Do đâu "Hắc Tướng quân" của Liên Xô được thưởng 86 huân huy chương?

Người hùng huyền thoại của Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại, người được thưởng các huân chương cao nhất, công dân danh dự 16 thành phố của Tiệp Khắc, “Hắc Tướng quân”, “Điệp viên 007”, … là những cụm từ và biệt danh của Dayan Bayanovich Murzin.

Thông thường, vì nhiều lý do, chiến công của các sĩ quan tình báo thường chỉ được biết đến sau nhiều thập kỷ. Dayan Bayanovich Murzin - một chàng trai trẻ với quân hàm Thiếu tá và biệt danh “Hắc Tướng quân”, người đã trở thành “kẻ thù số một” đối với Đức Quốc xã, bị Hitler đưa vào danh sách xử tử…, là một trong số đó.
Do dau
 “Hắc Tướng quân” là Lữ đoàn trưởng khi mới 23 tuổi; Nguồn: kulturologia.ru.
Khởi đầu con đường chiến đấu
Dayan Murzin sinh ra tại ngôi làng Starye Balykly yên tĩnh ở Bashkir, tốt nghiệp trường sư phạm và làm giáo viên tại quê hương của mình; sau đó, trở thành Hiệu trưởng một trường học của một làng khác. Năm 1940, Dayan được gọi vào Hồng quân và được gửi đi huấn luyện tại Trường quân sự Riga. Ngày 19/6/1941, Trung đội trưởng Murzin thuộc Sư đoàn 10 Bộ binh cùng với những người lính được điều đến một thành phố gần biên giới, và đêm 21 rạng ngày 22, chiến tranh nổ ra.
Ngày thứ tư kể từ khi cuộc chiến bắt đầu, Dayan bị một vết thương do lưỡi lê vào bụng, đồng đội khiêng anh ra khỏi trận địa. Tuy nhiên, họ không thể khiêng người đồng chí bị thương đi bệnh viện, bệnh xá… cũng không thể khiêng Dayan đi xa hơn; anh bị đồng ý bỏ lại gần một con đường nhỏ trong rừng. Một nông dân Latvia bắt gặp đã đưa anh đến gặp bác sĩ, được điều trị, nhưng đơn vị đã di chuyển quá xa. Tuy nhiên, việc tụt lại phía sau chiến tuyến không ngăn cản Dayan tiến hành cuộc chiến chống bọn phát xít theo cách của mình.
Năm 1942, trên lãnh thổ Ukraine, Dayan đã gia nhập đội du kích biệt động “Vì Tổ quốc!”, tiến hành các hoạt động quy mô lớn, làm trật bánh các đoàn tàu của quân Đức, khiến kẻ thù không có vũ khí và trang thiết bị, đồng thời tập kích các căn cứ đồn trú của bọn xâm lược. Sau khi điều trị vết thương ở đầu, Dayan được gửi đến một trường học phá hoại và trở thành thành viên của Quân đoàn Turkestan, làm đặc vụ và thu thập thông tin tình báo. Tuy nhiên, nhiệm vụ chính là kích động bí mật, và nhờ nỗ lực của Murzin mà một số lính lê dương đã đứng về phía Hồng quân.
Điệp viên “007” Liên Xô
Mùa hè năm 1944, khi mới 23 tuổi, Murzin chỉ huy Lữ đoàn du kích quốc tế mang tên Jan Zizka với hơn một nghìn tay súng, trong khi trong lữ đoàn, hơn một nửa thành viên gấp đôi tuổi anh. Dayan Murzin là một điệp viên được gửi đến học tại một trường quốc tế chuyên đào tạo về phá hoại. Tại trường đó, Dayan được khuyên để râu để trông đáng kính và trưởng thành hơn… Bộ râu của người gốc Hồi giáo dày và đen như mực, do đó, Murzin nhận được biệt danh “Hắc Tướng quân”.
