Nỗi niềm người điên mang bầu

Trong cơn điên loạn bởi những thứ khắc nghiệt của cuộc đời, những người mẹ tâm thần với khối óc không được tỉnh táo phải vượt cạn mà không có bất kỳ người thân nào bên cạnh.

Bi kịch của xã hội
Chúng tôi đến Trung tâm Nuôi dưỡng người tâm thần Thủ Đức (phường Tam Phú, quận Thủ Đức, TP.HCM) vào một ngày mưa lê thê. Sau hơn mươi phút giới thiệu và được sự đồng ý của lãnh đạo bệnh viện, chúng tôi men theo bờ rào để tìm đến khu D - khu dành cho bệnh nhân nữ.
Thấy tôi bước vào với bộ quần áo đang mặc cùng chiếc máy ảnh ướt nhèm, bác sĩ Lương Thị Phượng nhoẻn miệng cười. Khi nghe các câu hỏi mà người đối diện cần tìm hiểu hết sức tế nhị, bác sĩ Phượng chuyển nét mặt từ vui vẻ sang trầm ngâm. “Chuyện bệnh nhân có bầu ở đây không phải là hiếm. Nhưng với suy nghĩ không được bình thường, các trường hợp sinh nở khó khăn, đều phải nhờ đến sự tận tình của đôi ngũ y bác sĩ kíp trực. Éo le lắm” - bác sĩ Phượng nhỏ nhẹ. Nhân vật là ai? Họ là những phụ nữ lang thang trong cơn điên loạn, bị kẻ xấu lạm dụng làm có thai. Lúc tỉnh táo họ không nhớ gã bất lương nào hãm hiếp mình để tố cáo. Họ, thậm chí là những người đang hạnh phúc cùng gia đình, bỗng chốc gặp cơn sốc, bỏ nhà đi lang thang và cứ thế được đưa vào trung tâm như một đích đến không ai mong muốn.
Noi niem nguoi dien mang bau
Bệnh nhân L có bầu 7 tháng tuổi đang điều trị tại Trung tâm. Ảnh: T.P 
Với thâm niên 22 năm chăm sóc bệnh nhân tại đây, bác sĩ Phượng chia sẻ với những tâm tư trăn trở: “Ở bệnh viện này, rất nhiều trường hợp có bầu và sinh con tại đây. Nhóm phụ nữ có bầu này chia ra hai hạng: Một là mang bầu trước khi bị bệnh; hai là bị bệnh rồi vẫn bị một số đối tượng xấu cưỡng hiếp mang bầu”. Đơn cử như năm 2002, bệnh nhân nữ tên Điệp lúc vào trung tâm đã mang bầu được 12 tuần tuổi. Một thời gian trị bệnh và dần ổn định, Điệp kể rằng bào thai có từ lúc “đi bụi”. Những tháng ngày ngủ nơi gầm cầu, xó chợ rồi bị ai đó hãm hiếp trong cơn điên loạn nên chẳng biết ai là “tác giả” của hành động gieo mầm sống vào trong người mình…
Mặc dù các bác sĩ cùng êkíp trực tại bệnh viện đã rất cố gắng nhưng vẫn không tìm được người thân bảo lãnh Điệp về. Trong tình cảnh éo le, Điệp ở lại trung tâm và hạ sinh một bé gái. Tuy nhiên, Điệp thần trí không minh mẫn, nhiều lúc cũng nựng, cưng chiều con, nhưng chỉ cần mọi người lơ là, Điệp lên cơn là sẽ tát, cào cấu, gây nguy hiểm cho đứa bé. Giống như trường hợp của Điệp, bệnh nhân Ray (20 tuổi) bị chứng bệnh loạn thần cấp, đi lang thang rồi có thai. Điều trị được vài tuần, Ray nhớ ra địa chỉ gia đình, người thân. Thế nhưng Ray vẫn không thể biết cha của đứa bé đang nằm trong bụng mình là ai.
Hiện trung tâm có gần 1.200 bệnh nhân. Các bệnh nhân phục hồi nhanh hay chậm phụ thuộc rất lớn vào quá trình tác động tâm lý của gia đình nên mong người nhà chung tay giúp sức, để họ nhanh có ngày trở về”.
