![]() |
| Mọi khó khăn rồi sẽ qua thôi phải không mọi người? (Ảnh minh họa) |
![]() |
| Mọi khó khăn rồi sẽ qua thôi phải không mọi người? (Ảnh minh họa) |
Mẹ chồng mất từ năm chồng tôi học cấp 2 vì bạo bệnh nên tôi không phải lo lắng về mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu. Bố chồng không phải người khó tính nên dù ở chung nhà tôi vẫn cảm thấy rất thoải mái vì chỉ cần chuẩn bị ba bữa một ngày là đủ. Hơn nữa, về cơ bản, bố chồng bị liệt, phải nằm một chỗ nên cũng không mấy quan tâm đến chuyện gia đình. Nhưng vì bố không đi lại được nên mọi việc sinh hoạt đều do vợ chồng tôi đảm nhiệm. Tôi phụ trách việc cơm nước, giặt giũ còn chồng tôi sẽ hỗ trợ bố chồng tắm rửa vệ sinh.
Hiện tại, tôi mới sinh con được hơn hai tháng. Tôi không nghĩ rằng, việc có thêm một đứa trẻ lại có thể tốn kém đến như vậy. Chỉ tính riêng tiền sữa, tiền bỉm, tiền thuốc thang đã chiếm mất mỗi tháng 3,4 triệu rồi. Trước đây, lương của chồng cộng với của tôi có thể chi tiêu dư dả, nhưng từ khi có con, dường như tháng nào cũng phải chắt bóp lại mới đủ.
Tôi và chồng đến với nhau bằng tình yêu và sự hy sinh. Nhà tôi khá giả còn nhà chồng nghèo túng, lại đông anh chị em. Khi yêu, bố mẹ luôn hỏi tôi có quyết định chắc chắn không? Ông bà sợ tôi khổ, sợ tôi bị cái nghèo bào mòn người đi. Tôi kiên quyết trả lời có và chấp nhận về nhà chồng ở mà không có nổi một cái đám cưới. Khi đó bố chồng tôi bị tai biến, hấp hối trên giường bệnh. Vợ chồng tôi chỉ kịp thắp hương cáo ông bà để ông bà chứng minh chúng tôi đã là vợ chồng. Còn chuyện cưới hỏi không thể diễn ra.
Sống chung với cái nghèo, thiếu thốn, vợ chồng tôi luôn động viên, an ủi nhau. Tôi nhớ mãi đêm tân hôn trong căn phòng tồi tàn, mẹ chồng ngậm ngùi nắm lấy tay tôi xin lỗi. Còn chồng tôi thì hứa sẽ tổ chức cho tôi một đám cưới trong tương lai. Anh khẳng định sẽ không làm tôi buồn.
![]() |
| Cô Tiểu Lệ khóc hết nước mắt vì bị gia đình chồng đối xử bất công. |
Mời độc giả xem thêm video: Những câu thoại bá đạo trong phim Sống chung với mẹ chồng (Nguồn video: VTVGO)