Trên lãnh thổ bị chiếm đóng, Dayan tập hợp các biệt đội vài trăm người thuộc các quốc tịch khác nhau bao gồm người Nga, người Anh, người Ý, người Pháp, người Séc, người Slovakia và người Đức, chiến đấu trên lãnh thổ của Ukraine, Moldavia, Slovakia, Moravia và Cộng hòa Séc cho đến ngày 9/5/1945. Murzin thực sự trở thành một vấn đề đau đầu đối với Đức Quốc xã, bởi vì không bao giờ có thể biết chắc chắn nơi mà lần tiếp theo lữ đoàn Jan Zizka sẽ tấn công.
Dưới sự chỉ huy của Murzin, Lữ đoàn Jan Zizka đã cho nổ tung 44 đoàn tàu, và bắt sống 4 đoàn tàu khác, làm nổ tung 8 cây cầu đường sắt và đường cao tốc, tiêu diệt 6.964 và bắt sống 25.829 binh lính và sĩ quan địch. Theo lời kể của Murzin, việc bắt được cựu tướng hàng binh Liên Xô Andrei Vlasov là một vấn đề danh dự đối với quân đội Liên Xô, bởi vì y còn tệ hơn cả một kẻ phản bội. Đây chính xác là thành tích của Murzin và anh ta đã giao Vlasov cho cấp trên để thẩm vấn và hành quyết.
Murzin được triệu tập trở lại Moscow để tham gia một số khóa huấn luyện, sau đó được chuyển đến Moldova - nơi biệt đội du kích của anh hoạt động. Sau khóa huấn luyện bổ sung ở Kiev, Murzin đến Tiệp Khắc bị chiếm đóng để hoạt động trong lòng địch. Tháng 4/1945, Murzin và thuộc quyền đã bắt được Thiếu tướng Lực lượng Tăng thiết giáp Đức Müller. Hình ảnh của Murzin được thể hiện trong bộ phim truyền hình nổi tiếng của Liên Xô “Mười bảy khoảnh khắc của mùa xuân”. Chính trong thời kỳ này, Murzin đã cống hiến nhiều đến nỗi người dân Tiệp Khắc đã công nhận ông là anh hùng của họ, đặt tên các đường phố để vinh danh ông.
Kẻ thù riêng của Hitler
Mặc dù thực tế là Đức Quốc xã đã biết từ lâu về hành tung và con người của Murzin, họ không vội chuyển thông tin về ông cho chỉ huy quân đội của họ. Tuy nhiên, thật khó để che giấu Hitler về sự tồn tại của một kẻ phá hoại lợi hại như vậy - “một vị Tướng người Gruzia, để râu đen”, mặc dù vào thời điểm đó, Murzin đeo quân hàm Thiếu tá, hay nói chính xác hơn là chỉ huy Lữ đoàn.
Thông tin đã khiến Hitler tức giận, ngay lập tức y đưa Murzin vào “danh sách hành quyết” mà trùm phát xít dành cho kẻ thù cá nhân của mình, bao gồm Stalin, Roosevelt, Zhukov…, và trao một khoản tiền thưởng 3 triệu mark cho người bắt được và 2 triệu mark cho người hạ sát được Murzin. Mùa thu năm 1944, Murzin đã đến một cuộc họp với đại diện của Trung ương. Các xạ thủ tiểu liên phát xít cản đường bắn vào chân Murzin để bắt sống ông. Murzin nhảy xuống sông và bị dòng nước cuốn đi, trên bờ, quân Đức đuổi theo vì không muốn để sổng người thủ lĩnh du kích, và mất hai triệu mark.
Murzin thoát khỏi sự truy đuổi của bọ Đức, đến nhà của một nhân viên kiểm lâm chữa trị vết thương. Nhưng Murzin vẫn bị truy lùng ráo riết khắp nơi, buộc nhân viên trông rừng phải đưa anh ta đến một hang gấu. Bản thân Dayan nhớ lại bốn ngày mà anh ta đã trải qua giữa sự sống và cái chết - bọn Đức quốc xã đốt cỏ khô cách đó 15 mét, và những con chó đánh hơi chạy quanh hang, nhưng mùi của động vật lấn át mùi người. Trong hang, Murzin bất tỉnh - vết thương bắt đầu mưng mủ, nhưng đồng đội đã kịp thời đưa anh đến nơi an toàn.