Bác sĩ Bùi Văn Xây –Giám đốc Trung tâm Điều trị bệnh nhân tâm thần Thủ Đức
Như trường hợp hiện tại trong trung tâm, bệnh nhân Liên, sinh năm 1993, sau thời gian điều trị tích cực đã nhớ về gia đình, về những việc đã qua. Nhưng có những thứ không thể nhớ được. Liên chỉ biết rằng chồng đã bỏ cô đi, để lại cho cô một bào thai 7 tháng tuổi đang từng ngày lớn lên thành hình hài - một sinh linh với tương lai ảm đạm.
Tấm chân tình dành cho “người điên”
Mới đây, khoảng 5 giờ chiều ngày 28/8/2016, bệnh viện nhận một bệnh nhân tên Nguyễn Thị N. N được Phòng Lao động Thương binh và Xã hội quận 1 đưa vào. Thế nhưng, N không đi một mình mà trên tay còn có một bé gái 11 tháng tuổi.
Khi được các nhân viên điều dưỡng báo cáo sự việc, chị Phượng không biết phải xử lý thế nào vì đây là trường hợp đầu tiên, nên nhanh chóng báo cáo lên lãnh đạo bệnh viện để tiếp nhận. Vậy nhưng, khi đưa chị N vào trung tâm thì khó khăn nhất vẫn là việc tách rời hai mẹ con để chăm sóc riêng. “Tuy N không tỉnh táo nhưng việc đưa bé gái ra ở với các y, bác sĩ gặp phải sự chống đối quyết liệt từ người mẹ. N không chịu buông con vì sợ mọi người bắt mất con của mình. Sau hơn một ngày dùng thuốc và sự động viên từ êkip điều dưỡng, N kể mình giận chồng và bỏ đi. Hai ngày sau, bệnh nhân này tỉnh táo hơn và qua số điện thoại N cho, N cùng bé gái được gia đình từ miền Trung vào đón về kèm theo phác họa điều trị từ bệnh viện” - bác sĩ Phượng kể.
Chia tay bác sĩ Phượng, chúng tôi gặp y tá Vân, người đã cống hiến gần 40 năm với bệnh viện. Với tính tình thân thiện, hay cười, y tá Vân chia sẻ về từng hoàn cảnh, những khó khăn trong công tác chăm sóc những phụ nữ mang bầu.
Chị Hoa (40 tuổi), khi được đưa vào bệnh viện đã mang thai tuần thứ 8. Vì là người đầu tiên có thai được đưa vào Trung tâm Thủ Đức nên các bác sĩ không chú ý. Trong một đêm ngồi trực, các y bác sĩ nghe giọng hét lớn, quằn quại. Với linh tính của người phụ nữ từng làm mẹ, y tá Vân cùng kíp trực nhanh chóng đưa Hoa đến trạm xá gần đó để lâm bồn.
Trong lúc trở dạ, miệng Hoa vẫn gào thét điên loạn. Tuy nhiên, với sự giúp đỡ tận tình của những bà đỡ bất đắc dĩ, Hoa đã mẹ tròn con vuông. “Em bé vừa chào đời, Hoa chồm dậy nhìn con với ánh mắt ngơ ngác rồi lao vào định bóp cổ đứa trẻ… Nhưng khi tỉnh táo lại, Hoa liên tục hỏi: “Con tôi đâu bác sĩ, trả nó lại để tôi cho nó bú” - y tá Vân xúc động kể.
Chia tay trung tâm khi cơn mưa chưa dứt, chúng tôi bước chậm qua những dãy nhà có bệnh nhân mà lòng quặn lại. Giá như, những bệnh nhân kia có gia đình đến thăm giờ này. Hay một người thân thấy cơn mưa giữa tiết trời lạnh của miền Nam mà mang cho họ chiếc áo ấm. Biết đâu, ngày mai, họ lại trở về...
Mời quý độc giả xem video Nuôi con bằng sữa mẹ (nguồn VTV):

