10 triết lý nhân sinh cần biết để trở thành người hạnh phúc

"Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn. Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại?". Cuộc đời ngắn lắm, mỗi phút trôi qua đều là quá khứ. Hãy sống hạnh phúc trọn từng giây!

1. “Con người đều từ bức bách mà bước ra”
Con người không ai là vô dụng cả, mỗi cá nhân đều có những năng lực tiềm tàng. Cho nên, tại thời điểm đối mặt với áp lực, không cần lo lắng ưu sầu, có lẽ đây chỉ là một khảo nghiệm nho nhỏ của cuộc đời đối với bạn. Tin tưởng chính mình, hết thảy đều có thể xử lý được tốt. Trong bức bách, hảo hán mới có thể tới Lương Sơn, thời thế tạo anh hùng, con người vào đường cùng tất biến đổi, chỉ có áp lực mới tạo nên động lực.
2. “Nếu bạn đơn giản, thế giới này đối với bạn cũng đơn giản”
Sống đơn giản mới có thể hạnh phúc, người biết thỏa mãn thường vui vẻ, khoan dung độ lượng, sự tình gì đều không suy nghĩ quá phức tạp, tâm hồn mang quá nặng, sẽ oán trời trách người. Cần định kỳ tiến hành xóa trí nhớ một lần, đem những người cùng việc trong trí nhớ vứt bỏ đi, nhân sinh khổ đoản, tài phú địa vị đều là phụ gia, khi sinh không mang theo đến, khi tử không mang theo đi, cuộc sống đơn giản mới là cuộc sống hạnh phúc nhất.
Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa. 
3. “Nhân sinh không có diễn tập, mỗi ngày đều là hiện trường trực tiếp”
Có nhiều khi tự mình suy nghĩ, nếu như nhân sinh là một trò chơi điện tử, chơi thua một ván lại có thể chơi lại, thì cuộc sống sẽ trở thành như thế nào? Chính bởi vì thời gian trôi qua một đi không trở lại, mỗi một ngày đều không thể truy hồi, cho nên càng cần quý trọng mỗi phút giây tồn tại, hiếu kính cha mẹ, yêu thương con cái, săn sóc người yêu, đối xử tử tế với bằng hữu.
4. “Tài năng giống như thai nghén, thời gian lâu rồi sẽ khiến người nhìn thấy”
Làm người, chớ nên tự cho mình là đúng, “Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân“, trên trời còn có trời, trên người còn có người. Từ xưa đến nay, người cậy tài làm càn đều không có kết cục tốt đẹp. Cho nên, dù là việc có thể làm cũng nhất định phải bảo trì sự khiêm tốn cẩn trọng, làm tốt việc của mình, là vàng thì cuối cùng sẽ tỏa sáng.
5. “Trước đây, rượu gặp tri kỷ ngàn chén ít; hiện nay, rượu ngàn chén tri kỷ chẳng thấy đâu”
Người không uống rượu sẽ không nhận thức được cái mỹ vị của rượu, người không có tri kỷ sẽ không cảm nhận được cái mỹ diệu của cuộc đời. Không có bằng hữu, nhân sinh chính là cô độc, không hoàn chỉnh. Nhưng mà, bởi vì sinh hoạt bận rộn, dần dần thiếu đi liên lạc, tình bạn trở thành phai nhạt. Cho nên, cần dành chút thời gian, liên lạc tâm sự với bằng hữu, để cho tình nghĩa được sưởi ấm bởi tiếng cười. Lúc bằng hữu gặp nạn, nhất định phải xuất hiện, dù không giúp được gì, nhưng một vài lời an ủi cũng là sự động viên lớn nhất.
6. Đừng nên truy đuổi vinh quang thế tục
Làm người mà chỉ sớm chiều truy đuổi những thứ được người khác tán đồng thì cuối cùng điều nhận được chính là mất đi niềm vui, sự hạnh phúc của chính mình. Bình phẩm của thế tục khiến ta mất đi cá tính, chỉ điểm của thế tục khiến ta mất đi nhận thức đúng sai. Sống vì tiền bạc thì tiền bạc sẽ khiến cho ta sáu thân không nhận, sống vì quyền thế thì quyền thế sẽ khiến cho ta lớn gan làm bậy, sống vì danh vọng thì danh vọng sẽ khiến cho ta vì danh mà bại.
7. Mỗi người đều có cách sống riêng của mình
Tự thân vui buồn, tự thân biết, tự mình vui vẻ tự mình hay, đôi khi trong mắt ta nó là địa ngục, mắt người khác lại là chốn thiên đường. Và cũng đôi khi trong mắt mình là thiên đường mộng ước, mắt người khác lại địa ngục trần ai.
Cuộc sống chính là như vậy, thế nên đừng để tuổi xuân của chính mình phụ thuộc vào người khác, đừng để cuộc đời lên xuống bởi định kiến người đời.
8. Biết trân trọng chính mình mới có được một cuộc sống chân chính
Làm người hiểu được chính mình còn khó hơn hiểu được người khác gấp vạn lần, cũng như trân trọng chính mình khó hơn muôn phần so với việc trân trọng người khác. Có được một sức khỏe thích đáng và một tâm lý tự tôn đủ đầy, kiên cường đối diện với sóng gió cuộc đời. Không vì những mê hoặc bề ngoài của xã hội mà mất đi bản thân, không vì khó khăn nhất thời mà phủ định chính mình ấy mới là điều trân quý.
Thời thời khắc khắc tâm bình, khí hoà mà nhìn lại bản thân, nếu như ngay cả chính mình còn không thể chấp nhận thì nói gì đến người khác. Vậy nên, làm người sống sao mà có thể khiến bản thân trân trọng được chính mình trước đã.
9. Trong họa có phúc, trong phúc có họa
Cuộc đời có được có mất, vạn vật trên đời cũng luôn tương sinh tương khắc, hoạ là căn nguyên của hạnh phúc, và phúc cũng chính là mầm mống tạo lên tai hoạ. Vậy nên khi vui vầy trọng hạnh phúc cũng chớ quên đi tu sửa chính mình, cũng như khi trong tai ương hoạ nạn cũng đừng chán chường buông bỏ, bởi sau điều tai hoạ ắt là điều hạnh phúc.
10. Điều quan trọng là sống sao cho một đời thực tế
Sống cuộc sống của mình sao cho mỗi ngày đều là ngày hạnh phúc nhất, mỗi ngày đều cảm nhận được hạnh phúc, an lạc đong đầy mới đúng là thực tế.
Nếu như mỗi ngày lo lắng cho tương lai, u sầu về quá khứ, vậy chúng ta sẽ chẳng có được một ngày hôm nay vui vẻ, an lạc. Cũng như sống mà suốt ngày cứ mải bận tâm suy nghĩ những điều xa với thực tế, không thể thực thi thì sao tâm thân có thể thanh bình?