Cả một đơn vị đặc biệt có thể được coi là huyền thoại, dưới sự chỉ huy của “thợ săn” Otto Skorzeny - người từng giải thoát Mussolini khỏi cảnh tù tội - cũng tham gia truy lùng. Nhanh nhẹn, lanh lợi và tinh ranh hơn đồng nghiệp người Đức của mình, Murzin tiếp tục hoành hành ngay trước mũi Skorzeny, mà vụ bắt cóc Mueller là là ví dụ tuyệt vời. Murzin được người dân địa phương giúp đỡ; anh có hệ thống thông tin và mạng lưới đặc vụ riêng của mình.
Người họ hàng của một trong những người du kích làm việc cho một nhà giàu có, nơi Mueller thường lui tới, đã tiết lộ thông tin và Murzin chỉ phải lập kế hoạch để đón lõng “cái lưỡi sống” đó. Trong khi đó, Hitler được thông báo rằng, biệt đội và bản thân Murzin đã bị tiêu diệt, các giải thưởng và tiền bạc đã được trao tặng. Rốt cuộc, trớ trêu thay, sau đó chính Müller đã bị bắt.
Giải thưởng và cuộc sống sau chiến tranh
Dayan Murzin đã được thưởng tổng cộng 86 huân chương và huy chương, và hầu hết trong số đó không phải của Liên Xô. “Hắc Tướng quân” huyền thoại chưa bao giờ nhận được danh hiệu Anh hùng, nhưng bản thân ông tin rằng, phần thưởng chính là chiến thắng và cuộc sống mà ông đã trải qua - tươi sáng, đầy biến cố và đầy những sự kiện thú vị. Ở Cộng hòa Séc, Murzin là một anh hùng của Tiệp Khắc, một đường phố được đặt tên và một tượng đài bằng đồng được dựng lên để vinh danh ông; cũng tại quốc gia này, với 16 thành phố, ông là một công dân danh dự.
Sau chiến tranh, Murzin cũng tìm lại chính mình, thể hiện là một người hữu ích và năng động trong cuộc sống. Mặc dù sức khoẻ bị suy giảm do chiến tranh, ông đã làm việc hơn 20 năm trong văn phòng công tố của BASSR, bao gồm cả trợ lý cho công tố viên của quận Dyurtyulinsky; từng giữ chức vụ Thứ trưởng Bộ Nội vụ nước Cộng hòa và đứng đầu Đoàn luật sư Bashkir. Một cựu nhân viên vô tuyến điện đến biệt đội du kích ở Séc của ông với nhiệm vụ đặc biệt từ Belarus, đã trở thành vợ ông.
Cho đến về già, ông vẫn nguyên vẹn ký ức, thôi thúc con cháu quý trọng những gì đang có và trân trọng thứ quý giá nhất - quê hương, gia đình. Murzin luôn sẵn lòng kể về những thành tích trong quân ngũ của mình tuy hiếm khi nhắc lại, mặc dù thực tế là những ký ức của ông có thể trở thành cơ sở của một bộ phim thú vị. Đối với Dayan Murzin, ký ức phù hợp với lý tưởng mà ông theo đuổi - công bằng, trung thực và cởi mở...
Ở Anh, một cuốn sách về Murzin được xuất bản bởi John Howland - con trai của một sĩ quan quân đội Hoàng gia, đồng ngũ của “Hắc Tướng quân”. Sách đã được dịch sang tiếng Séc và tiếng Slovak. Người Anh so sánh Dayan Bayanovich với điệp viên 007 - James Bond. Một bộ phim về Murzin đã được quay ở Anh, Đức, Cộng hòa Séc và Nga. Những người bạn chiến đấu gọi anh là James Bond của Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại. Theo tác giả người Anh, những kỳ tích ngoài đời thực của “Hắc Tướng quân” gần như làm lu mờ cuộc phiêu lưu của nhân vật văn học nổi tiếng, sinh ra từ trí tưởng tượng của Ian Fleming.
Cựu chiến binh Dayan Murzin qua đời ngày 9/2/2012 tại Ufa, thọ 91 tuổi. Ngày 24/4/2020, trên tòa nhà của văn phòng công tố viên liên quận Dyurtyulinskaya của nước cộng hòa, một tấm bảng tưởng niệm đã được gắn để tưởng nhớ người nhân viên cũ - Dayan Bayanovich Murzin.

