăng? Thật em thấy mình ngu dại quá”, Hà Thu Hà tâm sự.
Cô gái dân tộc Tày này hiện đang thi hành bản án 12 năm tù ở trại giam Hoàng Tiến. Ngày bị bắt, Hà đang ngồi cùng ô tô với một kẻ có thâm niên về buôn bán, vận chuyển ma túy. Thử test nhanh lúc bị bắt giữ, Hà dương tính với ma túy.
Bỏ nhà đi vì giận mẹ
Cao ráo, trắng trẻo và có gương mặt ưa nhìn, nhất là khi nhìn cô thể hiện những vũ điệu của người Tày trên sân khấu, chẳng ai nghĩ Hà từng có thời gian vật vã, lang thang, trong đầu lúc nào cũng chỉ thèm lắc.
Hà là con út trong một gia đình, trên là 3 anh trai nên khỏi phải nói cô được cưng chiều thế nào. Bố mẹ làm nghề buôn bán nên so với người dân trong khu vực, kinh tế gia đình Hà thuộc dạng khá giả. Mấy anh em Hà đều được bố mẹ cho đi học nhưng chẳng ai theo học hết phổ thông.
“Anh cả em bỏ học vì không thi đỗ vào THPT, đi học trung tâm giáo dục được mấy tháng thì bỏ vì chán. Anh thứ hai thì không theo được nên bỏ ngay từ năm lớp 8. Anh trai thì xác định đi làm nên không đi học. Còn em thì….”, Hà bỏ ngang câu nói, cúi đầu đầy vẻ biết lỗi và xấu hổ.
Theo nhận xét của Hà, cô và người anh trên mình là thông minh hơn cả song lại cũng là hai kẻ ngỗ ngược và ngang bướng. Cậy mình là út ít trong nhà, hai anh em thường hay bày trò để bắt nạt các anh lớn. Không những thế, Hà và người anh trai này còn hay lấy trộm tiền hàng của bố mẹ để đi mua quà vặt dù trong nhà không phải túng thiếu hay đói ăn.
“Là chúng em thích vậy thôi chứ có đói đâu. Lúc đó cảm giác được lê la hàng quán nhấm nháp vài thứ lặt vặt như quả khế, quả mơ hay cái kẹo mạch nha thích lắm. Cửa hàng bố mẹ bán đầy bánh kẹo ngon hơn nhưng chúng em lại không thấy hấp dẫn”, Hà tâm sự.
Cuộc đời Hà cứ thế êm đềm trôi qua trong sự bao bọc của người thân cho đến năm cô học lớp 7 thì xảy ra biến cố mà theo Hà đó là bước ngoặt lớn nhất cuộc đời cô.
Trong một lần đi lấy hàng, bố Hà không may gặp tai nạn giao thông và ông đã bỏ năm mẹ con Hà ra đi vĩnh viễn. Mẹ Hà chới với trong nỗi đau nhưng vẫn cố gắng thay chồng động viên các con ăn học nhưng chỉ có Hà là nghe lời.
Ba người anh lần lượt bỏ học ở nhà phụ mẹ. Người bán hàng, người chạy xe ôm, người chọn công việc chăn nuôi để lập nghiệp. Hà bảo đã từng cảm thấy được an ủi khi mẹ và các anh biết yêu thương đùm bọc nhau. Cô đã quen với cảm giác ấy nên khi trong nhà xuất hiện người lạ, Hà đã không chịu nổi.
“Chú ấy quê ở Lạng Sơn, là dân xây dựng nên cũng hay đi. Lần đó chú lên xây nhà cho một gia đình ở gần nhà em, chẳng hiểu thế nào mẹ lại phải lòng chú ấy”, Hà kể.
Theo lời Hà thì cô không biết chuyện của mẹ với người đàn ông kia bắt đầu từ bao giờ nhưng khi mẹ đưa “người đó” về nhà giới thiệu, cô đã rất sốc. Ý nghĩ mẹ đi lấy chồng sẽ theo người ta về Lạng Sơn, bỏ mấy anh em ở lại khiến Hà cảm thấy ngộp thở.
Cô khóc lóc, bỏ ăn và dọa sẽ bỏ học, bỏ nhà đi nếu mẹ lấy chồng. Ba người anh khuyên em gái nhưng Hà không chịu. Khi thấy mọi người trong gia đình đều ủng hộ quyết định của mẹ, Hà đã bỏ nhà đi.