Miệng nói nghiệt ngã bao nhiêu thì vận mệnh nghiệt ngã bấy nhiêu

Người xưa nói tu cái miệng là tu nửa đời người, đừng nói lời ác mà tổn hại lẫn nhau.

Mieng noi nghiet nga bao nhieu thi van menh nghiet nga bay nhieu
Lời nói độc ác sẽ làm tăng nghiệp báo. 

Người xưa có câu: “Phúc thủy nan thu” (nước đổ khó hốt, gương vỡ khó lành). Lời nói ra cũng giống như bát nước hắt đi, nước một khi đã đổ đi thì không thể nào thu lại, lời một khi đã nói ra thì không cách nào thu về. Cho nên một lời trước khi nói ra không thể không suy nghĩ thận trọng.

Nói chuyện là một nghệ thuật, dù là lời hay ý đẹp cũng phải đắn đo “vuốt mặt nể mũi”, bạn nói tốt cho người này có khi lại đắc tội với người kia, như thế chưa hẳn đã là cao minh. Nói điều không tốt khiến đôi bên nghe xong đều mất hứng thì đương nhiên là không nên nói.

Một người cả một đời sẽ không ngày ngày phạm vào những việc thiếu đức, nhưng những lời nói không đúng đắn, những lời khó nghe và thiếu đức sẽ có thể được nói ra mỗi ngày. Theo thời gian tích lũy nhiều dần, phúc báo đều từ cái miệng mà chạy đi hết, cho nên, người nói chuyện mà không có khẩu đức, đời này cũng sẽ là ghập ghềnh trắc trở, rất thê lương.

Có một câu chuyện: Tại thị trấn nọ có một chàng trai trưởng thành tuổi đã hơn 30, có thể nói lớn lên cũng rất khôi ngô tuấn tú, nhưng đến nay dù chỉ một việc cũng chưa thành; muốn công ăn việc làm, việc làm không có được, muốn tạo dựng sự nghiệp, sự nghiệp lại cũng không thành. Bạn bè cùng độ tuổi với anh ta đều lập gia đình và có con cái đến trường học cả rồi, mà anh ta vẫn độc thân một mình chưa vợ chưa con gì cả, ăn mặc thì lôi thôi, lếch thếch, có lúc đến cả mấy ngày không rửa mặt, thân thể dơ bẩn nhếch nhác như dòng sông Hán. Ai nói lời tốt giúp góp ý khuyên bảo thì cũng không để tai nghe, ai nói thêm nữa thì liền chừng mi quắc mắt lớn tiếng nạt nộ lại người ta.