Cuộc cải cách toàn diện của Vua Lý Thái Tổ làm thay đổi nước Việt

Vua Lý Thái Tổ (974 - 1028) là vị hoàng đế đầu tiên của nhà Lý trong lịch sử Việt Nam, trị vì từ năm 1009 đến khi qua đời năm 1028. Quyết định vĩ nhất của ông khi lên ngôi vua đấy là cho dời đô ra đất Đại La.

Cuoc cai cach toan dien cua Vua Ly Thai To lam thay doi nuoc Viet
Vua Lý Thái Tổ tên húy là Lý Công Uẩn, sinh năm 974 tại hương Diên Uẩn, Châu Cổ Pháp (nay là Từ Sơn - Bắc Ninh). 

Cuoc cai cach toan dien cua Vua Ly Thai To lam thay doi nuoc Viet-Hinh-2
 Thủa nhỏ ông được các nhà sư Vạn Hạnh, Lý Khánh Văn nuôi dạy. Nhà sư Vạn Hạnh sớm nhận thấy Vua Lý Thái Tổ không phải người thường, sau này lớn lên ắt có thể giải nguy gỡ rối, làm bậc minh chủ trong thiên hạ.

Cuoc cai cach toan dien cua Vua Ly Thai To lam thay doi nuoc Viet-Hinh-3
Được sự giúp đỡ của thiền sư Vạn Hạnh, Lý Công Uẩn được vua Lê Đại Hành tin dùng và đưa lên các chức vụ quan trọng trong triều đình Hoa Lư. 

Vị nguyên soái Liên Xô cuối cùng được ông Putin tặng đồng hồ là ai?

Trong đời binh nghiệp, Dmitry Yazov đã từ người lính trở thành vị Nguyên soái, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng của một cường quốc.

“Người quê Yazovo” là tiêu đề một bài báo trên tờ Sao Đỏ (Krasnaya Zvezda) năm 1985 do nhà báo quân đội Gennady Kashuba viết về vị Đại tướng không mấy nổi danh lúc bấy giờ là Dmitry Timofeevich Yazov - Tư lệnh Quân khu Viễn Đông. Không rõ có phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay không, nhưng ngay sau khi bài báo được đăng (những tài liệu nội dung tương tự trên báo Sao Đỏ phải được Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đồng ý) Yazov được bổ nhiệm làm Tổng cục trưởng Tổng cục Cán bộ (GUK), Thứ trưởng Bộ Quốc phòng phụ trách nhân sự. Đây đã là chiếc ghế cao cấp của giới quân sự, sau đó chỉ có thể là ghế Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.

Tân binh Dmitry Yazov tham gia Chiến tranh Vệ quốc; Nguồn: tvzvezda.ru.

Và điều đó đã xảy ra. Yazov chỉ ngồi ghế “nóng” bốn tháng. Khi Matthias Rust hạ cánh chiếc máy bay thể thao Cessna của mình gần Quảng trường Đỏ ngày 28/5/1987, Nguyên soái Sergei Sokolov mất chức Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Quá trình tìm kiếm nhân sự thay thế diễn ra không lâu - ngày 30/5, Đoàn Chủ tịch Liên Xô Tối cao Liên Xô đã bổ nhiệm Dmitry Yazov làm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Thật bất ngờ cho nhiều người, kể cả cho chính ông - người không có thời gian để thực sự ổn định ở vị trí người đứng đầu GUK.

