![]() |
| Ảnh minh họa. |
![]() |
| Ảnh minh họa. |
Công ty tôi làm cách nhà 20 cây số, ngay khi biết vợ mang bầu, chồng khuyên nghỉ việc. Bởi anh không yên tâm khi tôi đi làm quá xa, trời nắng thì còn tạm ổn, trời mưa đường trơn trượt, 1 cú ngã cũng khiến mẹ con gặp nguy hiểm.
Nếu chẳng may gặp nạn, cả năm đi làm của tôi cũng không đủ tiền đi bệnh viện. Nghe lời khuyên của chồng, tôi quyết định ở nhà dưỡng thai. Nhưng tính tôi hay làm, ngồi 1 chỗ ăn chơi chịu không nổi. Thế là tôi nghĩ ra đủ mọi việc để làm.
Chúng tôi lấy nhau 4 năm nay, cả hai cùng làm công nhân, lương tháng chỉ đủ chi tiêu và tiết kiệm được chút ít. Những năm sống chung với bố mẹ chồng, chúng tôi được hỗ trợ rất nhiều. Tiền ăn, điện nước không mất, hai đứa nhỏ được ông bà trông cho đi làm.
Tôi định sống chung với bố mẹ chồng một vài năm nữa, đợi khi nào hai con học cấp 1 rồi sẽ ra ở riêng. Nhưng mấy tháng trước, mẹ bảo em trai chồng sẽ cưới vợ cuối năm nay. Vì vậy, chúng tôi nên ra ngoài ở riêng nhường phòng đón dâu mới về.
Mối quan hệ giữa tôi và nhà chồng đều ổn, chỉ duy nhất có em chồng chẳng tốt đẹp gì. Cô ấy năm nay 24 tuổi đầu mà tính như trẻ con, đã vậy còn hỗn láo, ở bẩn và lười biếng.
Ai đời suốt 1 năm chung nhà, chưa một lần cô ấy chủ động rửa bát hay vào bếp nấu cơm. Phòng con gái con đứa mà bày bừa, rối tung lên. Đến cả băng vệ sinh đã dùng, em chồng cũng thản nhiên cuộn tròn lại, nhét xuống chân giường khiến tôi khóc thét.