Anh ta đã mở một điểm buôn bán nhỏ, nhưng cũng không có tư tưởng tiến thủ, không có chí lớn, chỉ biết ăn ăn uống uống. Người ta buôn bán có đồng lời còn anh ta phải bù lỗ, đến phiên anh ta tiếp quản buôn bán ngay cả vốn cũng chưa thu trở về, mấy năm liền trả tiền gốc cộng thêm tiền lời tạo thêm gánh nặng cho những người trong gia đình, khiến họ thở không ra hơi, gia cảnh mỗi ngày càng sa sút. Đã thế, đến lúc lại còn phải mượn giấy tờ đất của họ hàng để thế chấp vay tiền lãi cao mới có thể tiếp tục mà kinh doanh. Người mẹ đã 60 tuổi cũng không cách nào giúp anh ta gỡ lại trong công việc buôn bán. Những người bạn xung quanh anh đều nhận không ra anh của khi trước đây nữa.

Thể diện bề ngoài của anh ta cũng không thua kém ai, tại sao lại không vinh quý. Sau khi quan sát tỉ mỉ, bạn sẽ phát hiện, anh chàng này khẩu đức rất kém, có lẽ nguyên cớ là do bản thân đã sớm tiêm nhiễm nhiều thói quen xấu trong xã hội, người ấy từ nhỏ nói chuyện đã bao to búa lớn nạt nộ la lối um xùm, không có hình dạng của một người thận trọng chín chắn, không tôn trọng trưởng bối, không tôn kính Thần Phật, uống ly rượu vào thì ăn nói càng hàm hồ bá đạo, tùy tiện nói lung tung.

Anh chàng này vì sao làm kinh doanh lại phải bù lỗ vậy? Vẫn là bởi vì không có phúc báo, có phúc báo mới có thể kiếm tiền. Phúc báo của anh ta sớm đã tổn thất đi không ít, như vậy thì làm sao mà kiếm ra tiền. Nếu mà anh ta không sớm ngộ ra rồi sửa đổi hối cải đi, thì về già tình cảnh của anh ta sẽ càng thêm thê lương.

Mieng noi nghiet nga bao nhieu thi van menh nghiet nga bay nhieu-Hinh-2
 

Khẩu đức đối với bất kỳ ai cũng vậy, rất nhiều phúc báo đều đã thông qua cái miệng làm tổn mất đi. Có người nói, nhưng ta chưa từng làm một việc ác nào cả. Cần biết rằng, cái miệng tạo nghiệp không hề tốt, sẽ tổn phúc báo một cách ghê gớm. Người xưa nói rằng: “Ngôn do tâm sinh”, lời từ tâm mà ra. Nếu cái miệng chỉ biết nói những lời không tốt, nói những lời thị phi và chửi rủa người khác, như thế thì tổn hại phúc báo càng nhanh.

Cái miệng cần giữ đức, không nói những lời nghiệt ngã chua ngoa, có như thế mới giữ được phúc báo lưu lại. Tại sao cái miệng lại có thể làm tổn hại phúc báo? Bởi vì phúc báo phải là do nhân duyên hòa hợp, cũng là một loại thể hiện của trường năng lượng. Ví như nói, bạn lên chùa làm nghĩa công, đóng góp những công việc có ý nghĩa cho chùa, vậy phải chăng từ động tác quét sân của bạn mang đến phúc báo cho bạn, hay động tác lau bàn mang cho bạn phúc báo? Đều không phải vậy. Là tâm niệm mang đến phúc báo cho bạn.

Tâm của chúng ta phát ra lợi ích cho chúng sinh, đi quét sân, đi sắp xếp dọn dẹp vệ sinh, là kết duyên hoan hỷ với chúng sinh. Cái tâm niệm này xuất ra, đã cảm ứng năng lượng từ bi chân chính vào vũ trụ, khi đó sẽ đạt được sự gia trì của năng lượng chân chính, liền tạo thành duyên của phúc báo. Phúc báo là đã sản sinh như thế đấy.

Mieng noi nghiet nga bao nhieu thi van menh nghiet nga bay nhieu-Hinh-3
 

Đọc nhiều nhất

Tin mới