Tại sao ông được chọn, bây giờ rất khó để đánh giá, bởi vì có những ứng cử viên khác (ít nhất là ba Thứ trưởng thứ nhất và mười Thứ trưởng thường khác). Thượng tướng Vladimir Lobov - Phó Tổng Tham mưu trưởng thứ nhất, được coi là rất có triển vọng vào thời điểm đó (Mikhail Gorbachev từng giao cho ông này khởi thảo cải cách quân sự, trong đó bao gồm, giảm thời hạn thực hiện nghĩa vụ quân sự xuống còn 18 tháng), nhưng rõ ràng “trọng lượng” không đủ. Về sau, Yazov và Lobov không đồng quan điểm phát triển quân sự và Lobov phải “ngồi chơi xơi nước" trong một thời gian dài.

Không phải mọi thứ đều suôn sẻ với ngay cả Dmitry Yazov ở cương vị Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Thời kỳ đó rất khó khăn đối với đất nước và quân đội - khi người ta đã đưa ra quyết định chính trị về giảm vũ khí hạt nhân, mà Yazov không đồng ý. Việc chấn chỉnh quân đội, chuẩn bị cho việc rút các nhóm quân Liên Xô khỏi Đức, Tiệp Khắc, Hungary, Ba Lan và Mông Cổ đã đè nặng lên vai ông. Việc rút quân khỏi Afghanistan, được thực hiện trong hai giai đoạn vào năm 1988 và 1989, cũng rơi vào thời gian làm Bộ trưởng của ông.

Dmitry Yazov trở thành Nguyên soái, Bộ trưởng Quốc phòng; Nguồn: ТАSS.

Dmitry Yazov không khác biệt khéo léo, không có được các kỹ năng của một cận thần, hành xử kiểu con nhà binh và thẳng tính. Có lẽ đó là lý do tại sao 3 năm đầu ở cương vị Bộ trưởng Quốc phòng, Yazov vẫn đeo quân hàm Đại tướng, trái với truyền thống có từ năm 1935 là người đứng đầu Bộ Quốc phòng mang hàm Nguyên soái Liên Xô. Hàm Nguyên soái ông được đeo vào tháng 4/1990 và đấy cũng là lần phong hàm Nguyên soái cuối cùng trong lịch sử Liên Xô.

Trước Yazov, một nguyên soái Liên Xô là Vasily Ivanovich Petrov, người đã qua đời vào ngày 1/2/2014, ở tuổi 98. Và có cả một loạt Nguyên soái danh tiếng như Voroshilov, Budyonny, Rokossovsky, hay Napoleonic - Murat, Davout, Berthier - những người mà tài năng chỉ huy quân sự xuất chúng được nghiên cứu học tập tại Học viện Bộ Tổng Tham mưu Liên Xô. Petrov và Yazov nghe có vẻ khiêm tốn hơn.

Đôi khi, Dmitry Yazov đã gọi đùa là đồng nghiệp của mình là “Thiếu tá Petrov”, nhớ lại bài thơ nổi tiếng “Con trai của chiến sỹ pháo binh” của Konstantin Simonov. Hai cựu chiến binh, anh hùng, có thể cho phép mình đùa với nhau như vậy. Yazov từng là cấp phó của Vasily Petrov - Tư lệnh Quân khu Viễn Đông, nhưng về sau, Petrov là cấp dưới của Dmitry Timofeevich với tư cách là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Họ cũng là những thiếu tá - Petrov nhận quân hàm trong Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại, còn Yazov - muộn hơn về sau.