Khốn khổ yêu cả chồng lẫn bồ

Dù vẫn yêu chồng nhưng tôi lại không có cách nào để buông xuôi mối tình với người yêu cũ. 

Người giữ lửa thân mến!

Chồng có con riêng, vợ đau đầu đối phó với tình địch

Ngoài cảm giác thất vọng, đau đớn, suy sụp khi phát hiện chồng có con riêng, người vợ còn phải đối diện với nỗi khổ “đứng mũi chịu sào”.

Tự đặt mình vào vị trí “người liên đới”, họ không chỉ cùng chồng chịu trách nhiệm mà còn đóng vai trò quyết định cho số phận cuộc hôn nhân của mình và tương lai của đứa trẻ.

Khi chồng… cầu cứu

Khi cả cơ quan anh Khánh Dương (Q.Bình Thạnh, TP.HCM) xôn xao về chuyện cô nhân tình của anh bế con đến cơ quan tìm anh khóc lóc, la lối thì tại nhà anh, mọi sinh hoạt đều diễn ra bình thường.

Mỗi ngày anh Dương trở về nhà đã có mâm cơm nóng hổi, hai đứa con bi bô đùa giỡn với bố mẹ, chị Ái Duyên, vợ anh, vẫn ân cần chu đáo với chồng. Không phải chị không biết chuyện lẹo tẹo của chồng mà chỉ là chị không muốn làm lớn chuyện. Chị cười “ai bảo tôi ngu tôi chịu, chứ quậy chồng thì được gì”.

Chong co con rieng, vo dau dau doi pho voi tinh dich
Ảnh: Internet.

Chị kể, anh và chị lấy nhau ngót nghét đã 5 năm, trước đó đã yêu nhau đến gần chục năm. Chẳng lẽ, bây giờ chỉ vì một “con tiếp viên quán bar” mà đánh mất bao năm tình nghĩa. Chị phải giữ chồng cho mình, giữ cha cho con. Chị cười nhạt: “Cô ta thì yêu thương gì chồng tôi, chẳng qua là muốn tiền của anh thôi”.

Ngày anh quỳ xuống van xin vợ tha thứ và kể lại câu chuyện “trót dại” để một cô tiếp viên mang bầu, thất vọng lẫn đau đớn, chị chỉ muốn đạp đổ tất cả. Cú sốc đau tình xót của khiến chị vật vã, suy sụp, nhưng vì còn yêu chồng, phần anh đã ăn năn, hối cải nên chị không nỡ “đánh người chạy lại” mà cho chồng lẫn cho mình thêm một cơ hội. Chị hẹn gặp nhân tình của chồng; nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, chị yêu cầu kiểm tra ADN. Nếu đúng chồng có con riêng, chị xin nhận nuôi hoặc chu cấp nhưng sẽ chu cấp bằng sữa, tã, quần áo thay cho tiền mặt.

Kết quả ADN không như chị mong đợi, cô ta không chấp nhận điều kiện của chị, bế con đến cơ quan anh quậy phá. Thế nhưng, cô ta đã đi sau chị một nước cờ, bởi trước đó chị đã cùng chồng đến gặp thủ trưởng của chồng tường trình hết mọi việc.

Hàng tuần, chị cùng chồng đến thăm con riêng của anh và mua đồ cho bé. Mỗi khi cô ta viện cớ con bệnh gọi anh đến, chị đều tháp tùng chồng. Song song đó, chị quản lý tiền bạc chặt chẽ hơn. Thấu hiểu sự nhẫn nhịn, hy sinh của vợ, anh Dương càng yêu thương và trân trọng vợ hơn.

Sau chuyến công tác, hậu quả anh Hoàng Hiếu (Q.Phú Nhuận, TP.HCM) để lại là đứa con rơi với người tình một đêm. Hiếu âm thầm giấu vợ - chị Kim Ngọc, chu cấp tiền cho cô ta nuôi con. Đúng lúc anh được cất nhắc lên vị trí phó giám đốc thì cô ta đòi đến công ty phơi bày sự thật. Lo sợ đứa con rơi làm ảnh hưởng đến sự nghiệp, anh đành khai thật và cầu cứu vợ. Sau phút giây sống dở chết dở, lấy hết bình tĩnh chị Kim Ngọc đến gặp “tình địch”. Không chỉ đòi một số tiền lớn để mua nhà, cô ta còn yêu cầu vợ chồng chị chu cấp hàng tháng hơn chục triệu đồng để nuôi con. Chị thẳng thừng từ chối và khéo léo dọa sẽ bỏ mặc cô ta tự xoay xở nếu chồng chị mất chức. Vì sợ mất nồi cơm, cô ta nhượng bộ. Tuy nhiên, cô ta lại thường xuyên mượn đứa con để gần gũi và vòi vĩnh tiền bạc của chồng chị.