“Trong thâm tâm em lúc bỏ nhà đi chỉ nghĩ đi vài hôm sẽ trở về. Em định đến nhà bạn ở vài hôm, mục đích là để mẹ tìm về làm lành với em trước. Nhưng mẹ đã không đến nên em mua vé về Hà Nội. Lần này là bỏ đi thật”, Hà Thu Hà nhớ lại. Và những ngày sống vật vờ ở Hà Nội, Hà đã bập vào “lưới tình” của một người đàn ông nghiện đã có gia đình.
Phut ”sa chan” cua co gai tre mien son cuoc
Phạm nhân Hà Thu Hà trong trại giam. (Ảnh: N.Vũ) 
Sa ngã vì yêu nhầm người
“Em không biết trả lời chị thế nào vì nếu bảo không hối hận khi yêu nhầm người là không đúng. Nhưng chuyện tình cảm biết thế nào mà nói. Dẫu sao thì em cũng biết ơn anh ấy đã cưu mang lúc em cơ nhỡ. Em chỉ cảm thấy tiếc cho bản thân vì những quyết định điên rồ”, nữ phạm nhân quê Tuyên Quang bộc bạch.
Hà bảo rằng, ngày đầu đặt chân đến Hà Nội, cô không quen biết ai. Số tiền lấy trộm của mẹ mang đi cũng chỉ giúp cô sống được 1 tuần. Trong lúc không biết làm thế nào, Hà cũng định quay về nhà song vì cái tính đỏng đảnh, làm cao mà cô quyết định ở lại. Và cuộc gặp định mệnh giữa Hà với người đàn ông ấy đã xảy ra khi cô đi tìm việc mà không được. Hà nhớ mãi cái bánh mì pa tê thơm phức anh ta mua cho khi bắt gặp cô đói lả trên ghế công viên và kể từ hôm đó, Hà răm rắp nghe theo sự sai khiến của anh ta.
“Em không quan tâm mọi người nghĩ gì nhưng tình cảm em dành cho anh ấy không chỉ là sự biết ơn. Em yêu anh ấy vì những gì em cần, anh ấy đều đáp ứng, thế thôi”, Hà kể.
Cô thừa nhận cũng chính người đàn ông này đã dẫn dắt cô đến với ma túy. Cô được ăn ngon mặc đẹp, được thả hồn bay bổng theo những ảo giác nhưng thứ cô đổi lại là thân xác đàn bà và những chuyến đi giao hàng ma túy mà người đàn ông kia chỉ bảo. Cuộc sống của Hà không sao thoát ra được cái vòng quay nghiệt ngã đó cho đến lần bị bắt cùng đồng bọn vào tháng 9-2011. Lần đó Hà đang cùng 3 người nữa đi giao hàng.
“Em bị kết án 12 năm tù còn anh ấy bị án chung thân. Những người khác cũng không nhẹ hơn em. Bọn em mỗi người cải tạo một trại giam, bặt tin từ sau hôm có án”, Hà kể.
Từ ngày về trại giam Hoàng Tiến cải tạo ở đội may mặc, Hà đã vài lần được gặp mẹ. Nhìn thấy mẹ tóc bạc nhiều, gương mặt sầu muộn, đau khổ Hà thấy ân hận vô cùng.
“Ban đầu em còn giận mẹ lắm nhưng giờ nghĩ lại rồi được mọi người phân tích, giảng giải em đã vỡ lẽ ra nhiều. Em không hận mẹ nữa mà còn mong mẹ có người an ủi, sớm hôm chia sẻ. Trong này em sẽ cố gắng cải tạo tốt để mẹ đỡ lo”, Hà tâm sự.
Theo lời Hà thì ngoài thời gian đi lao động, cô còn tích cực tham gia vào các phong trào văn hóa văn nghệ, thể thao và mấy năm nay trở thành hạt nhân văn nghệ của phân trại. Hà đã 2 lần được giảm án và chỉ còn một thời gian ngắn nữa là ra trại.
“Em chưa dự định sau này về sẽ làm gì vì xa nhà lâu quá rồi. Các anh em xuống thăm bảo sau này về sẽ để cửa hàng của bố mẹ cho bán hàng. Chắc là ban đầu cứ vậy đã còn sau này tính tiếp”, Hà tâm sự.
Cô cười rất tươi, đôi má ửng đỏ trước câu nói đùa “đến lúc lấy chồng phải tính tiếp là đúng rồi” của chúng tôi. Dù sao thì Hà vẫn còn trẻ lắm và lần trượt ngã này sẽ khiến cô nhớ mãi để sau này sống tốt hơn.
Nguyễn Vũ/Phapluatxahoi.vn

>> xem thêm

Bình luận(0)