Gọi cả hai vị nguyên soái là Anh hùng, nhưng Dmitry Yazov không bao giờ được trao tặng danh hiệu Anh hùng. Vasily Petrov đã được trao Anh hùng Liên Xô năm 1982, nhưng không phải vì thời gian ở Afghanistan hay Ethiopia - nơi ông lãnh đạo nhóm cố vấn quân sự, mà có liên quan đến sự kiện tại Đảo Damansky vào năm 1967. Khi đó, bằng một quyết định táo bạo, không xin ý kiến Moscow, ông đã ra lệnh sử dụng tên lửa phóng loạt Grad, giúp cứu tình hình trên đảo. Người ta cũng muốn đề nghị phong anh hùng cho Dmitry Yazov vì thành tích chiến đấu ở Afghanistan, nhưng ông đã từ chối. Danh hiệu cao quý đó (1988) thuộc về Đại tướng Valentin Varennikov - người lúc đó đứng đầu Đoàn quản lý của Bộ Quốc phòng Liên Xô tại Afghanistan.

Dmitry Yazov được Tổng thống Nga Putin trao tặng Huân chương tại Kremlin; Nguồn: kremlin.ru.

Câu chuyện trên được nhà báo quân đội - Thiếu tướng Gennady Kashuba, người cũng là phó tổng biên tập của báo Sao Đỏ, và đứng đầu trung tâm báo chí của Bộ Quốc phòng Liên Xô dưới thời Yazov kể lại. Gennady Kashuba dù ở vị trí “thư ký báo chí cá nhân”, đã thân thiện với vị Nguyên soái và duy trì mối quan hệ tốt với ông cho đến khi qua đời (1937-2012). Số điện thoại nhà của Dmitry Timofeevich, hiện đang sống ở Moscow trên đường Alexander Nevsky, đã được góa phụ của Tướng Kashuba Klara Pavlovna cho biết. Tuy nhiên, để được gặp Nguyên soái vào đêm trước sinh nhật lần thứ 95 của ông (tháng 11/2019), các nhà báo đã không thành công.

Năm năm trước, khi bước sang tuổi 90, Dmitry Yazov được Tổng thống Putin chúc mừng và ông vẫn còn khỏe để đến Điện Kremlin. Ở đó, Dmitry Yazov đã được trao tặng Huân chương Alexander Nevsky và một chiếc đồng hồ vì đã có công “tăng cường khả năng phòng thủ của đất nước và thành tích xuất sắc trong việc giáo dục lòng yêu nước cho thế hệ trẻ”.

Không còn Liên Xô, không còn quân hàm Nguyên soái trong quân đội Nga. Chỉ còn một vị Nguyên soái cuối cùng của một thời đã qua - Dmitry Timofeevich Yazov - người con của một gia đình nông dân ở làng Yazovo gần Omsk, người trong đời binh nghiệp đã đi từ người lính trên chiến hào đến cương vị Nguyên soái, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng của một cường quốc.  

Những bức ảnh màu chưa từng được biết đến về Chiến tranh Thế giới 2

Nhân dịp 75 năm Chiến thắng trong cuộc Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại chống phát xít Đức, Sputnik giới thiệu bộ ảnh lưu trữ thời chiến, dường như vừa lấy lại hơi thở thứ hai sau khi được tô màu.

Nhung buc anh mau chua tung duoc biet den ve Chien tranh The gioi 2
 Olga Shirnina, nổi tiếng trên mạng với biệt danh Klimbim, đang tham gia vào việc tô màu các bức ảnh lịch sử. Đối với Olga, sự chuyển đổi mạnh mẽ các bức ảnh đen trắng thành ảnh màu không chỉ là sự tiêu khiển yêu thích, mà còn để nhìn vào lịch sử theo một cách khác. Sputnik giới thiệu biên niên sử các bức ảnh nổi tiếng hoặc ít được biết đến về lịch sử Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại của nhân dân Liên Xô chống phát xít Đức. Trong ảnh là nữ phi công Liên Xô Natalya Meklin.

Đọc nhiều nhất

Tin mới