Vì sao con người mất đuôi? Tiết lộ bí mật từ 25 triệu năm trước

Mỗi người đều mang một dấu tích nhỏ ở cuối cột sống, như lời nhắc rằng tổ tiên xa xưa của chúng ta từng sở hữu một chiếc đuôi.

Nếu quan sát bộ xương người, bạn sẽ thấy phần xương cụt gồm ba đến năm đốt sống hợp nhất ở cuối cột sống. Đây chính là phần còn sót lại của chiếc đuôi từng hiện diện ở các tổ tiên động vật có xương sống. Trong giai đoạn đầu của bào thai, phôi người thậm chí còn phát triển một chiếc đuôi ngắn với khoảng 10–12 đốt sống. Tuy nhiên, khi thai nhi lớn lên, phần lớn cấu trúc này dần tiêu biến, chỉ còn lại xương cụt.

Ảnh: my.clevelandclinic

Các nhà khoa học cho rằng tổ tiên của loài người đã mất đuôi từ khoảng 20–25 triệu năm trước, vào thời điểm xuất hiện nhóm vượn không đuôi – tổ tiên chung của đười ươi, khỉ đột, tinh tinh, bonobo và con người ngày nay. Điều đó có nghĩa không chỉ con người, mà toàn bộ các loài vượn lớn đều không còn chiếc đuôi từng rất hữu ích đối với các loài khỉ.

Ảnh: infobae

Vậy vì sao chiếc đuôi biến mất? Một giả thuyết phổ biến cho rằng khi tổ tiên chúng ta chuyển sang lối sống leo trèo bằng cách đu người trên cành cây và sau đó dần thích nghi với tư thế ngồi thẳng cũng như đi bằng hai chân, chiếc đuôi không còn đóng vai trò giữ thăng bằng như trước. Thay vào đó, cơ thể phát triển hệ cơ vùng hông và cột sống hiệu quả hơn để hỗ trợ vận động. Khi một cơ quan không còn mang lại lợi thế tiến hóa, các đột biến làm thay đổi hoặc thu nhỏ nó có thể được tích lũy qua hàng triệu năm.

Ảnh: slideshare

Những nghiên cứu di truyền gần đây còn mang đến một manh mối thú vị. Năm 2024, các nhà khoa học phát hiện một đoạn ADN chèn vào gen TBXT – gen liên quan đến sự hình thành đuôi ở động vật có xương sống – có thể là yếu tố quan trọng góp phần khiến tổ tiên của vượn lớn và con người mất đuôi. Tuy nhiên, đây có lẽ không phải là nguyên nhân duy nhất, bởi quá trình tiến hóa thường là kết quả của nhiều thay đổi di truyền kết hợp với áp lực chọn lọc tự nhiên.

Dẫu không còn đuôi, con người vẫn giữ lại một số cơ từng dùng để điều khiển bộ phận này. Những cơ đó nay hỗ trợ vùng sàn chậu, giúp nâng đỡ các cơ quan nội tạng và tham gia vào nhiều hoạt động của cơ thể. Thỉnh thoảng, y học còn ghi nhận những em bé sinh ra với phần mô nhô ra giống chiếc đuôi. Phần lớn đây là hiện tượng bẩm sinh rất hiếm, phản ánh những biến đổi trong quá trình phát triển phôi thai chứ không phải sự "quay trở lại" của chiếc đuôi tổ tiên.

Chiếc đuôi đã biến mất từ hàng chục triệu năm trước, nhưng dấu vết của nó vẫn còn hiện diện trong cơ thể và bộ gen của chúng ta. Đó là minh chứng sống động cho hành trình tiến hóa dài lâu đã tạo nên loài người hiện đại.

Loài hoa khổng lồ có hình dáng như vương miện từng xuất hiện từ hàng trăm triệu năm trước

Vòng đời đáng kinh ngạc của sinh vật trông như chuồn chuồn lai bọ ngựa

Thoạt nhìn như một con bọ ngựa tí hon có cánh chuồn chuồn, ruồi bọ ngựa là minh chứng sống động cho sự sáng tạo kỳ lạ của tiến hóa.

Ruồi bọ ngựa, thuộc họ Mantispidae, là một nhóm côn trùng trong bộ Cánh gân (Neuroptera), hoàn toàn không phải ruồi thật hay bọ ngựa. Cái tên của chúng xuất phát từ ngoại hình đặc biệt: phần đầu hình tam giác và đôi chân trước gập lại giống hệt bọ ngựa, trong khi đôi cánh trong suốt với mạng gân dày đặc lại giống các loài cánh gân như kiến sư tử hay bọ mắt vàng. Chính sự kết hợp kỳ lạ ấy khiến nhiều người lần đầu nhìn thấy đều nghĩ rằng đây là một sinh vật được “ghép” từ nhiều loài khác nhau.

Hóa thạch thằn lằn bay nhỏ nhất được tìm thấy ở Trung Quốc

Sinh vật này không có răng và sải cánh chỉ 25 cm, khiến nó trở thành loài bò sát bay nhỏ nhất từng được tìm thấy trên thế giới.

Một hóa thạch thằn lằn bay tí hon đã được phát hiện ở phía tây tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc. Hiện tại, đây là loài thằn lằn bay nhỏ nhất từng được tìm thấy trên thế giới.

Theo hãng tin Tân Hoa Xã đưa tin, một hóa thạch của loài bò sát bay nhỏ bé đã được phát hiện tại Kiến Xương, tỉnh Liêu Ninh, đông bắc Trung Quốc. Khu vực này từng được bao phủ bởi rừng vào thời điểm loài bò sát nhỏ bé này sinh sống, cách đây khoảng 120 triệu năm trước.

Sinh vật 'bất tử' khiến các nhà khoa học phải viết lại giới hạn của sự sống

Có một sinh vật vẫn sống sót sau bức xạ đủ sức hủy diệt con người chỉ trong tích tắc – và đó là một loài vi khuẩn nhỏ bé mang tên Deinococcus radiodurans.

Khi nhắc đến những sinh vật "bất tử", nhiều người sẽ nghĩ đến gấu nước (tardigrade). Thế nhưng trong thế giới vi sinh, Deinococcus radiodurans mới là cái tên khiến giới khoa học kinh ngạc suốt nhiều thập kỷ. Loài vi khuẩn này có khả năng chịu đựng mức bức xạ ion hóa cao gấp hàng nghìn lần giới hạn gây tử vong đối với con người, đồng thời vẫn sống sót sau môi trường khô hạn kéo dài, nhiệt độ cực thấp, chân không và nhiều điều kiện khắc nghiệt khác.

Đọc nhiều nhất

Tin mới