Nhận thấy đứa con là cái cớ và cũng là cơ hội để hai người trở lại với nhau, chị lưỡng lự giữa hai cách giải quyết: đem về nuôi thì chị không thể, mà mang nó cho người khác chắc chắn anh không đồng ý. Chị đem chuyện chia sẻ với cô em chồng, nhờ cô nhận nuôi đứa bé, chi phí nuôi dưỡng chị lo liệu. Được cô em chồng đồng ý hợp thức hóa cho đứa bé vào gia đình, chị khéo léo khuyên nhủ cô ta giao con cho chị để làm lại cuộc đời. Sau một năm làm mình làm mẩy không xơ múi được gì, cô ta ưng thuận, đổi lại, chị phải mất một số tiền lớn để “tống” của nợ ra nước ngoài theo nguyện vọng của cô ta.

Buông hay giữ?

Thực tế, không phải lúc nào người vợ cũng tỉnh táo, sáng suốt, sẽ gìn giữ được mái ấm đang bên bờ vực thẳm. Sự vị tha, bao dung của họ là cần thiết nhưng nếu chỉ có sự nỗ lực từ một phía thì chưa đủ.

Thanh Lan và Hải Nam (Q.8, TP.HCM) tình cờ quen nhau trong một lần đi dự sinh nhật người bạn, rồi nhanh chóng trở thành một đôi. Chỉ sau sáu tháng tìm hiểu, họ đã góp gạo thổi cơm chung. Sau hai năm kết hôn, Thanh Lan nhận được tin nhắn từ số máy lạ báo tin chồng đang âu yếm nhân tình trong khách sạn. Cô liên tục gọi vào máy chồng, đầu dây bên kia chỉ có tiếng tổng đài đáp lại. Ruột gan cô sôi sùng sục nhưng vì không thể bỏ đứa con còn đỏ hỏn một mình, cô đành bấm bụng chờ chồng về.

Dù đã thề thốt với vợ chỉ vui chơi qua đường và hứa sẽ chấm dứt nhưng Nam vẫn lén lút qua lại với nhân tình. Vì còn yêu chồng, muốn giữ uy tín cho anh, phần cũng không muốn vợ chồng tan đàn sẻ nghé, Lan cắn răng nuốt nghẹn vào lòng.

Cô cay đắng: “Cô ta muốn hơn thua thì tôi sẽ hơn thua đến cùng. Tôi sẽ kéo anh ấy về với gia đình mặc kệ cô ta với cái bụng bầu”. Tuy nói vậy nhưng sau ngày ba mặt một lời, Lan trở nên nhẹ nhàng và gần gũi với cô ta hơn, cô thường xuyên gọi điện trò chuyện thăm hỏi sức khỏe hai mẹ con.

Với chồng, Lan cũng thôi cắn đắng, đay nghiến mà dịu dàng, nhẫn nhịn. Bạn bè biết chuyện thở dài, Lan cười nhạt “họ trong bóng tối mình mới khó quản lý, chứ ngoài sáng thì còn lo gì”. Đến nay đã ba năm trôi qua, cuộc hôn nhân “ba trong một” của họ vẫn tồn tại. Dù biết đưa ra pháp luật cô sẽ thắng, nhưng điều Lan mong muốn không phải là thắng hay bại, mà là một ngôi nhà êm ấm có đủ cha đủ mẹ cho con mình, mà điều đó thì không chỉ thuộc về luật pháp.

Buông hay giữ mái ấm khi chồng có con riêng phụ thuộc vào sự tỉnh táo của người vợ, bởi hơn ai hết, vợ là người hiểu nên tha thứ, chấp nhận hay đạp đổ. Chồng có con riêng, chấp nhận được thực tế đã khó, tìm một giải pháp để giải quyết tận gốc lại càng khó hơn, bởi đằng sau là số phận của những đứa trẻ vô tội.

Bị bố mẹ mắng sa sả vì vợ mừng đám cưới anh họ 100 ngàn

Đám cưới của anh họ đã kết thúc cách đây mấy hôm nhưng cứ nghĩ đến khoản tiền mừng cưới mà Minh không khỏi bức xúc.

Cưới vợ được gần một năm nay dù có phần thất vọng nhưng Minh chưa bao giờ cảm thấy bức xúc như chuyện vừa xảy ra ngày hôm qua. Với Minh đó là một điều nhục nhã, là một điều không thể chấp nhận được, bởi vợ anh không chỉ có hình thức khó nhìn mà còn có tính cách vô cùng khó ưa.

Đọc nhiều nhất

Tin mới